[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:41:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ! Bọn họ thể ở bên !

Vương lão thái thái sốt ruột đến mức hai mắt bốc hỏa.

Mặc dù là Vương Thừa Chí động thủ , nhưng nếu Thôi Tú Vân quyến rũ , Vương Thừa Chí chắc chắn cũng sẽ bậy!

Vương lão thái thái lúc giống như Vương Mẫu nương nương chia rẽ uyên ương, đầy bụng lửa giận, thề cho Thôi Tú Vân tay.

“Thôi Tú Vân, con ranh con hổ ! Mau buông con trai tao , mau cút đây cho tao!” Vương lão thái thái đè thấp giọng gầm gừ. “Thôi Tú Vân, con đĩ thối tha hổ! Mau đây cho tao! Nếu tao bóp c.h.ế.t mày!”

Sợ hàng xóm thấy động tĩnh của nhà họ Vương, Vương lão thái thái gào cũng dám gào to. Bà thể để Vương Thừa Chí vì chuyện mà mang tiếng . Vì , bà chỉ thể giúp che giấu. Không dám lớn chuyện.

Thôi Tú Vân nắm thóp tâm tư của Vương lão thái thái, mặt biến sắc khóa trái cửa phòng, cô liền mang vẻ mặt nắm chắc phần thắng, mềm nhũn ngã lòng Vương Thừa Chí.

Rất nhanh thôi, cô sẽ thành công!

Qua đêm nay, cô chính là phụ nữ danh chính ngôn thuận của Vương Thừa Chí. Vương Thừa Chí cưới cô cũng !

Cảm nhận sự kích động của Vương Thừa Chí, Thôi Tú Vân đầu tiên ở gần đàn ông như , hai má đỏ bừng, đầy vẻ e ấp.

Tiếng gầm gừ ngoài cửa đều Thôi Tú Vân phớt lờ.

Cứ coi như là để tăng thêm hứng thú . Bà lão đây ức h.i.ế.p cô như . Lát nữa cô chắc chắn kêu to một chút, để chọc tức c.h.ế.t bà già đó!

Thôi Tú Vân mài d.a.o hoèn hoẹt, chuẩn ăn sạch Vương Thừa Chí, đạt ước nguyện.

Vương Thừa Chí ăn chay mười mấy năm, đột nhiên hương thơm của thiếu nữ ôm trọn lòng, cũng vội vã đến mức chút kiềm chế .

Trong mắt Vương Thừa Chí, Thôi Tú Vân lúc là Điền Kiều, là trong lòng mà ngày nhớ đêm mong . Vì động tác của tuy gấp gáp, nhưng cũng giữ một phần dịu dàng.

Đây là yêu của . Hắn cho cô vui vẻ.

Trong đầu Vương Thừa Chí chỉ là sự chiếm hữu.

Hắn hôn lên cổ Thôi Tú Vân, một tay dùng sức bế bổng Thôi Tú Vân lên. Hôn đến lúc kích động, tay của Vương Thừa Chí dùng sức, liền xé rách áo khoác của Thôi Tú Vân.

Trong lúc Vương Thừa Chí đang vội vàng xé quần áo, Thôi Tú Vân cũng đang giúp Vương Thừa Chí cởi quần áo.

Mặc dù chuyện nam nữ, Thôi Tú Vân hiểu lắm. lúc hai chuyện đó thẳng thắn đối diện với , Thôi Tú Vân vẫn .

Loảng xoảngLàm Vương Thừa Chí sợ hãi phanh gấp, ngã nhào xuống đất.

Anh rể… Ha hả. Vương Thừa Chí lập tức tỉnh táo.

Điền Kiều trong giấc mơ chỉ gọi là Thừa Thừa, gọi là Tiểu Chí, gọi là chồng… Điền Kiều sẽ bao giờ gọi rể!

Đây là Điền Kiều của . Vương Thừa Chí đau khổ tức giận. Thôi Tú Vân đùa giỡn . Cô đáng c.h.ế.t!

Vương Thừa Chí vốn dĩ say đến mười phần. Hắn sẽ như , là vì nãy cố ý buông thả d.ụ.c vọng trong lòng. Bị d.ụ.c vọng chi phối, Vương Thừa Chí mới chuyện thiếu lý trí như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-140.html.]

d.ụ.c vọng của Vương Thừa Chí là hướng về Điền Kiều.

Một tiếng ‘ rể’ của Thôi Tú Vân, phá hỏng bộ cảm giác ngọt ngào thuộc về Điền Kiều mà cô cố ý tạo đó. Dục vọng đầy ắp của Vương Thừa Chí, giống như dội một gáo nước đá.

Xèo một tiếng, tắt ngấm.

Nhìn Vương Thừa Chí dậy mặc quần áo, mặt mày xanh mét chuẩn rời , Thôi Tú Vân ửng hồng, lập tức tức đến nổ phổi.

bật dậy, quần áo cũng mặc mà gầm lên: “Vương Thừa Chí!”

Vương Thừa Chí , tay đang mặc quần áo khựng một chút, đó khàn giọng, cúi đầu kìm nén sự tức giận với Thôi Tú Vân: “Xin , uống nhiều .”

Thôi Tú Vân , lập tức tức đến bật .

“Uống nhiều ? Ha hả. Vương Thừa Chí giỏi lắm! Anh thật sự giỏi lắm! Một câu uống nhiều , một câu xin . Anh liền đuổi ! Anh thật giỏi! Anh hổ là Vương Thừa Chí!”

Nói , nước mắt của Thôi Tú Vân kìm mà lã chã tuôn rơi. rảnh để lau. Cô cứ thế nước mắt đầm đìa Vương Thừa Chí, đàn ông mà cô thích từ lâu lâu .

Sau khi nhận Vương Thừa Chí lúc đối với cô ngoài sự áy náy, còn sự chán ghét mãnh liệt, Thôi Tú Vân cuối cùng cũng phát điên.

lau khô nước mắt, lẳng lặng Vương Thừa Chí, đặc biệt bình tĩnh, đặc biệt tàn nhẫn với : “Vương Thừa Chí, nếu dám , sẽ mở cửa ngay bây giờ, cho tất cả giở trò lưu manh với !”

Giọng của Thôi Tú Vân lớn. So với tiếng gầm gừ tức giận đó, cô lúc bình tĩnh đến đáng sợ.

Thôi Tú Vân của khoảnh khắc , yếu ớt như gió thổi là ngã. Thôi Tú Vân như , đáng sợ hơn Thôi Tú Vân phun lửa nãy nhiều. Vương Thừa Chí vì thế mà dừng bước.

Hắn cũng bình tĩnh xoay , thẳng Thôi Tú Vân, mặt cảm xúc hỏi cô : “Hà tất ?”

“Hà tất?!” Thôi Tú Vân thê lương. “Anh thích từ lâu , hỏi hà tất? về nhà còn đường sống ? Không gả cho thể ngày tháng ?! Anh như là vì cái gì! Anh hỏi hà tất?! Vậy hỏi , hà tất chứ?”

“Anh tưởng chạm , Điền Kiều sẽ thích . Hừ, ! Điền Kiều cả đời sẽ thèm lấy một cái! Anh chính là bằng Lãnh Tiêu! Có Lãnh Tiêu ở đó, vĩnh viễn Điền Kiều! Điền Kiều cô ghét ! Không thích ! Anh c.h.ế.t cái tâm đó !”

Rầm!

Vương Thừa Chí Thôi Tú Vân chọc tức đến mức đ.ấ.m một cú lên tường.

“Đừng nữa!” Vương Thừa Chí đỏ mắt, tức giận Thôi Tú Vân.

Thôi Tú Vân thấy Vương Thừa Chí cuối cùng cũng còn là cái bộ dạng lãnh cảm mặc quần nữa, đột nhiên khanh khách.

Thật quá buồn !

Hai bọn họ quần áo đều cởi hết . Kết quả như

Thôi Tú Vân đến mức cành hoa run rẩy, đến mức nước mắt chảy ngừng.

Đây chính là đàn ông mà cô đ.á.n.h cược tất cả, yêu như sinh mệnh . Quả nhiên một chút cũng quan tâm đến cô . Trong mắt , cô chẳng là cái thá gì cả! Hắn ngay cả việc qua loa với cô cũng ! Cô dâng tận miệng cho , cũng cần! Rốt cuộc cô mong cầu điều gì ở ?!

 

 

Loading...