[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:41:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãnh Tiêu Điền Kiều hôm nay sẽ qua dọn dẹp nhà cửa, để sớm săn về giúp Điền Kiều. Có theo núi, Lãnh Tiêu cũng từ chối.

Mặc dù đông tiện dùng gian, nhưng tinh thần lực quét qua, cũng đủ dùng . Có giúp Lãnh Tiêu vác con mồi, việc vặt, Lãnh Tiêu cũng thể săn thêm nhiều đồ, về sớm một chút.

“Được, ai thì lên xe, chúng xuất phát.” Lãnh Tiêu gật đầu.

“Được thôi.” Mọi vui mừng hớn hở trả lời.

Để thể chở nhiều con mồi, lái ba chiếc xe tải quân sự tới. Như Lãnh Tiêu lái chiếc xe Jeep quân sự mở đường, các chiến hữu của lái xe tải quân sự theo , bốn chiếc xe lớn, xếp thành một hàng, khí thế bừng bừng lên đường.

Trong những ngọn núi gần đây, một năm trở đây thường xuyên tìm đồ ăn, còn con mồi gì nữa .

Lãnh Tiêu bản lĩnh lớn, là nhắm đến những con mồi lớn, những ngọn núi nhỏ, khu rừng nhỏ gần đây dừng . Mục tiêu của Lãnh Tiêu là khu rừng nguyên sinh hiếm dấu chân .

Rừng nguyên sinh ít đặt chân tới, con mồi ở đây chắc chắn ít. Mặc dù ông trời đổ mưa, rừng nguyên sinh cũng hạn hán c.h.ế.t ít thực vật, c.h.ế.t đói một loạt động vật. những con còn sót ở đây, chắc chắn cũng nhiều hơn những nơi khác.

Đến nơi, Lãnh Tiêu để hai trông xe, dẫn những còn , mang theo trang , tiến thẳng rừng.

Vòng ngoài của khu rừng đa là động vật nhỏ, thỏ và gà rừng tuy ít thịt, nhưng đó cũng là thịt. Lãnh Tiêu nhặt một nắm sỏi mặt đất, con nào thể dùng sỏi đ.á.n.h c.h.ế.t, một con cũng tha.

Những theo Lãnh Tiêu, hai mắt sáng rực theo Lãnh Tiêu nhặt con mồi. Cả kích động thôi.

thấy Lãnh Tiêu một viên sỏi một con gà rừng, nhẹ nhàng vô cùng, liền bốc một nắm sỏi mặt đất, cũng thử xem . Kết quả mười trúng một , đều là do bọn họ may mắn.

Hiệu suất thấp như , Lãnh Tiêu giống như cỗ máy gặt gà rừng, thỏ rừng, tất cả đều lặng lẽ vứt sỏi , chỉ chuyên tâm theo Lãnh Tiêu việc vặt.

Không so , so . Những phàm như bọn họ, vẫn là ngoan ngoãn theo Diêm Vương gia ăn thịt thôi!

Càng sâu trong, con mồi gặp càng nhiều. Đợi đến một độ sâu nhất định, bọn Lãnh Tiêu cuối cùng cũng gặp lợn rừng, dê rừng, hoẵng ngốc hoang dã và cả gấu mù hoang dã.

Nhìn những con mồi lớn , những theo Lãnh Tiêu, càng thêm hưng phấn.

Thịt, thịt, thịt!

Ở đây nhiều nhiều thịt nha!

Trong lúc đang chảy nước dãi vì thịt, thì những con lợn rừng, gấu mù v. v... hung dữ đang đói meo, trông gầy gò hơn những năm , lao thẳng về phía con , ăn thịt .

Đói quá, đói quá, đói quá mất!

Cuối cùng cũng thức ăn , chúng nó ăn cơm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-146.html.]

Năm mất mùa, động vật cũng giống như con , đều là bữa đói bữa no, thường xuyên ăn no. Gấu mù, lợn rừng răng nanh v. v... khá hung dữ, gặp bọn Lãnh Tiêu, chúng nó liền chút sợ hãi lao tới, chuẩn đ.á.n.h chén một bữa no nê.

Kết quả oan gia ngõ hẹp, Lãnh Tiêu thắng!

Bất kể là lợn rừng đói đỏ cả mắt, sức chiến đấu tăng vọt; là gấu mù vốn dĩ giá trị vũ lực kinh , đến mặt Lãnh Tiêu, đều chịu nổi một hiệp đ.á.n.h của Lãnh Tiêu.

Có s.ú.n.g trong tay, Lãnh Tiêu chính là t.ử thần gặt hái sinh mệnh.

Bất kỳ con mồi nào Lãnh Tiêu nhắm tới, cuối cùng đều khó thoát khỏi cái c.h.ế.t. Ngoại trừ những con đặc biệt gầy gò, Lãnh Tiêu chê bai bỏ qua, những con mồi lớn mà Lãnh Tiêu gặp đều một phát s.ú.n.g đoạt mạng.

Người thời vẫn khái niệm bảo vệ động vật hoang dã, một năm ăn thịt t.ử tế, thấy Lãnh Tiêu tài giỏi như , đều vô cùng hưng phấn.

A a a……… Thịt, thịt, ở đây là thịt!

Xì xụp, xì xụp. Mọi thèm thuồng chảy nước dãi với con mồi.

Quả nhiên, theo Lãnh Tiêu ngoài là đúng đắn! Đi theo Lãnh Tiêu thịt ăn! Gào… Sau cơ hội bọn họ đến!

Không cần Lãnh Tiêu phân phó, chiến hữu của Lãnh Tiêu khi Lãnh Tiêu b.ắ.n c.h.ế.t con mồi, sẽ tự giác qua đó dọn dẹp.

Có Lãnh Tiêu ở đây, cũng sợ mùi m.á.u tanh sẽ thu hút những con vật lớn. Những con vật lớn đến càng , đến lúc đó gặp nguy hiểm, chắc chắn là bọn họ. Hắc hắc ~ Các chiến hữu của Lãnh Tiêu mỉm hạnh phúc.

Vốn dĩ bọn họ định trực tiếp lột da phóng m.á.u, dọn dẹp sạch sẽ bộ con mồi. m.á.u và nội tạng động vật cũng là đồ , vứt như thật sự đáng tiếc. Dù xe của bọn họ cũng đủ lớn, suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định kéo nguyên con mồi về.

Dồi tiết ngon, ruột già xào ớt cũng siêu thơm, xì xụp, xì xụp, vác con mồi nghĩ đến việc biến thịt thành món ăn, nuốt nước bọt ừng ực.

Nếu thể nhắm thêm hai lạng rượu nhỏ, kiếp, đây là ngày tháng thần tiên đến cũng đổi!

Nhìn những con vật lớn lượt ngã xuống. Mọi đều tràn đầy năng lượng. Những lính theo Lãnh Tiêu, bận rộn đến mức chân chạm đất, hạnh phúc sủi bọt, Lãnh Tiêu - đội quân chủ lực cũng hề qua loa.

Trong lúc săn, tinh thần lực quét thấy nhân sâm rừng, linh chi rừng và các loại d.ư.ợ.c liệu quý giá khác, Lãnh Tiêu cũng sẽ khách khí thu hết gian. Có một y thuật tinh trạm, Lãnh Tiêu từ nhỏ mưa dầm thấm đất, liền ít thảo d.ư.ợ.c Đông y.

Mặc dù Lãnh Tiêu là bác sĩ, nhưng kiến thức y học cũng ít. Ngoài thảo d.ư.ợ.c quý giá, ‘’ thấy hoa lan rừng, hoa hồng rừng, hoa cúc rừng xinh , Lãnh Tiêu cũng sẽ ‘đào’ lên, bỏ hết gian, tặng cho Điền Kiều.

Biết Điền Kiều thích ăn trái cây, gặp đào đỏ rừng, nho tím rừng, táo đỏ rừng chín mọng, còn dưa hấu lớn hoang dã v. v..., Lãnh Tiêu cũng sẽ tiện tay thu gian.

Cái Điền Kiều thích, thu. Cái Điền Kiều thích, lấy. Chỉ cần là những thứ Điền Kiều thể thích, Lãnh Tiêu thấy sẽ bỏ qua.

Cảm giác thu hoạch quá , Lãnh Tiêu Điền Kiều thích tích trữ hàng hóa. Để tìm thêm nhiều đồ cho Điền Kiều, Lãnh Tiêu bất tri bất giác đến sâu trong rừng nguyên sinh.

 

 

Loading...