“Súc sinh! Ngô Việt cái đồ súc sinh heo ch.ó bằng ! Vợ m.a.n.g t.h.a.i , mà đá bụng cô ? Sao thể khốn nạn như ? Không bằng cầm thú như ?!”
Mạnh chỉ đạo tức giận, giọng lớn.
Người ngang qua nhà họ Ngô, liền đều thấy tiếng mắng Ngô Việt, Ngô Việt đá Hồng Xảo sảy thai, kinh hãi chạy đến nhà họ Ngô xem tình hình.
“Chuyện quá đáng lắm ? Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, Hồng Xảo sinh cho hai đứa con trai, nay m.a.n.g t.h.a.i thêm một đứa, Ngô Việt mà đối xử với cô như ? Anh như cũng quá lương tâm ?”
“Mau đưa đến bệnh viện . Sảy t.h.a.i băng huyết là sẽ c.h.ế.t đấy. Nhanh, nhanh, đều đừng cản đường, để Mạnh chỉ đạo đưa Hồng Xảo đến bệnh viện . Ngô Việt nhanh lên, cầm tiền nhà , đóng viện phí cho vợ .”
“ , đúng , cứu mạng là quan trọng. Mau đừng chậm trễ nữa.”
…
Ngô lão thái Ngô Việt dạo chạm Hồng Xảo. Mạnh chỉ đạo Hồng Xảo sảy thai, bà liền tưởng Hồng Xảo cắm sừng con trai bà . Lập tức buông tha bắt đầu c.h.ử.i .
“Không thiên lý mà! Tiểu tiện nhân m.a.n.g t.h.a.i nghiệt chủng, mà còn dám để gian phu đến nhà gây sự? nhổ ! Một đôi cẩu nam nữ! Còn dám con là súc sinh! Các mới là súc sinh! Các sinh con lỗ đ.í.t! Các c.h.ế.t t.ử tế! Các &×…” Ngô lão thái dùng những lời lẽ bẩn thỉu c.h.ử.i .
Mọi Ngô lão thái Mạnh chỉ đạo là gian phu của Hồng Xảo, trực tiếp đều cạn lời. Cả quân khu ai Mạnh chỉ đạo thể sinh? Ngô Việt đá vợ c.h.ế.t sống , nhà họ Ngô nghĩ đến việc cứu , Ngô lão thái mà Hồng Xảo và Mạnh chỉ đạo tư tình, chuyện quá hoang đường, quá đáng lắm .
Quá đáng hơn là, Ngô Việt tin , cũng đứa trẻ Hồng Xảo m.a.n.g t.h.a.i của , từ chối quản sự sống c.h.ế.t của Hồng Xảo, và chịu đủ Hồng Xảo , tuyên bố ly hôn với Hồng Xảo.
Mọi từng thấy ai tuyệt tình hơn Ngô Việt, cũng thấy ai vô lý hơn bà Ngô. Đã đến lúc mạng ngàn cân treo sợi tóc mà họ vẫn còn bịa đặt ư? Thật quá đáng hổ.
“Phì! Cái loại gì ? Người thể g.i.ế.c cả vợ như thế, rốt cuộc doanh trưởng kiểu gì?”
“Phì! Ngô Việt, ngươi thật thất đức!”
“Bà Ngô, bà đừng mắng nữa, nếu Hồng Xảo c.h.ế.t, con trai bà chắc chắn cũng tiêu đời!”
…
Bà Ngô nào tin lời . Bà vô cùng hùng hồn, khác một câu, bà c.h.ử.i mười câu.
“Con trai chạm cô ! Cô ngoại tình m.a.n.g t.h.a.i con hoang, cứ mắng, cứ mắng đấy! ×…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-169.html.]
“Các bênh vực con tiện nhân đó như , cũng một chân với nó ! nó thứ gì mà! ×…”
…
Bà Ngô c.h.ử.i . Người bình thường chịu nổi sự ngang ngược của bà , liền vòng qua bà để mắng Ngô Việt. Hy vọng Ngô Việt đừng quá mất lương tâm. Dù cũng là một mạng , thể thờ ơ như .
Ngô Việt thấy tin , thể rằng gần đây buổi tối đều ngủ ở phòng . Hắn liền sa sầm mặt, đuổi hết những xem náo nhiệt, bao gồm cả chỉ đạo viên Mạnh khỏi nhà.
“Mau , mau hết ! Chuyện nhà chúng , mấy ngoài các bớt xen ! , Ngô Việt, thề với trời, đứa bé trong bụng Hồng Xảo của . Ai cô t.h.a.i thì cô tìm đó! Dù loại phụ nữ lẳng lơ như , cần nữa!”
Thái độ của Ngô Việt càng khiến bất mãn hơn.
Chỉ là chỉ đạo viên Mạnh vội cứu , cũng thời gian đôi co với Ngô Việt, liền đến bệnh viện . Mọi thấy chỉ đạo viên Mạnh , một bộ phận theo đến bệnh viện xem tình hình. Lỡ như kho m.á.u m.á.u, họ còn thể hiến m.á.u. Một bộ phận khác ở , chống nạnh cửa nhà họ Ngô, c.h.ử.i tay đôi với bà Ngô.
Bà Ngô c.h.ử.i , còn chọc tức khác.
Có ít chỉ một câu công bằng cho Hồng Xảo, bà cũng đuổi theo , đào mồ mả tổ tông mười tám đời nhà lên. Thế thì chịu ? Dù cũng việc gì. Hôm nay họ trị cho bà già đanh đá !
Bà Ngô là loại vô lý cũng cãi cho ba phần lý. Chuyện bà tự cho rằng chiếm hết mười phần lý, tự nhiên càng chịu buông tha.
Hai bên qua , c.h.ử.i đến cuối cùng kinh động cả chủ nhiệm Ôn, mới sự trấn áp của chủ nhiệm Ôn mà yên tĩnh .
Hồng Xảo lúc vẫn là vợ của Ngô Việt. Ngô Việt đá đối phương trọng thương, dù về tình về lý đều nên đến bệnh viện xem, và trả viện phí cho Hồng Xảo.
Bà Ngô chủ nhiệm Ôn bênh vực Hồng Xảo, lập tức chịu. Đối tượng là chủ nhiệm Ôn, bà Ngô dám c.h.ử.i . Bà liền thẳng xuống đất, “ái chà, ái chà” bắt đầu giả bệnh.
“Ái chà, tim đây, tức đến đau quá mất. Ngô Việt, con mau đỡ về phòng một lát . Mẹ chắc là sắp c.h.ế.t . Con mau đỡ về phòng . Ái chà, ái chà, tự nhiên cả chỗ nào cũng đau, Ngô Việt, con mau mua áo liệm, mua quan tài cho , sắp c.h.ế.t . Ái chà chà, khổ thế ? Nửa đời gặp bố , gả cho một kẻ ốm yếu. Kẻ ốm yếu c.h.ế.t , khó khăn lắm mới nuôi con trai khôn lớn. Bây giờ con trai cuối cùng cũng tiền đồ, sống bao lâu nữa… Ái chà, khổ quá!” Bà Ngô lóc lau nước mắt. Trông bộ dạng như thể bà là hoàng liên, một ngày lành cũng từng hưởng.
Mọi đều bà Ngô đang cố tình bán t.h.ả.m. bà là một bà lão hơn sáu mươi tuổi, răng rụng một nửa. Ai nỡ lòng nào so đo với bà ? Lỡ như lớn chuyện, thật sự giày vò bà lão chuyện gì, trách nhiệm ai gánh?
Chủ nhiệm Ôn thấy Ngô Việt giả vờ chăm sóc , nhất quyết thăm vợ. Cũng đành chịu.
Biết bây giờ? Bà lão đến bệnh viện, cũng cho con trai đến bệnh viện. Ai nhắc đến chuyện , bà liền nổi cáu với đó. Lúc bà c.h.ử.i , thể nhường nhịn, c.h.ử.i bà . khi bà bắt đầu giả bệnh, ai cách gì với bà chứ?