[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:41:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điền Kiều là cô dâu tương lai, Diệp Sương vốn để cô việc. Điền Kiều rảnh rỗi, cuối cùng Diệp Sương liền để cô chỉ huy Lãnh Tuấn việc.

Tủ nào để ở ? Điền Kiều chỉ huy, Lãnh Tuấn bê.

Bùi Tuệ là bà thông gia, Diệp Sương càng tiện để bà việc. Liền tìm một cái chậu, pha nước ấm, để Bùi Tuệ rửa cốc, rửa bát đũa. Cốc và bát đũa đó vốn dĩ là mới mua. Chỉ là trong quá trình vận chuyển, dính chút bụi bẩn, hề bẩn. Bùi Tuệ dùng nước sạch tráng qua là , cũng mệt.

Dọn dẹp nhà cửa, cả nhà sức nhiều nhất chính là Lãnh Tuấn. Trời nóng, Lãnh Chí Quốc để sớm sấy khô chiếc giường đất mới xây, liền liên tục nhóm lửa, đun nước, Điền Kiều nóng hầm hập. Để thiếu niên việc một lát, liền nóng đến mức đầy đầu đều là mồ hôi.

Lãnh Tuấn Lãnh Tiêu, Điền Kiều thể giúp lau mồ hôi. Điền Kiều liền hợp tác xã mua bán mua một đống kem và nước ngọt ướp lạnh về. Nhân lúc xung quanh ai, Điền Kiều còn lấy từ trong gian một quả dưa hấu lớn, chuẩn mang về ăn.

Trời nóng bức, ăn một miếng dưa hấu ngọt lịm ướp lạnh giếng, thì thật là quá hạnh phúc!

Bên bán dưa hấu, bọn Diệp Sương thấy Điền Kiều ngoài một lát, ôm về một quả dưa hấu lớn, liền đều bất ngờ.

“Dưa hấu? Kiều Kiều con mua ở ? Còn ? Mẹ cũng mua mấy quả!” Diệp Sương thích ăn dưa hấu, thấy quả dưa ngon như , bà liền nhịn mà hỏi Điền Kiều.

Quả dưa thật ngon, Diệp Sương càng càng thích.

Điền Kiều bịa lý do nào hồn, liền với : “Đây là Lãnh Tiêu mua. Anh nhờ mang về cho con. Phía chắc là còn, đợi về, con bảo chia dưa cho .”

Diệp Sương quả dưa hấu lớn là Lãnh Tiêu mua. Lập tức liền . Ôi chao ôi, đứa con trai của bà, thật là bám !

May mà bà là loại chồng lòng ghen tị nặng, nếu Lãnh Tiêu cách cư xử như , cưới vợ quên như , ngày tháng của Điền Kiều thể t.h.ả.m .

Diệp Sương trong lòng mắng Lãnh Tiêu một trận thiên vị, liền vui vẻ cùng Điền Kiều ăn dưa.

“Thật ngọt!” Diệp Sương ăn cực kỳ vui vẻ.

, ngọt, ngọt!” Điền Kiều ăn dưa, cũng hạnh phúc tít mắt.

Lãnh Toàn cũng ở bên cạnh ồn ào hùa theo.

Cả nhà đang ăn vui vẻ. Ngô lão thái quan sát ở bên cạnh từ lâu, cuối cùng nhịn sự cám dỗ của dưa hấu, mặt mày hớn hở đến nhà Điền Kiều, với Điền Kiều.

“Ây da, cô chính là cô vợ nhỏ của Lãnh đoàn trưởng ? của Ngô Việt, , con trai là doanh trưởng. Cô gọi là Ngô đại nương Ngô lão thái đều , ha hả.” Nói xong con trai bà là doanh trưởng, Ngô lão thái tự hào ưỡn n.g.ự.c.

Tự giới thiệu xong, đợi Điền Kiều chuyện, bà liền đặc biệt tự nhiên xuống cạnh bàn nhà Điền Kiều, khách khí cầm một miếng dưa hấu to nhất lên gặm.

Vừa gặm nước dưa hấu b.ắ.n tung tóe, bà còn rõ lời: “Đây là quả dưa ngon, thật ngọt! Thật ngon!”

Nói , Ngô lão thái giống như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm, vài miếng tiêu diệt một miếng dưa hấu lớn, đó khách khí đưa tay lấy miếng thứ hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-149.html.]

Miếng thứ hai còn kịp ăn xong, bà ôm nửa quả dưa Điền Kiều kịp cắt lên, dậy liền .

Vừa , bà còn lẩm bẩm: “Cảm ơn nhé. Cháu trai thích ăn dưa hấu nhất, lát nữa nhất định bảo nó qua cảm ơn thím nó đàng hoàng.”

Vô cùng khách khí. Vô cùng tự nhiên. Vô cùng thổ phỉ. Nhìn đến mức những bao gồm cả Lãnh Chí Quốc, đều chút phản ứng kịp.

Không , bà lão nhà ai?

quen Lãnh Tiêu ? Bà đứa con trai doanh trưởng đó của bà , mặt Lãnh Tiêu cái chức đoàn trưởng căn bản đủ xem ?

Rốt cuộc bà đang ?!

Bao nhiêu năm , Lãnh Chí Quốc đầu tiên gặp bà lão ỷ già lên mặt, còn đặc biệt mặt dày như . Động tác của Ngô lão thái quá mức trôi chảy, đến mức Lãnh Chí Quốc mở miệng cũng chậm nửa nhịp.

“Này, bà chị! Bà đây cho ! Dưa nhà chúng , ai cho bà, bà ôm ! Bà mau trả đây cho !” Lãnh Chí Quốc sầm mặt lên tiếng.

Ngô lão thái những dừng , ngược còn nhanh hơn.

Ngay lúc Lãnh Chí Quốc tức giận đuổi đến nhà họ Ngô để xử lý , một thiếu phụ ăn mặc đặc biệt giản dị, trông yếu đuối mộc mạc, mặt đỏ bừng, vẻ mặt bối rối cầm một đồng tiền, đến nhà Điền Kiều.

Đến bên , đợi bọn Điền Kiều mở miệng, nữ đồng chí rụt rè đó liền ngừng xin bọn Điền Kiều.

“Xin , xin , xin . Mẹ chồng đôi khi hồ đồ, cướp đồ nhà cô, thực sự xin . Quả dưa đó nãy bà dùng tay bốc , liền… dưa trả cô, dùng tiền mua ? Thực sự xin . Sau chắc chắn sẽ cản bà , nếu đến nhà cô. Xin , xin …”

Người là thực sự chân thành đang xin .

Một đồng tiền mua nửa quả dưa, theo giá bình thường là đủ . Trong tình huống bình thường, giá dưa hấu lúc là từ năm xu đến một hào một cân. Sự biến động của giá cả, là đổi theo sự chín rộ của dưa hấu.

Dưa hấu chín sớm và dưa hấu chín muộn giá trị nhất. Cao nhất thể bán hơn một hào. Dưa hấu đúng vụ là rẻ nhất. Lúc đó dưa hấu nhiều, thỉnh thoảng ba xu một cân, cũng bán .

Nửa quả dưa hấu của Điền Kiều năm cân, dưa hấu lúc coi như chín sớm, tính theo giá một hào một cân, cũng chỉ đáng giá năm hào. Vì , nữ đồng chí đó mang đến cho Điền Kiều một đồng, thể thấy là chân thành đang xin , đến tìm cớ gây sự.

những điều , đều là tình huống bình thường.

Trong cái năm mất mùa , vật giá thể tính như . Bây giờ là vấn đề dưa hấu bao nhiêu tiền một cân, bây giờ là vấn đề bất luận bạn tiền tiền, bạn đều mua dưa hấu.

Dưa hấu quý giá, hành vi của Ngô lão thái càng tồi tệ. Cỡ như Ngô lão thái, đặt ở ngôi làng miền núi tố chất cao như , bà cướp đồ nhà khác như , đều thể chủ nhà đ.á.n.h c.h.ế.t.

 

 

Loading...