Sống Sót Giữa Thiên Tai Nhân Họa - Chương 33: Thần thú như thế ---
Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:20:15
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không chỉ Vãn Tinh Nguyệt, tất cả những mặt đều chằm chằm con cự thú , vì nó xuất hiện ở đây. Mọi đều im lặng quan sát, lúc một tên sát thủ đột nhiên vượt qua ám vệ, lao thẳng về phía vị trí của Vãn Tinh Nguyệt. Nói thì chậm nhưng xảy nhanh, chỉ thấy cự thú lao v.út tới tên sát thủ , cái vuốt khổng lồ đè kẻ đó xuống đất lăn một vòng, khi dậy nữa, đầu của tên sát thủ nó ngoạm trong miệng, m.á.u tươi nhỏ từng giọt từ thủ cấp đó xuống.
Cự thú dùng ánh mắt chút vẻ cầu khen ngợi Vãn Tinh Nguyệt, vô cùng đắc ý. Khi phát hiện đều ngơ ngác , lẽ cảm thấy bộ dạng của quá thô bạo, nó vội vàng nhả miệng , cái đầu rơi "bạch" một tiếng xuống đất, cự thú dùng vuốt gạt cái đầu sang một bên, lăn thật xa, đó giả vờ như chuyện gì, trưng bộ mặt " chẳng gì cả".
Vãn Tinh Nguyệt trong lòng thầm, con vật còn thông minh tài giỏi hơn con ch.ó cha nàng nuôi kiếp ; còn đáng yêu xinh hơn con mèo ở nhà nàng. Nếu đây là khế ước thú của , nàng mơ cũng tỉnh!
Đám sát thủ ban đầu đều sững sờ, nhưng lập tức phản ứng , cậy đông , vả ám vệ thương vong quá nửa, nhiệm vụ sắp thành, thể từ bỏ việc bao vây tiêu diệt bọn Vãn Tinh Nguyệt.
Cự thú một nữa phát tiếng gầm giận dữ chấn thiên, cách quá gần, Vãn Tinh Nguyệt trực tiếp ôm đầu thụp xuống đất vì chấn động. Đợi đến khi nàng ngẩng đầu lên nữa, liền cảnh tượng mắt cho kinh hãi!
Toàn bộ sát thủ đều c.h.ế.t! C.h.ế.t thanh nhuyễn kiếm quấn quanh hông của chính . Lúc mới phát hiện thì đám sát thủ của Thành vương ngoài thanh đao tay, bên hông còn giấu một thanh nhuyễn kiếm. Hiện giờ nhuyễn kiếm đều uốn cong theo một hình thù quái dị, đám sát thủ chính là sự uốn cong đó cắt xuyên qua bụng, c.h.ế.t t.h.ả.m thiết. Thực tế là bộ kim loại đều biến dạng vặn vẹo, bao gồm cả chiếc rìu trong tay đại ca, đao trong tay các ám vệ, thậm chí cả thắt lưng treo bài vị.
Mọi đều ngơ ngác cự thú, bởi vì tại hiện trường ngoài việc nó rống lên một tiếng, ai gì cả, thì tình cảnh hiện giờ chỉ thể là do nó . nó thế nào? Vãn Tinh Nguyệt cảm thấy đây chính là dị năng nhắc đến trong tiểu thuyết. Con cự thú dị năng hệ kim.
Ngay lúc đang sững sờ, đại ca đột nhiên nổi khùng, xông tới hét lớn với cự thú: "Ngươi đền rìu cho ! Đây là chiếc rìu đại tặng !"
Mọi đều sợ đến ngây , một một thú , chẳng ai đoán tính khí ! Không bước tiếp theo họ sẽ gì. Vãn Tinh Nguyệt vội vàng chạy kéo đại ca: "Anh, nó cứu chúng . Anh xem nhiều sát thủ c.h.ế.t như , của chúng đều còn sống."
"Vậy nó cũng đền rìu cho !" Đại ca vẫn tiến lên tìm cự thú lý luận, Vãn Tinh Nguyệt dám để qua đó. Hổ Đông Bắc nàng từng thấy trong vườn bách thú, hổ đực trưởng thành nặng sáu bảy trăm cân, con cự thú hình còn lớn hơn hổ Đông Bắc, ít nhất hơn ngàn cân. Đừng nó dị năng, dù , chỉ dựa sức mạnh và tốc độ, đại ca cũng tuyệt đối cơ hội thắng.
Nàng cầm lấy chiếc rìu của đại ca, chậm rãi tới mặt cự thú. Lại gần Vãn Tinh Nguyệt càng thấy rõ hình đồ sộ của nó. Đầu của nó gần như cao ngang nàng, nghĩa là đầu gã cao một mét năm, tính đuôi cũng dài hai mét năm, phủ một lớp lông xoăn dài mười lăm phân, ánh mặt trời tỏa sáng lấp lánh. Một chiếc đuôi dài tùy ý đung đưa.
Đi đến gần mới rõ vuốt của cự thú vảy chứ đơn thuần là lông da, cho đến phần cẳng chân vảy mới dần biến mất, lông da thế. Chót đuôi cũng vảy, mà còn mọc thành hình móc ngược tam giác, trông giống như một mũi tên của nỏ. Vãn Tinh Nguyệt cảm thấy con cự thú chính là một cỗ máy g.i.ế.c di động, năng lực của nó tuyệt đối giống như vẻ ngoài ngốc nghếch đáng yêu .
nàng chẳng hề sợ hãi, bản năng cho cự thú sẽ hại nàng. Đi đến cách cự thú một mét, nàng đặt chiếc rìu xuống, thử thăm dò giao tiếp: "Ngươi thể biến chiếc rìu trở hình dáng ban đầu ?"
Thực chất cũng là để xem cự thú rốt cuộc dị năng .
Cự thú ngạo mạn ngẩng đầu đại ca một cái, nóng hừ từ mũi gần như phả mặt Vãn Tinh Nguyệt, dường như hài lòng với thái độ của đại ca lúc nãy. Vãn Tinh Nguyệt thực sự bật , nàng càng càng lớn, cho đến khi cự thú chút tức giận nàng, nàng mới ngừng . Nàng nịnh nọt lấy từ trong tay áo một chiếc bánh bao, đưa đến mặt cự thú, nó cúi đầu dùng mũi ngửi ngửi, thò cái lưỡi lớn cuốn phăng chiếc bánh bao . Cái lưỡi tiện thể l.i.ế.m qua lòng bàn tay nàng, những gai thô ráp nàng nhột đến run .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-sot-giua-thien-tai-nhan-hoa/chuong-33-than-thu-nhu-the.html.]
Mèo Dịch Truyện
Một chiếc bánh bao đối với cự thú mà chỉ là dính răng, nó ăn xong chép miệng Vãn Tinh Nguyệt, ý là thêm. Không còn cách nào, Vãn Tinh Nguyệt đành mượn hình che chắn lấy thêm một cái đưa cho nó.
Cự thú ăn xong bánh bao, cúi đầu chiếc rìu vặn xoắn thành cục, đó chiếc rìu liền thần kỳ khôi phục hình dáng cũ. Vãn Tinh Nguyệt xác định gã đúng là dị năng.
Cự thú xuống, thần thái ngạo nghễ quanh, dường như cảm thấy mùi t.h.i t.h.ể đầy đất khó ngửi, thoải mái hắt xì hai cái. Một màn khiến kinh ngạc hơn xuất hiện, đại sơn bắt đầu rung chuyển, bùn đất mặt đất tự di chuyển, xuất hiện từng cái hố đất, những t.h.i t.h.ể đều trượt xuống hố. Bùn đất mặt đất di chuyển nữa, lát bề mặt khôi phục vẻ bằng phẳng, ngay cả vết m.á.u cũng chôn vùi bên , mà sự di chuyển của bùn đất đều khéo léo tránh những cây cổ thụ . Mọi mải mê kinh ngạc, thậm chí ai chú ý mấy vị ám vệ khuất chôn cất ở nơi nào.
Cự thú dùng mũi ngửi ngửi, vẻ hài lòng, nó đặt đầu lên vuốt, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Vãn Tinh Nguyệt giả vờ trấn tĩnh hô hào thu dọn tàn cuộc, thương lập tức trị thương, thương thì thu xếp hành trang. Ám vệ chỉ còn sống sót bảy , Vãn Tinh Nguyệt trong lòng đặc biệt buồn bã. Tuy quen họ, nhưng họ vì bảo vệ mà c.h.ế.t, nàng bây giờ tràn đầy lòng hận thù đối với Thành vương.
Sau khi trị thương xong, ăn đồ ăn nhịn về phía cự thú, chút sợ hãi tò mò, nhất là lũ trẻ. Vãn Tinh Nguyệt cũng tò mò, nàng hỏi Lưu lão ca lớn tuổi nhất: "Lưu lão ca, con cự thú là loài thú gì ?"
"Nhị tiểu thư, cũng từng thấy loài thú , đây là thú gì, nhưng nó thể hỏng đao kiếm, còn thể di chuyển đất đai, chắc hẳn là thần thú."
Vãn Tinh Nguyệt ngẫm nghĩ, gọi là thần thú cũng quá lời. Loại động vật dù đặt ở kiếp cũng coi là thần thú. Nàng cự thú, phát hiện nó trông giống Niên thú tranh Tết kiếp , nhất là chiếc sừng thô giữa trán và cái đuôi hình tam giác . Nàng hướng về phía cự thú gọi: "Niên Niên!"
"Tinh Nguyệt, nó tên là gì?" Đại tỷ đúng là thật thà.
"Hì hì, đặt cho nó đấy."
"Niên Niên! Niên Niên!" Nàng cứ gọi mãi, cự thú cuối cùng kiên nhẫn mở mắt , phát hiện nàng đang gọi , đôi mắt hiện lên sự dò hỏi nhân tính.
Vãn Tinh Nguyệt mừng rỡ khôn xiết! Nàng chạy đến mặt cự thú: "Ta gọi ngươi là Niên Niên ?"
Cự thú quan tâm ngoe nguẩy cái đuôi, chắc là đồng ý . Nàng đắc ý quên cả trời đất ghé sát , sờ sờ đầu Niên Niên. Oa! Đầu to thật, cảm giác sờ sướng tay quá! Nàng nhịn ôm lấy cái đầu lớn của Niên Niên, lắc qua lắc , phát tiếng trong trẻo như chuông bạc.
Mọi đối với sự sợ hãi dành cho Niên Niên cũng giảm nhiều.