Sống Sót Giữa Thiên Tai Nhân Họa - Chương 185: Đại tỷ đại hôn ---

Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:23:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ám vệ của sẽ âm thầm bảo vệ các ngươi.”

 

“Đa tạ! Tin tức đưa cho , sắp xếp kỹ ? Ta luôn cảm thấy giữa Tra Đạt và Thái t.ử lợi ích chung gì đó, liên hệ giữa bọn họ c.h.ặ.t chẽ, tuy Tra Đạt giờ c.h.ế.t, nhưng nếu tìm bằng chứng thì chắc chắn sẽ ích.”

 

“Chuyện gửi tới về việc mẫu của Tra Đạt là của hoàng đế tiền triều, tìm cách cho Long Vũ vệ của phụ hoàng , nhưng phía phụ hoàng động tĩnh gì, ước chừng chuyện phụ hoàng từ lâu. Dù sinh mẫu của Thái t.ử cũng là công chúa tiền triều.”

 

“Haiz, những ngày tháng thanh kiếm treo đầu thật chẳng dễ dàng gì!”

 

“Tinh Nguyệt sợ ?”

 

“Sợ chứ. Sợ hại tỷ của , thật dùng một nắm độc d.ư.ợ.c kết liễu tính mạng cho xong.”

 

“Muội hãy nhẫn nại thêm một lát, thời cơ tới, nếu thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t Thái t.ử, phụ hoàng sẽ g.i.ế.c sạch tất cả chúng . Vị phu quân thể khiến đất đai xoay chuyển của liệu bảo vệ tất cả ? Hoàng tộc, chuyện nhà chính là chuyện quốc gia, thiên hạ sẽ đại loạn đấy.”

 

“Lải nhải một đống như , nhất nên tìm bằng chứng khi hại nhà , nếu chẳng quản nhiều thế , hoàng gia cũng , bách tính cũng , chẳng ai quan trọng bằng nhà cả.”

 

“Ta nhà của Tinh Nguyệt ?”

 

“Nếu , chẳng quản sống c.h.ế.t . Thái t.ử thì , Bệ hạ cũng .” Đừng lấy Hoàng đế dọa nàng, chọc giận nàng thì nàng cho biến mất hết.

 

Vãn Tinh Nguyệt và đại ca về đến nhà thì là giờ cơm trưa. Cả nhà cùng dùng xong bữa trưa, đại tỷ tiếp tục học tập, tiểu đến vương phủ của Yến Tề Minh, tiểu thì buồn chán bàn trong phòng nàng.

 

“Nhị tỷ, trong kinh thành đông thế , bệnh cũng đặc biệt nhiều , liệu bệnh trạng đặc biệt nào mà từng thấy nhỉ?”

 

Xong , tới nữa !

 

“Tinh Thần, nhị tỷ dẫn phố. Lúc nãy Liễu ma ma chẳng liệt kê danh sách , đồ dùng cần thiết cho hôn lễ còn ít, chúng phố mua đồ thôi.”

 

Nàng Thái t.ử đang hổ báo rình rập bọn họ, nhưng lẽ nào vì thế mà sống nữa ? Chỉ kẻ trộm nghìn ngày chứ ai đề phòng kẻ trộm nghìn ngày, nàng chỉ sợ tới thôi! Có tới thì mới lộ sơ hở.

 

Đi dạo phố thì nữ nhân nào cũng thích. Hai chị em quần áo xong, bế Vãn Vãn định cửa, “Các định đấy?”

 

“Đại ca, chúng phố sắm thêm đồ cho đại tỷ.”

 

“Ta cùng các , nếu yên tâm.”

 

“Được!!” Mấy dẫn theo một đội phủ binh nhỏ, Vãn Tinh Nguyệt và tiểu đeo mạng che mặt, vui vẻ ngoài mua sắm.

 

Phố thương mại của kinh thành danh bất hư truyền, đường phố rộng lớn, hai bên cửa hàng san sát, dòng qua nườm nượp, hầu như ai cũng xách theo hàng hóa.

 

Mấy em thấy món gì thích, món gì cần đều mua hết, dù cũng chẳng thiếu tiền.

 

Cả một buổi chiều mua sắm, đồ trong danh sách mua đủ, còn mua thêm nhiều thứ mỗi thích hoặc cần, lúc đ.á.n.h xe ngựa về nhà thì trời tối hẳn.

 

Vãn Tinh Nguyệt và tiểu trong xe, đại ca đ.á.n.h xe, phủ binh phía xe ngựa. Vãn Vãn tiểu bằng hữu buổi trưa ngủ nên lúc trong lòng nương ngủ say sưa.

 

“Đại , tiểu , cảm thấy ở xung quanh chúng .”

 

“Có cảm nhận là ác ý ?” Yến Tề Minh sẽ phái bảo vệ nàng.

 

“Người .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-sot-giua-thien-tai-nhan-hoa/chuong-185-dai-ty-dai-hon.html.]

 

“Ca, chọn đường chính rộng rãi mà .”

 

Chưa đợi đại ca trả lời, “Hưu, hưu, hưu,” mấy tiếng xé gió lao tới.

 

xe ngựa của họ mấy năm đại ca cải tạo , lớp sắt bên trong chặn mũi tên. Rìu của đại ca vung vẩy lên xuống, tên cũng thể thương.

 

Phủ binh hầu như cũng ai thương, đây đều là những tinh binh qua huấn luyện, cũng rõ công việc của nên tính cảnh giác đều cao.

 

Một nhóm áo đen bám sát theo .

 

Ngay chân thiên t.ử, phố vẫn còn đường về muộn, ngang nhiên phái ám sát họ, Thái t.ử là cuống quá hóa dại ?

 

Vãn Tinh Nguyệt cũng chẳng nể nang gì, một loạt liên nỗ từ cửa sổ xe b.ắ.n , độ chính xác khi b.ắ.n của tiểu còn cao hơn cả nàng, tay càng vững, mắt càng chuẩn.

 

Võ công của đại ca bây giờ sớm còn là cái thuở mới chạy nạn năm xưa, chỉ mỗi sức mạnh man rợ nữa, một cây rìu múa hoa. Ám vệ của Yến Tề Minh giờ cũng hạng xoàng, tuy chỉ vài nhưng tác dụng lớn. Cộng thêm phủ binh đều trải qua huấn luyện khổ cực, tố chất chiến đấu cực , thế nên hơn hai mươi tên sát thủ do Thái t.ử phái tới liều mạng tấn công cũng chiếm chút lợi lộc nào, nha dịch tuần tra phố phường nhanh ch.óng kéo đến, bọn chúng đành bại trận tháo chạy.

 

Có vài phủ binh thương nhẹ, Vãn Vãn tiểu bằng hữu thì ngủ đến mức chảy cả nước miếng, đám sát thủ thật chẳng chút cảm giác tồn tại nào.

 

Nha dịch cùng đại ca xong biên bản thì hộ tống họ về nhà.

 

Ngày hôm , Hoàng đế lão t.ử liền chuyện họ ám sát giữa kinh thành, khi nổi trận lôi đình hạ lệnh triệt tra chuyện , chỉnh đốn trị an kinh thành, nhất thời bộ các bộ môn Lục Phiến Môn trong kinh thành đều hành động, nhưng cũng tra phận thích khách, trái còn quét sạch một lượt đám gian phi ác tặc khác.

 

Vãn Tinh Nguyệt cũng thất vọng, chuyện trong dự liệu, nếu đơn giản mà tra lên đầu Thái t.ử thì cũng chẳng Thái t.ử bao nhiêu năm nay.

 

Cùng với ngày đại hôn gần kề, trong kinh thành bỗng nhiên kéo đến nhiều ngoại địa, thậm chí là nước ngoài, trong đó nhiều tăng nhân. Nghĩ cũng thấy hợp lý, phận của Nguyên Chân đặt ở đó. Y chỉ là quốc sư của Bắc Yến Tề, mà còn là đắc đạo cao tăng.

 

Nàng sợ Nguyên Chân ngã xuống khỏi thần đàn, một là vì thực lực của y ở đó, hai là vì nhà y giờ là hoàng quốc thích, hơn nữa dù ngã xuống thật thì trong nhà cũng chẳng thiếu thêm một miệng ăn, chỉ cần đại tỷ vui vẻ là .

 

Ngày lành rốt cuộc cũng tới, đây là quy trình hôn lễ mà nàng cả đời cũng quên , chẳng trách dì phái Liễu ma ma tới dạy suốt mấy ngày.

 

Quá trình hôn lễ kéo dài ba ngày khiến những kẻ nền như bọn nàng đều mệt như ch.ó, thật chẳng đại tỷ kiên trì thế nào. Chẳng trách những tăng nhân thể nhưng cũng thành hôn, thật sự là quá phiền phức, trong đó một ngày còn cầu phúc trong chùa, cầu phúc còn vất vả hơn, dọa nàng chẳng dám tới xem.

 

Mèo Dịch Truyện

Ba ngày trôi qua, rốt cuộc cũng thể nghỉ ngơi thật .

 

“Nhị tỷ, bắt đầu thấy nhớ đại tỷ .” Tiểu bắt đầu trở nên đa sầu đa cảm.

 

, đó bận rộn tới lui, đều cảm thấy đại tỷ sắp rời xa chúng .”

 

“Bữa sáng cũng chẳng thấy thơm nữa!” Đại ca vẫn đơn giản như .

 

“Thật tỷ cũng ngờ, đầu tiên rời xa chúng là đại tỷ. Tỷ còn tưởng là tiểu chứ.”

 

“Nhị tỷ, ạ?”

 

“Đệ ngày ngày thi lấy công danh quan, gần gũi với Yến Tề Minh, cho nên về việc sẽ rời , tỷ luôn sự chuẩn tâm lý, ngờ là đại tỷ. Thật như thế mà, đại tỷ tự thấy vui vẻ, Y Ni cũng phụ bên cạnh, chúng cũng nên thấy mừng cho đại tỷ mới , vả cũng chẳng sợ tiểu tiến kinh nhà bên cạnh.”

 

“Tiểu năm tới tham gia thi hương, thi đậu sẽ là cử nhân, đến thi hội, đó là thi đình. Nếu những kỳ thi đều thuận lợi thông qua, nhiều nhất là năm năm nữa cũng sẽ tiến kinh thôi, lúc đó và đại tỷ cũng sự chiếu ứng lẫn .”

 

Vãn Tinh Nguyệt nỗ lực an ủi tâm trạng , thật cũng là đang an ủi tâm trạng chính . Đại tỷ tuy lúc nào cũng lải nhải như bà già, nhưng cũng đều vì lo lắng cho bọn họ, vả khi cha mất tích, tỷ cũng tính cách lải nhải như .

 

 

Loading...