Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 118
Cập nhật lúc: 2026-01-15 03:48:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky9RfuHjm
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ở nhà việc gì tiện thể đào ít rau dại về phơi, lúc nào ăn thì ngâm nước một chút là thể xào ăn ạ." Chu Ái Chân cái lý do chuẩn từ .
Lục Trạch khẽ gật đầu "ừ" một tiếng.
Chu Ái Chân đầu đống rau tề thái ban công, xác nhận sẽ gió thổi bay mất, đồng hồ trong phòng, mười hai giờ .
Bây giờ về phòng còn thể ngủ một lát, một giờ còn dậy lễ đường bốc thăm.
Chu Ái Chân hỏi Lục Trạch mặt: "Mấy giờ đến đội?"
Lục Trạch: "Một giờ."
"Em về phòng một lát, mười hai giờ bốn mươi gọi em dậy nhé."
Cô thấy Lục Trạch ở nhà ít khi ngủ trưa, một giờ thì thể gọi cô dậy.
Cô xong thấy Lục Trạch gật đầu, sang với Đại An bên cạnh: "Trưa ngủ một lát con?"
Đại An lắc đầu: "Con ngủ ạ."
Hôm nay trưa cha ở nhà, bé chơi với cha.
Lục Trạch thấy cô yên tâm về bọn trẻ, liền mở lời: "Để trông con cho, em ngủ ."
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch chủ động trông con: "Vậy em ngủ đây." Nói xong cô khệ nệ bụng bầu về phòng.
Đại An bên cạnh thấy cha và còn giống như hai ngày chuyện với , liền vui vẻ nắm tay cha, ngửa đầu : "Cha ơi, thích ăn sủi cảo rau tề thái ạ."
Nếu cha gói sủi cảo cho , chắc chắn sẽ còn vui hơn nữa.
Cậu bé vui, vui thì cha sẽ vui, cha vui thì bé cũng vui.
Trên đường về đợi tháng lĩnh bột mỳ sẽ gói sủi cảo nhân rau tề thái cho mấy con ăn, còn bảo ngày xưa thể ăn một hết mười cái sủi cảo đấy.
Lục Trạch thấy con trai cứ ngửa cổ mãi, liền cúi bế bé lên: "Mẹ với con thế ?"
Đại An gật đầu, còn kể chuyện đào rau dại nhưng cúi lưng cho cha .
Lục Trạch con trai xong, về phía mẹt rau tề thái mỏng dính ban công.
Chỗ rau tề thái phơi khô xong chắc chẳng một nắm nhỏ.
Đại An thấy cha rau tề thái gì, liền dùng hai tay ôm cổ cha cũng theo.
Sáng nay bé đào tiếp nhưng khi chuyện với dì Quách Hồng xong thì cho đào nữa.
Linh Linh trong phòng thấy cha đang bế trai, liền chạy tót đến chỗ hai , đưa tay ôm lấy đùi cha cũng đòi bế.
Chu Ái Chân vệ sinh xong thì thấy Lục Trạch đang bế hai đứa trẻ lưng về phía phòng khách ở ban công, ba đang cái gì.
Cô mấy cái thấy mấy động đậy, cũng phiền họ, ngáp một cái về phòng ngủ trưa.
Mười hai giờ bốn mươi phút, Lục Trạch gọi cô dậy đúng giờ, cô dậy rửa mặt một cái.
"Anh vẫn ?" Chu Ái Chân rửa mặt xong thấy Lục Trạch vẫn đang ở phòng khách chơi với Đại An và Linh Linh.
Từ nhà đến chỗ đội cũng khá xa, Lục Trạch bây giờ thì lát nữa sẽ muộn mất.
Lục Trạch thấy những giọt nước lau khô mặt cô lăn xuống vạt áo n.g.ự.c, ánh mắt vô tình dừng khuôn n.g.ự.c đầy đặn của cô, lập tức dời , khẽ hắng giọng: "Để đưa mấy con đến lễ đường mới đến đội."
Chiều nay việc của nhiều, muộn một chút cũng .
Chu Ái Chân: "Đến giờ , chúng thôi."
Bây giờ là mười hai giờ năm mươi phút, đến ngã ba hội hợp với Quách Hồng đến lễ đường thì vặn một giờ.
Lục Trạch đợi cô dẫn bọn trẻ ngoài xong liền đưa tay khóa cửa .
Vương Quế Hoa qua khe cửa thấy Ái Chân và Trung đoàn trưởng Lục, vẩy vẩy nước tay, rảo bước tới cửa: "Ái Chân, giờ em ?"
Chu Ái Chân trả lời: "Em hẹn với Quách Hồng giờ gặp ạ."
"Em đến nơi nhớ chiếm chỗ cho bọn chị với nhé." Vương Quế Hoa bát đũa vẫn rửa xong, giờ ngay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-sot-o-thap-nien-60/chuong-118.html.]
"Vâng ạ." Chu Ái Chân nhận lời.
"Mau , mất thời gian của em nữa." Vương Quế Hoa xong bảo Ái Chân và Trung đoàn trưởng mau , hôm nay già trẻ lớn bé trong đội chắc đều hết, muộn chỉ đông mà còn chỗ .
Vương Quế Hoa thấy gia đình Trung đoàn trưởng Lục xuống lầu, liền nhà đẩy nhanh tốc độ rửa bát, chị cũng tranh thủ rửa xong bát để còn đến lễ đường.
Chu Ái Chân xuống lầu thấy ít từng tốp năm tốp ba đang về phía lễ đường.
Cô thấy nhiều lễ đường như , nhớ tới Vương Quế Hoa nhờ chiếm chỗ, khỏi rảo bước nhanh hơn.
Lục Trạch thấy bên cạnh bụng mang chửa mà đột nhiên còn nhanh hơn cả mang thai, chân mày khẽ nhíu , trầm giọng : "Đi từ từ thôi, vội gì mấy phút đó ."
Chu Ái Chân , cúi đầu bụng , liền ngoan ngoãn chậm .
Mấy thong thả về phía lễ đường.
Quách Hồng thấy gia đình Ái Chân ở ngã ba, liền vẫy vẫy tay với cô: "Ái Chân."
Chu Ái Chân thấy Quách Hồng vẫy tay cũng giơ tay đáp .
Khi mấy đến mặt, Quách Hồng chào hỏi Lục Trạch , với Ái Chân: "Hôm nay đông lắm, chúng nhanh lên chút, lát nữa lễ đường chắc còn chỗ ."
Chị ngờ nhà cả gia đình già trẻ lớn bé đều , như thì lễ đường mà chứa hết bao nhiêu như .
Chu Ái Chân Quách Hồng bảo nhanh, liền Lục Trạch bên cạnh một cái.
Cô ngước mắt lên chạm ngay ánh mắt Lục Trạch, thấy sắc mặt rõ ràng là cô nhanh.
Chu Ái Chân thu hồi tầm mắt, mỉm với Quách Hồng: "Không vội chút , thôi chị."
Quách Hồng đưa tay khoác tay Ái Chân, cùng về phía lễ đường, hai nhanh cũng chậm.
Quách Hồng chút vội, nhưng nghĩ đến Ái Chân còn con trong bụng nên thể nhanh .
Mấy đến ngoài lễ đường thấy tiếng ồn ào náo nhiệt bên trong, cách một cánh cửa rõ lắm, hình như là đang thảo luận chuyện chia đất.
Lục Trạch đưa đến cửa, thời gian: "Nếu năm giờ vẫn chia xong, sẽ đến đón em."
Chu Ái Chân lời, đồng hồ tay một giờ mười phút, liền bảo mau đến đội , nhanh là kịp thật đấy.
Quách Hồng thấy Trung đoàn trưởng Lục sẽ đến đón Ái Chân, đợi mới thở dài một tiếng, lắc đầu: "Bao giờ thì cha của mấy đứa nhỏ nhà chị mới như Trung đoàn trưởng Lục nhỉ, thế chắc chị mơ cũng tỉnh mất."
Chị bao giờ dám nghĩ chồng thể đến đón về.
Chu Ái Chân thấy giọng điệu ngưỡng mộ của Quách Hồng, nhịn dội một gáo nước lạnh: "Đến lúc đó chị sẽ tức c.h.ế.t cho mà xem."
Quách Hồng nghĩ đến những việc chồng thường ngày, liền lắc đầu: "Em cứ xem lão chồng nhà chị , lúc đó mới thực sự là tức c.h.ế.t đấy."
Người đàn ông ít , chỉ việc như Trung đoàn trưởng Lục chắc trong đội chẳng tìm mấy .
Chu Ái Chân thấy Quách Hồng vẻ mặt "khổ mà " nên tiếp nữa, mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.
Cô chuyển chủ đề: "Chúng thôi, phía ít đang đến kìa."
Quách Hồng thở dài một tiếng, theo Ái Chân lễ đường.
Hai cửa hai nữ binh chặn : "Khu nhà ở mấy?"
Chu Ái Chân: "Khu 3 ạ."
Quách Hồng: "Khu 2 ạ."
Hai nữ binh xong, trong đó một cô gái tết tóc dài với Chu Ái Chân: "Khu 3 ở bên trái biển 3, khu 2 biển 2, đừng nhầm nhé."
Quách Hồng thắc mắc: "Tại riêng thế?"
Chị còn cùng Ái Chân và , chia thế thì hai cùng .
"Các khu khác bốc thăm ở chỗ khác , cùng dễ nhầm lẫn lắm." Một nữ binh khác tiến lên giải thích.
Quách Hồng thấy là để thuận tiện cho việc phân chia nên gì thêm.