Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-01-15 03:44:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi tối Lục Trạch về ăn cơm, khi ăn tối và tắm rửa xong, Chu Ái Chân về phòng ngủ.

 

Nửa đêm, Chu Ái Chân đang ngủ mơ màng thì thấy trong phòng tiếng động, mở mắt thấy Lục Trạch đang lưng về phía cởi cúc áo.

 

Cô còn kịp phản ứng thì chiếc áo quân phục Lục Trạch rời , kịp lưng thì thấy đưa tay cởi dải băng trắng vai.

 

Chu Ái Chân dải băng trắng vai mà ngẩn , thương ?

 

Chương 31 Kinh hoàng tỉnh giấc

 

Chu Ái Chân nhớ tới buổi trưa lúc ở lầu thấy sắc mặt khi bế các con.

 

Người đàn ông mất hứng của các con mà nhịn đau bế hai đứa trẻ lâu như , buổi trưa còn ăn đồ cay, nhất thời cô cũng nên gì cho .

 

Chu Ái Chân ngước mắt Lục Trạch đang vất vả cởi dải băng mặt, cô dậy bước xuống giường.

 

Lục Trạch nhận tiếng động phía , qua chiếc gương bên cạnh thấy giường dậy về phía .

 

“Đưa t.h.u.ố.c cho em.” Chu Ái Chân tới mặt , đưa tay .

 

Trên miếng gạc vai Lục Trạch một vết m.á.u, chắc hẳn thứ gì đó b.ắ.n trúng từ phía , tự bôi t.h.u.ố.c thì tiện.

 

Lục Trạch nghiêng , ánh mắt chăm chú cô, một lúc mới đưa lọ t.h.u.ố.c trong tay cho cô.

 

Chu Ái Chân lọ t.h.u.ố.c trong suốt tay chút kỳ lạ, bên chẳng lấy một cái nhãn mác nào.

 

Lục Trạch thấy cô cứ chằm chằm lọ t.h.u.ố.c tay, lật qua lật mấy , trầm giọng : “Đây là t.h.u.ố.c do quân y trong đội đặc chế, dán tên t.h.u.ố.c .”

 

Chu Ái Chân là quân y trong đội chế thì nhịn thêm mấy cái.

 

Trước đây cô một bạn , nhà bệnh chữa chạy bao nhiêu bệnh viện khỏi, khi tới bệnh viện quân khu ở thành phố N thì khỏi hẳn.

 

Từ đó về cô cứ vô thức cảm thấy quân y vô cùng lợi hại.

 

Lục Trạch cởi dải băng vai , vết thương lộ rõ.

 

Chu Ái Chân vết thương vai Lục Trạch, bàn tay nắm lọ t.h.u.ố.c siết c.h.ặ.t .

 

Vết thương vai Lục Trạch lớn, chỉ to chừng đồng xu, trông giống như thứ gì đó b.ắ.n , chỗ vết thương bắt đầu mưng mủ, xung quanh đỏ sưng.

 

“Vết thương bắt đầu mưng mủ , bệnh viện khám .” Cứ để thế e là sẽ nhiễm trùng mất.

 

Lục Trạch thấy cô vẻ mặt căng thẳng, liền trấn an: “Bôi t.h.u.ố.c lên vết thương vài ngày là khỏi thôi.”

 

Chu Ái Chân liếc một cái, xung quanh vết thương của đều bắt đầu viêm , nếu bệnh viện tiêu viêm thì sẽ nhiễm trùng phát sốt mất, thời đại điều kiện y tế thiện như , sơ sẩy một chút thôi là thể mất mạng như chơi.

 

Cô còn khuyên thêm, nhưng nghĩ đến việc Lục Trạch lính bao nhiêu năm nay từng chịu bao nhiêu vết thương, hẳn rõ vết thương hơn cô nhiều, nên cô mở lời nữa, vặn nắp lọ t.h.u.ố.c tới phía .

 

Chu Ái Chân chỗ vết thương mưng mủ: “Anh đợi em một lát, em giặt sạch miếng vải , lau sạch chỗ mủ .” Chu Ái Chân xong cầm dải băng của phòng khách cắt lấy một mẩu nhỏ, dùng nước sôi ngâm một lúc vắt khô.

 

tới phía Lục Trạch, lau sạch mủ ở vết thương bôi t.h.u.ố.c lên đó cho .

 

Lục Trạch nghiêng đầu, Chu Ái Chân đang yên tâm bôi hết lớp t.h.u.ố.c đến lớp t.h.u.ố.c khác lên phía .

 

Chu Ái Chân bôi t.h.u.ố.c xong, ngẩng đầu lên thấy trong gương Lục Trạch đang , ánh mắt sâu thẳm giống như hút trong.

 

“Thuốc bôi xong , ngủ sớm .” Cô xong vội vàng thu hồi tầm mắt Lục Trạch nữa, vặn nắp lọ t.h.u.ố.c đặt lên bàn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-sot-o-thap-nien-60/chuong-69.html.]

Lục Trạch thấy cô bước nhanh về phía giường xuống, mới thu hồi tầm mắt, lấy dải gạc giặt sạch buổi chiều băng vết thương vai.

 

Chu Ái Chân giường thấy Lục Trạch băng xong vết thương và về phía giường, cô liền nhắm mắt .

 

Chẳng mấy chốc, một bên ga giường lún xuống.

 

Chu Ái Chân tiếng thở bên cạnh, đợi một lúc thấy bên cạnh dường như vẫn ngủ.

 

Ngay lúc cô định tiếp tục ngủ thì đột nhiên nhớ chuyện định hỏi lúc nãy, vì ngắt quãng nên quên mất.

 

“Anh ngủ ?” Cô mở lời hỏi bên cạnh.

 

“Em .”

 

“Anh thương lúc nào thế?” Chu Ái Chân hỏi xong bên cạnh trả lời ngay.

 

Ngay lúc cô tưởng sẽ thì trong phòng vang lên giọng lạnh lùng của .

 

“Ngày hai mươi tám.”

 

Chu Ái Chân ngày hai mươi tám liền tính toán đêm Linh Linh đòi Lục Trạch, đêm đó đúng là ngày hai mươi tám.

 

“Là ngày hai mươi tám đúng , nhớ nhầm chứ?” Chu Ái Chân cam lòng hỏi Lục Trạch một nữa.

 

Lần xong bên cạnh liền "ừ" một tiếng.

 

Cô nghĩ đến cảnh tượng Linh Linh đêm đó cứ đòi Lục Trạch mãi thôi, là trùng hợp ? Hay là...?

 

“Sao tự nhiên hỏi chuyện ?”

 

“Đêm đó Linh Linh cứ đòi tìm mãi, dỗ thế nào cũng .” Chu Ái Chân giấu giếm mà thật lòng .

 

Trước đây cô vốn tin những chuyện , nhưng từ khi xuyên cuốn sách do chính , cô mang trong lòng một sự kính sợ đối với những điều như .

 

Chu Ái Chân xong thì bên cạnh còn tiếng động gì nữa, cô đầu phía nhưng trong phòng tối quá chẳng thấy gì.

 

Hồi lâu Chu Ái Chân mới ngủ .

 

Nửa đêm về sáng, Chu Ái Chân nóng cho tỉnh giấc, cô trở định ngủ tiếp nhưng nhắm mắt vài giây thấy cánh tay chạm Lục Trạch nóng hôi hổi.

 

Cô giật mở mắt , đưa tay bật đèn lên, chỉ thấy sắc mặt Lục Trạch ửng đỏ, cô đưa tay sờ lên trán , nhiệt độ cao.

 

Lục Trạch phát sốt .

 

Cô đang định gọi Lục Trạch dậy thì thấy mở mắt .

 

Chu Ái Chân thấy tỉnh liền lập tức lên tiếng: “Lục Trạch, phát sốt , mau dậy chúng bệnh viện.”

 

Lục Trạch thấy dáng vẻ lo lắng của cô, đưa tay nắm lấy cánh tay cô, giọng khàn khàn : “Em lấy lọ t.h.u.ố.c màu nâu trong ngăn kéo đây cho .”

 

Chu Ái Chân thấy thế mà còn chịu bệnh viện, uống t.h.u.ố.c để cầm cự qua ngày, tại cảm thấy tức giận.

 

Lục Trạch thấy cô động đậy, dùng cánh tay thương chống định dậy.

 

“Để em lấy cho, yên đấy.” Chu Ái Chân thấy nhíu mày định dậy liền vội vàng ngăn bảo yên.

 

Cô đưa tay kéo ngăn kéo tìm lọ t.h.u.ố.c màu nâu mà Lục Trạch .

 

 

Loading...