Sống Sót Giữa Thiên Tai Nhân Họa - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:21:27
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hạnh Hoa, cháu và Lê Thụ hiện giờ vẫn chứ?”

 

“Thôn trưởng bá bá, chúng cháu . Cháu theo chủ t.ử về , chào bác.”

 

“Năm đó cháu tự bán và Lê Thụ, giờ xem vẫn là bán đúng chỗ .”

 

Vãn Tinh Nguyệt ấn tượng khá về vị thôn trưởng . Nàng gật đầu với ông, lên xe rời .

 

Nàng rành luật pháp Bắc Yến Tề lắm, cảm thấy phán quyết nặng, nhưng nàng sẽ . Sau hỏi Tĩnh Tuyết mới , ở đây phá hoại hoa màu là trọng tội.

 

Nghĩ đám đó cướp lương thực đ.á.n.h , dẫm nát ít nông sản, thôi ! Cứ coi như là phá hoại hoa màu .

 

Ngày mụ già họ Triệu lao dịch, hai chị em Hạnh Hoa đặc biệt tới cửa nha môn để xem.

 

Hai mươi gậy sát uy chuyện đùa, ngay cả mụ già ngày thường nhảy nhót om sòm cũng đ.á.n.h cho ngoan ngoãn, đầu dám ngẩng lên.

 

“Nhị tiểu thư, cảm ơn cô!” Hạnh Hoa đột nhiên quỳ xuống dập đầu.

 

“Nếu năm đó cô mua chị em em, thì chúng em ngày hôm nay. Nhị tiểu thư, hôm nay em mụ già đó, chẳng thấy sợ hãi chút nào, ngược cảm thấy mụ giống như một đống bùn nhão, em cần bận tâm nữa.”

 

“Khi thực lực và linh hồn của đủ mạnh mẽ, sẽ bận tâm đến những kẻ đủ sức đối kháng với nữa.”

 

“Tất cả những điều đều là nhờ em gặp nhị tiểu thư. Hạnh Hoa đời đời kiếp kiếp quên ân đức của nhị tiểu thư.”

 

“Ừm, lòng hiểu là . Đứng lên .”

 

Vãn Tinh Nguyệt mấy ngày nay hầu như ngày nào cũng ruộng xem thử, phát hiện mảnh ruộng nào lương thực chín là cho thu hoạch ngay mảnh đó.

 

Bây giờ trong thành Vân Châu nhiều lưu dân tràn như , ai dám đảm bảo liệu còn kẻ nào tới cướp lương thực nữa , tranh thủ thời gian thu hoạch xong hoa màu.

 

Vụ thu hoạch mùa thu năm nay trở nên đặc biệt khẩn trương. Ngoài nhà và tá điền, thuê, Vãn Tinh Nguyệt còn thuê thêm một nhân công tạm thời, dốc sức thành việc gặt hái trong thời gian ngắn nhất.

 

Đặc biệt là ngô trồng năm nay, hai năm bồi dưỡng, hạt giống thu hoạch cũng chỉ hơn hai nghìn cân, nhất định bảo vệ thật .

 

Mất mấy ngày trời mới thu hoạch xong bộ ruộng đất quanh hồ Sơn Tuyền. Vãn Tinh Nguyệt keo kiệt, cộng thêm bản bây giờ thiếu lương thực, nàng vung tay một cái, thưởng thêm cho mỗi tá điền và thuê của nhà một bao tải lương thực.

 

Đừng coi thường một bao lương thực , một bao là hai trăm cân thóc. Tróc vỏ cũng hơn trăm cân gạo, đa tá điền và thuê đều là cả nhà mấy miệng ăn việc cho Vãn gia, mỗi thêm hơn trăm cân lương thực, cộng lượng hề nhỏ .

 

Năm thiên tai , thể sống sót vượt qua. Tá điền và thuê quỳ xuống dập đầu, cảm ơn gặp một chủ .

 

Lương thực bên hồ Sơn Tuyền thu hoạch xong, rau củ trồng núi cũng đến lúc hái. Cà chua, dưa chuột, cà tím, ớt, còn một loại rau lá, lúc nào cũng thể thu hoạch, giờ đều đang yên trong gian.

 

Trước khi thu hoạch lương thực, khoai tây và khoai lang cũng đào lên đóng bao, đưa gian. Bây giờ là lúc thu hoạch cải thảo và củ cải. Đây đều là những loại rau củ quan trọng trong mùa đông.

 

Trong thời gian , Cụt Đuôi thường xuyên dẫn theo đàn khỉ của nó tới hú hét bên ngoài để tặng trái cây cho nàng. Tất nhiên, chúng luôn chọn lúc Niên Niên mặt mới hú hét. Khi mùa thu dần qua, chủng loại và lượng trái cây cũng nhiều lên.

 

Lần nào nàng cũng cho đám khỉ ít lương thực, hy vọng chúng cũng thể bình an qua mùa đông .

 

Cây bạch trấp bắt đầu nảy mầm ! Mỗi năm lúc , Vãn Tinh Nguyệt đều hướng về phía cây mà cảm thán một hồi. Trong mùa vạn vật tiêu điều, chỉ ngươi là nảy nở sức sống bừng bừng.

 

Mèo Dịch Truyện

Nàng thậm chí cảm thấy từ khi tới đỉnh Chỉ Vân, cơ thể nàng ngày càng hơn, lẽ là do uống nước quả bạch trấp.

 

Từ khi thực sự ở bên Niên Niên, cơ thể nàng dường như càng thêm cường tráng. Ngay cả “bà dì” vốn chẳng bao giờ thiện cũng trở nên dịu dàng hòa nhã, chẳng lẽ ngươi cũng là hạng bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-sot-giua-thien-tai-nhan-hoa/chuong-99.html.]

 

Gió thu hiu hắt, Vãn Tinh Nguyệt xổm đất, dùng cuốc nhỏ đào hố, đem hạt giống bạch trấp thu hoạch năm nay gieo bên trong.

 

Hiện tại phân gà và phân ngỗng lên men, nàng dám bón phân cho tất cả, chỉ bón cho một nửa hạt giống, hy vọng sẽ kết quả .

 

Đại ca dẫn theo đám đàn ông khắp núi c.h.ặ.t những cây c.h.ế.t, chuẩn củi khô là công việc thiết yếu mỗi mùa đông.

 

Có Tiểu Bạch bảo vệ, tiểu thường xuyên khắp các triền núi tìm thảo d.ư.ợ.c.

 

, sự ngộ tính của tiểu về y thuật và thảo d.ư.ợ.c vượt xa thường. Mà Vân Sơn là một vườn thảo d.ư.ợ.c thiên nhiên, tiểu khi một mạch cả ngày mới về, lúc buổi sáng, Lưu bà t.ử đều chuẩn cơm nắm cho .

 

Cuối năm ngoái, Vãn Tinh Nguyệt thấy tiểu thích y thuật, liền đưa tới nhà Lưu đại phu nhận sư phụ. Lưu đại phu đối với đồ nhỏ cũng chẳng hề giấu nghề, thể là dốc hết vốn liếng truyền thụ.

 

Hai thầy trò thường xuyên cùng lên núi hái t.h.u.ố.c. Vừa hái t.h.u.ố.c dạy học, tiến bộ của tiểu quả thực thần tốc. Lưu đại phu tiểu cần mấy năm nữa sẽ vượt qua ông, còn đợi sư phụ ông ngao du trở về sẽ để tiểu theo học sư phụ ông.

 

Mọi loại y thư trong gian của nàng, dù là Trung y Tây y, tiểu đều học đến mê mẩn. Có chữ nào thì tra từ điển, hoặc cùng Nghiên cứu với Nữu Nữu.

 

Hai cô nương trong quá trình học tập cũng thuận tiện dịch các loại sách vở một lượt.

 

Vãn Tinh Nguyệt cảm thấy, nhà lẽ sẽ xuất hiện nữ văn hào.

 

Trong sơn động của tiểu hầu như cũng là y thư và thi từ, b.út nghiên giấy mực bày đầy một mặt tường. Nữu Nữu từ lâu còn ở chung nhà với vợ chồng Thiết Tráng nữa mà chuyển sang sơn động của tiểu ở.

 

Phạm Vũ Hân nhà Lưu Trân Châu cũng dọn ở, nhưng Nữu Nữu bá đạo đồng ý, vẻ như gia đình tái hôn đều sẽ nảy sinh vấn đề giữa con cái của hai bên.

 

Vãn Tinh Nguyệt cũng để tâm. Kiếp những gia đình như cũng nhiều. Huống hồ Phạm Vũ Hân ruột, Thiết Tráng là một nam nhân cao lớn, tự nhiên sẽ khó một cô bé.

 

Nữu Nữu thì khác, Lưu Trân Châu khi kết hôn với Thiết Tráng, đối xử với con bé tự nhiên là thể, cũng dám . so với con gái ruột của , mức độ dụng tâm chắc chắn là giống . Đứa trẻ thông minh nhạy bén như Nữu Nữu thể cảm nhận .

 

Có chút oán khí trút lên Phạm Vũ Hân cũng chẳng gì lạ.

 

Vãn Tinh Nguyệt tìm một vị dạy học cho hai tiểu nha đầu, nhưng chẳng ai đủ tin cậy để mời lên núi. Tiểu thể xuống núi lâu ngày, Thái t.ử thủy chung vẫn là thanh kiếm treo lơ lửng đầu bọn họ.

 

Mỗi năm kỳ nghỉ đông nghỉ hè, cùng với những lúc tiểu thỉnh thoảng nghỉ học lên núi, chính là thời gian vui vẻ nhất của hai tiểu nha đầu. Chúng cứ quấn quýt lấy tiểu như cá gặp nước, đòi dạy chữ nghĩa học vấn.

 

Nàng chút đồng tình với tiểu , ở thư viện khổ học vất vả, khó khăn lắm mới nghỉ ngơi thầy dạy cho khác. Thế nhưng tiểu hề lộ vẻ vui, ngược tán thưởng tính hiếu học của hai đứa nhỏ.

 

“Tỷ tỷ, tỷ vẫn trồng xong ?”

 

“Nữu, hôm nay học xong ? Qua đây giúp tỷ đào một cái rãnh thoát nước ở bên , dẫn nước suối một chút, như đám Bạch Trấp Quả trồng ở đây sẽ cần tốn công tưới nước nữa.”

 

Nữu năm nay bảy tuổi, vóc dáng cao, đương nhiên thịt cũng ít. Cái danh “Gái ăn thùng” tuyệt đối là hư danh.

 

“Được lẹ!” Nữu tung tăng chạy tới, cầm lấy xẻng bắt đầu đào rãnh, sức lực cũng nhỏ chút nào!

 

“Ơ, Đoạn thúc thúc, thúc về ?”

 

Vãn Tinh Nguyệt theo tầm mắt của Nữu, thấy Đoạn Đao bước từ bụi gai.

 

“Đoạn đại ca, trong thành chuyện gì ?”

 

“Không , là chuyện với .”

 

 

Loading...