Sống Sót Giữa Thiên Tai Nhân Họa - Chương 157: Người huấn điểu ---
Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:22:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thứ gì ca!" Đã lâu Đại ca vui vẻ đến thế.
"Muội theo ." Mấy em tới hậu viện của phủ nha, trong một tiểu viện riêng biệt, truyền đến tiếng "cục cục", âm thanh thật quen thuộc.
"Đại , mau xem !" Đại ca sải bước tới phía .
Xuyên qua cửa nguyệt môn của tiểu viện, mấy con bồ câu lớn hiện mắt.
"Tước gia, ngài tới." Một nam nhân mặc áo vải, vóc dáng cao ráo nhưng gầy gò khom hành lễ.
"Đại , những con bồ câu sắp huấn luyện xong ! Đây là tìm về để huấn luyện bồ câu, tên là Đại Thiện."
Chuyện vẫn là từ lúc mới trộm bồ câu của Phạm quản sự, nàng từng qua. Nếu bọn họ cũng huấn luyện bồ câu, đưa tin sẽ thuận tiện hơn nhiều, ngờ Đại ca vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Cho dù quý vi Tước gia, cho dù thành hôn, cho dù cha, nhu cầu của nàng vẫn luôn Đại ca đặt lên hàng đầu, dù nàng chỉ là tùy miệng một câu.
"Thảo dân Đại Thiện bái kiến Vân Túc huyện chủ." Người huấn bồ câu cúi đầu hành lễ.
"Ừm, những con bồ câu bao giờ thì thể thực hiện nhiệm vụ đưa thư?"
"Bẩm huyện chủ, đại khái cần thêm nửa tháng nữa."
Đại Thiện ngẩng đầu, Vãn Tinh Nguyệt mới rõ gương mặt của y. Tầm hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, khuôn mặt gầy gò đường nét rõ ràng, làn da trắng, khí chất trầm . Xem cũng tệ.
"Được, ngươi tiếp tục việc !"
"Ca, vị Đại Thiện đó tìm hiểu kỹ ?" Trở chính sảnh nàng hỏi Đại ca.
"Ừ, y là lưu dân từ Liễu Châu tới, cha y c.h.ế.t đường chạy nạn. Chỉ còn một lão nương ở cùng y, hiện tại đang sống ở trong viện huấn bồ câu nãy. Còn gia đình nữa, khi chạy nạn thì lạc mất . Có thấy y cũng tới địa giới Vân Châu phủ, y và lão nương mới tới bên tìm ."
"Vậy y mà tới phủ nha của chúng ?"
"Muội chẳng tìm một huấn bồ câu ? Ta liền dán cáo thị trong thành, y lúc đó đang lâm bệnh, là lão nương y tới phủ nha, y huấn bồ câu nhưng chữa khỏi bệnh cho y. Ta liền bảo Đại Khuê Vân Châu đón Lưu đại phu tới, uống t.h.u.ố.c ròng rã một tháng mới khỏi bệnh."
Trách trông bộ dạng như mới khỏi bệnh xong.
"Để Lộ huyện úy phái tra xét y một chút."
"Ta cho tra qua , y đều là sự thật. Hơn nữa Như Thị để con bọn họ ký văn tự bán ."
"Đại ca cân nhắc chuyện ngày càng chu ." Vãn Tinh Nguyệt trong lòng thầm vui.
"Hắc hắc!" Đại ca ngây ngô gãi gãi đầu.
Lúc ăn cơm tối, nàng gặp Xuân Mai lâu gặp.
"Huyện chủ, tới ? Đại tiểu thư và Tam tiểu thư bọn họ đều khỏe cả chứ?" Xuân Mai nhiệt tình chào hỏi.
"Đều . Đại tiểu thư mấy ngày còn nhắc tới cô, tới thăm chị ."
"Chuyện ở Lật Dương quá nhiều, Phu nhân một bận xuể, giúp đỡ quán xuyến, thời gian thăm Đại tiểu thư ."
Xuân Mai hiện tại từ bỏ ý định đối với Đại ca, chuyên tâm việc quản lý nhân viên nữ tại thành Lật Dương. Nghe nhiều phụ nữ vì cô mà bắt đầu ngoài việc .
Tuổi tác Xuân Mai cũng còn nhỏ, ở đây thể gọi là "đại linh thặng nữ" (gái già). cô dường như tình cảm nam nữ gì với Đại Khuê, đến mức Đại Khuê theo đuổi hơn một năm mà cô cũng chấp nhận.
Loại chuyện thể cưỡng cầu, cô tự thông suốt là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-sot-giua-thien-tai-nhan-hoa/chuong-157-nguoi-huan-dieu.html.]
"Huyện chủ, một ý tưởng, xem thể thực hiện ? với Phu nhân , Phu nhân bảo hỏi ."
"Nói ."
"Huyện chủ, một phụ nữ ngoài việc, con nhỏ trong nhà ai trông nom, lập một nơi trông trẻ cho những phụ nữ . Để họ nộp một ít bạc, tìm trông trẻ cho họ. Người xem ?"
"Được chứ, ý tưởng ."
Đây chính là nhà trẻ nha! Một chiêu giải quyết nỗi lo lưng cho những phụ nữ ngoài việc.
"Cái đều là Tam tiểu thư đây nhắc tới. Cô sách từng về cái , hình như gọi là nhà trẻ."
" ."
"Tinh Nguyệt, tẩu dùng hậu viện của huyện nha Kính Dương cũ nhà trẻ." Như Thị từ bên ngoài bước phòng ăn.
"Tẩu t.ử, tẩu ?"
"Tẩu chọn địa điểm. Đều là hài nhi, nhất định chọn một nơi an . Mấy ngày nay chúng tẩu liên tục nghiên cứu chuyện , chỉ đợi tới quyết định thôi."
"Chúng ăn ." Hai chị em dâu lượt đón lấy hài nhi của đối phương, bàn bạc về chuyện nhà trẻ.
Xuân Mai cũng tham gia , lúc cô toát hào quang tự tin, thu hút hai luồng ánh từ bàn ăn của nam nhân phía xa.
Tuy nhiên, Vãn Tinh Nguyệt và chính bản Xuân Mai đều chú ý tới, bọn họ đang quy hoạch xây dựng nhà trẻ.
Đông dễ việc, đầy hai ngày thời gian, việc tu sửa tổng thể nhà trẻ công. Tạm thời chia thành ba lớp lớn, và nhỏ, bàn ghế, xích đu, bàn xoay, bập bênh trong vườn đều bằng gỗ. Đối với những thợ mộc trướng Đại ca mà , những thứ độ khó, chỉ là khi mài tròn các góc nhọn là .
Khi thành Lật Dương đang chuẩn nhà trẻ, Vãn Tinh Nguyệt trở núi. Nhà trẻ cũng giáo trình nha, mau ch.óng chuẩn các thứ liên quan, để Nữu Nữu dịch . Còn về giáo viên, chọn vài phụ nữ văn hóa là . Bản nàng sẽ tới đó dạy vài ngày, đợi bọn họ quen với quy trình nhà trẻ nàng mới trở về.
Nghe là dùng cho nhi đồng ở nhà trẻ, tiểu nha đầu Nữu Nữu việc dụng tâm, Vãn Tinh Nguyệt giúp nàng một tay, hai ba ngày chuẩn xong tư liệu giáo d.ụ.c mầm non.
Lần nữa tới thành Lật Dương, trong nhà trẻ mười mấy bạn nhỏ. Độ tuổi lớn nhỏ đồng nhất, chia ở ba lớp. Những đứa trẻ đều nương việc bên ngoài, hài nhi tạm thời do Hồng Tú và lão nương của Đại Thiện trông nom.
Mẹ của Đại Thiện tên là Tuyết Mai, thực mới ngoài bốn mươi, hơn nữa cũng mặt chữ. Vừa vặn thích hợp việc trong nhà trẻ, bản bà cũng vạn phần đồng ý.
Sau khi giáo trình của Vãn Tinh Nguyệt mang tới, nàng bắt đầu công việc của kiếp , giáo d.ụ.c mầm non. Tuyết Mai và Hồng Tú tuổi tác xấp xỉ , đều là phụ nữ chữ, nhanh tiếp quản công việc giáo viên nhà trẻ.
Như Thị dán cáo thị bên ngoài phủ nha, tuyển dụng nữ nhà trẻ, yêu cầu năm mươi tuổi, , thể khỏe mạnh, lòng kiên nhẫn với trẻ nhỏ.
Mèo Dịch Truyện
Cáo thị dán , gây một trận chấn động lớn tại thành Lật Dương. Phương bắc từ tới nay bao giờ xuất hiện nữ , cho dù đây chỉ là dạy vỡ lòng cho hài t.ử.
Một hủ nho sách nửa đời cũng đỗ đạt công danh nào, bắt đầu bàn tán xôn xao lưng. Đại loại đều là phụ nữ thể dạy học, nên lộ diện, nhục thanh danh văn nhân các loại.
Vãn Tinh Nguyệt những thèm để ý tới bọn họ, còn một vố ngược .
Nàng tổ chức một cuộc thi văn hóa dành cho nữ giới tại thành Lật Dương, ai thành tích sẽ tiền thưởng và lương thực mang về. Những ai sẵn lòng ngoài việc, phủ nha còn cung cấp công việc tương ứng, đương nhiên cũng tiền lương hàng tháng.
Toàn bộ bốn huyện Lật Dương xôn xao cả lên. Ban đầu còn tin lắm, nhưng cáo thị của phủ nha dán đầy khắp các phố lớn ngõ nhỏ, các thôn các trấn, tất cả trong bốn huyện đều chuyện .
Sau mười ngày tuyên truyền rầm rộ, cuộc thi văn hóa nữ t.ử bắt đầu tại huyện nha Kính Dương cũ.
Ban đầu Vãn Tinh Nguyệt tưởng rằng sẽ mấy tới, nàng chỉ là cho những kẻ hủ bại , ở Lật Dương, bất kể nam nữ, đều thể công việc riêng, bạc mang về nuôi gia đình. Qua đó nâng cao địa vị gia đình và địa vị xã hội của phụ nữ.
Kết quả tới thật sự ít, tới hơn ba mươi . Mặc dù một phụ nữ tỏ sợ sệt, nhưng dám tới là một khởi đầu .