"Có thể giúp mua 20 gói xăng sơ cấp ? Cảm ơn!"
Bạch Tiểu Hắc: " thể giúp đốt vàng mã cho ông."
Độc Nhất Vô Nhị: "No."
Hành Tây Xấu Xa: "Có thể giúp hái cái đầu của ông xuống ? Cảm ơn!"
Đại Phú Đại Quý: "Hì hì hì, vui thật đấy, tiếp tục mơ nhé."
Trần Vinh Hoa tức giận c.h.ử.i ầm lên, gửi mấy chục đến cả trăm tin nhắn, một ai đồng ý. Rõ ràng đều là bạn cũ bao nhiêu năm, giữa đôi bên dù mâu thuẫn thì cũng trả thù qua , hà cớ gì khó ?!
lúc , Trần Vinh Hoa ngẩng đầu lên đột nhiên thấy nụ như như của Thích Hứa, trong nháy mắt lửa giận xông thẳng lên não, mắt sắp phun lửa .
Vừa nhạc cuối phim kết thúc, đèn trong rạp chiếu phim bật sáng trưng.
Tiểu Miêu Tiểu Mễ cùng : "Kính thưa quý khách, thật xin , rạp chiếu phim sắp tiến hành vệ sinh quét dọn, mời quý khách di chuyển bên ngoài rạp chờ đợi."
Trần Vinh Hoa khinh thường liếc Thích Hứa một cái, sải bước lớn rời . Mấy NPC trạm dừng chân gì thì là cái đó, càng cứng đầu với chúng càng thiệt thòi, chi bằng ngoài chuẩn sớm còn hơn.
Cũng , để chuyện kết thúc ở đây ! Nhất định sẽ để hai c.h.ế.t một cách dễ dàng như !
Trần Vinh Hoa chắp tay lưng đến cửa, vốn dĩ chỉ xem đồng bọn của con bé ngông cuồng trông như thế nào, ngờ chạm ngay ánh mắt khát m.á.u tàn nhẫn của Đông Phương Nguyện!
"Nguyện Nhi? Sao là con? Con g.i.ế.c !?"
Trần Vinh Hoa vẻ mặt thể tin nổi: "Ta nuôi con khôn lớn thành , dạy con võ công s.ú.n.g đạn, con báo đáp thế ?"
"Nếu thì , chẳng lẽ còn cảm ơn ông từ nhỏ bắt cóc , cho bình thường, bắt lính đ.á.n.h thuê nay sống mai c.h.ế.t?"
Trần Vinh Hoa cô , cũng lười giả vờ nữa: "Hóa con cả , lấy tin tức ở thế?"
"Anh Bạch . Nếu trò chơi sinh tồn thì chúng sớm liên thủ thịt ông ."
"Dựa các mà cũng xứng, con trăn đen to xác bên ngoài cũng là do con tìm đến?"
"Cái đó ."
Thích Hứa lặng lẽ bên cạnh, lên tiếng.
Chị Xử Mày cũng chơi chiêu đấy, cái " Bạch" trong miệng chị , Thích Hứa dám cá, quan hệ với chị tuyệt đối , chừng cũng trong danh sách g.i.ế.c, thế mà cứ như đối tác hợp tác .
Trần Vinh Hoa hiểu đột nhiên cảm thấy bất an, nhưng.. theo lý thuyết, chỉ với hai , ở trong trạm dừng chân, căn bản thể gây mối đe dọa nào cho .
Vừa khỏi sân, Đông Phương Nguyện nhịn lấy một tấm thẻ thách đấu 1vs1.
Mặc dù khả năng đ.á.n.h , nhưng vẫn thử xem .
Trần Vinh Hoa thấy thế ngay: "Rốt cuộc là ai cho con dũng khí thế? Dám đến thách đấu ."
"Đừng lề mề nữa, dám nhận thì chịu c.h.ế.t , dám nhận thì bấm xác nhận."
Trần Vinh Hoa đương nhiên nhận, còn thừa một viên đá nô dịch, dùng ngoài thuận tay bằng dùng đồ nhà .
Chỉ cần thắng trận , chừng còn thể ép con trăn đen bên ngoài rời .
Đông Phương Nguyện cũng chỗ dựa trong lòng, A Biển đưa cho một món đồ , thể thỏa mãn tâm nguyện đ.á.n.h một trận với lão già , cần lo lắng bất kỳ nguy hiểm nào.
Hai bên đều toan tính riêng, khi trận chiến bắt đầu, hai truyền tống thẳng đến lôi đài thách đấu trong gian đặc biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-sot-tren-xa-lo-top-1-bang-xep-hang-noi-co-ay-muon-di-den-tan-cung-con-duong/chuong-357-co-the-giup-toi.html.]
Thích Hứa lo lắng, nhưng bắt buộc như . Hiện tại hiệu ứng kỹ năng "Mày chỉ là đồ rác rưởi" hồi xong, đối đầu với đơn vị cá thể chuyện đ.á.n.h .
nếu giải quyết một cách dứt khoát như , trong lòng Đông Phương Nguyện chắc chắn sẽ thoải mái, để chị Xử Mày đ.á.n.h một trận , đ.á.n.h cho nghiền.
Đông Phương Nguyện bên uống ngay một lọ t.h.u.ố.c tiềm năng, trong nháy mắt chỉ 3 chiều tăng gấp đôi...
Sự tức giận và thù hận trong mắt tràn cả ngoài, chằm chằm Trần Vinh Hoa!
Thuốc tiềm năng là Thích Hứa mang từ trong phó bản , lúc đó vội bí cảnh màu hồng, rảnh xử lý nên đưa cho A Biển.
A Biển tìm Dưa Dưa Thích Ăn Dưa cùng chiết xuất , hiện tại 12 lọ dùng .
Đông Phương Nguyện tràn đầy tự tin, khi xác định vị trí mục tiêu, cầm trường đao định c.h.é.m tới thì đột nhiên phát hiện lão già biến mất, chỉ lờ mờ thấy tiếng bước chân.
Lập tức phản ứng , là dị năng, hơn nữa còn là năng lực tàng hình...
Chỉ thể chuyển từ chủ động sang phòng thủ, từ từ bình tĩnh , cẩn thận lắng bất kỳ sự khác biệt nào xung quanh. Khi Trần Vinh Hoa phản công, cô trực tiếp đỡ đòn, đối đầu một đao.
Trần Vinh Hoa ngờ khả năng tàng hình của vô dụng, đồ của tiến bộ cũng nhỏ nhỉ.
Sau khi tấn công thất bại, hiệu quả tàng hình phá vỡ.
Trần Vinh Hoa hoảng loạn, hôm nay sẽ cho nó , sư phụ vẫn là sư phụ, đồ chỉ là đồ .
đ.á.n.h mới phát hiện, chỉ 3 chiều của mà bằng Đông Phương Nguyện! Thậm chí kém xa.
Cho dù chiêu tiếp theo cô sẽ đòn thế nào, nhưng sự gia trì của sức mạnh và tốc độ tuyệt đối, chỉ thể vặn chống đỡ, tạm thời bảo vệ thương mà thôi.
20 phút trôi qua, chiêu thức tấn công của Đông Phương Nguyện ngày càng dồn dập, Trần Vinh Hoa bắt đầu chút lực bất tòng tâm. Dị năng tàng hình chỉ thích hợp đ.á.n.h lén, chiến đấu trong thời gian dài tác dụng gì.
Phải thoát khỏi trạng thái chiến đấu 1 phút mới thể mở kỹ năng tàng hình, Đông Phương Nguyện thể cho cơ hội ?
Tuyền Lê
Ép sát từng bước, tiếc lấy thương đổi thương cũng đ.á.n.h cho sát thương. Sau lưng Thích Hứa, lưng ông chỉ con trăn đen thôi.
Trần Vinh Hoa lờ mờ đoán Đông Phương Nguyện dùng đạo cụ đặc biệt nào đó để nâng cao tiềm năng, chắc chắn sẽ giới hạn thời gian, nhưng vấn đề là cầm cự đến lúc đó.
Dạo gần đây tiêu hao quá lớn! Để chạy trốn, bao nhiêu đồ đều đổi hết !
Thích Hứa mặc dù ở bên ngoài nhưng tinh thần luôn căng thẳng. Nếu tên Trần Vinh Hoa dễ g.i.ế.c như thì kéo dài đến tận bây giờ, con bài tẩy chắc chắn nhiều.
Quả nhiên đợi .
Trần Vinh Hoa sử dụng một viên đá phá , cưỡng ép thoát khỏi lôi đài thách đấu 1vs1, thì thấy Thích Hứa : " thách đấu ông!"
" từ chối, trong trạm dừng chân cấm đ.á.n.h , giỏi thì cô qua đây."
Thông báo màn hình ánh sáng vang lên đúng lúc: "Từ chối vô hiệu, chơi Gió Trắng Thổi Nhẹ sử dụng thành công Thẻ thách đấu 1vs1 bắt buộc!"
Đã đến , Thích Hứa thể chuẩn vẹn ! Đặc biệt nhờ A Biển tìm thẻ thách đấu bắt buộc!
Sau đó, Trần Vinh Hoa truyền tống đến lôi đài thách đấu nữa.
"Đông Phương Nguyện mời cô tay giúp đối phó với , cô trả giá bao nhiêu, trả gấp đôi. Không cần cô đối phó cô , chỉ cần dừng tay là !"
"Đông Phương Nguyện , con ông âm hiểm xảo trá, căn bản đáng tin, tin ông thì là đồ ngốc."
Thích Hứa từ chối chút do dự, nhưng trong lời ... dường như cho chút hy vọng.
..........