Sống Sót Giữa Thiên Tai Nhân Họa - Chương 144: Khu vui chơi ---

Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:22:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng bế Vãn Vãn về phía phòng ăn.

 

Người ăn cơm đông, phòng ăn vô cùng náo nhiệt. Nhất là trẻ con khá nhiều, tiểu gia hỏa hết tỷ tỷ liếc ca ca , chút xuể!

 

“Vãn Vãn, cho tỷ tỷ bế một chút nào!” Tiểu bằng hữu Y nỉ với chiều cao chỉ bằng hạt đậu cũng bế .

 

“Y Nỉ, bế nổi .” Đại tỷ vội vàng ngăn cản.

 

“Y Nỉ bế nổi mà.” Tiểu bằng hữu kiên trì tự bế.

 

“Muội còn cần khác bế kìa.” Tiểu bước phòng ăn, bế bổng Y Nỉ nhỏ bé lên.

 

“Tề Nhĩ Cáp Lãng, dạo trạng thái của ngươi trông khá đấy!” Sắc mặt của "chuột bạch" hồng hào, vóc dáng cũng cao lên nhiều.

 

“Phải. Đều nhờ Tinh Thần và Hắc lão chiếu cố.”

 

“Ừm, khi nào ngươi ?” Vãn Tinh Nguyệt cũng vòng vo với .

 

“Nhị tỷ, độc của Tề Nhĩ Cáp Lãng còn mười ngày nửa tháng nữa mới giải hết .”

 

“Ồ!”

 

“Vãn nha đầu, ngộ tính của tiểu t.ử Tề Nhĩ Cáp Lãng thật , chỉ Tinh Thần thôi.”

 

Lão đầu ý gì? Chẳng lẽ ông thu đồ ?

 

“Hắc lão giữ ? Chỉ e là giữ nổi.”

 

“Tại ?”

 

“Thì ông mà hỏi chính !”

 

“Tiểu t.ử, ngươi ‘Biệt Hữu Động Thiên’ ?”

 

“Đa tạ Hắc lão ưu ái, vãn bối còn việc , còn đại cừu báo. Đợi xong những việc cần , nhất định sẽ báo đáp ơn cứu mạng của Hắc lão và Tinh Thần.”

 

“Cũng , nam nhi chí tại bốn phương, ngươi mục tiêu của riêng thì cứ thực hiện nó. Hãy nhớ thiện đãi thiên địa vạn vật, thiện đãi .” Hiếm khi thấy Hắc lão ngoài y độc còn thể một câu như .

 

“Hắc lão yên tâm, vãn bối ghi nhớ!”

 

“Thật là đáng tiếc!” Hắc lão vô cùng tiếc nuối.

 

“Sư phụ, con là đồ cuối cùng ? Sao bây giờ thu đồ nữa ?” Tiểu thấy Hắc lão thất vọng, cố ý trêu chọc ông.

 

“Ồ, ồ, . Ta bảo đồ của con, hì hì!” Một lão nhân tám chín mươi tuổi mà dối trông cũng thật thú vị.

 

“Ha ha ha!”

 

Bữa sáng kết thúc trong khí vui vẻ như .

 

Trên bình đài nhiều rau củ đến lúc thu hoạch. Vừa lúc núi đông , đồng tâm hiệp lực thu gom rau củ thật , xếp trong một sơn động ở. Đến đêm khi nghỉ, Vãn Tinh Nguyệt liền thu phần lớn rau củ trong gian.

 

Đám nhện đỏ mà tiểu lừa về định cư tại ‘Biệt Hữu Động Thiên’. Lúc rảnh rỗi, chúng liền chơi đùa gần đó hoặc chui xuống đất tìm đồ ăn, đương nhiên thứ chúng tìm đều là các loại rễ củ của thực vật. Thỉnh thoảng tiểu sẽ cho chúng ăn rau củ từ nhà bếp để giải cơn thèm. Tuy nhiên, bản chúng từng ăn rau củ trồng ruộng.

 

Vãn Tinh Nguyệt cảm thấy loại nhện phần nào đó cũng thông nhân tính!

 

Thời gian nàng liên tục nhận mấy phong thư, thư của Yến Tề Minh ở kinh thành, còn thư của Trần đại nhân. Nội dung đều xoay quanh kết quả xử lý vụ việc ‘Thái Dương Thăng Khởi’.

 

Kết quả nàng hài lòng cho lắm. Bởi vì vẫn thể lật đổ Thái t.ử.

 

lật đổ nhiều thuộc phe cánh của Thái t.ử. Ngay cả phụ của Linh Lung quận chúa ở kinh thành là Lễ Thân vương cũng liên lụy, tước tước vị Thân vương, biến thành thứ dân, hơn nữa còn phép cư ngụ tại kinh thành.

 

Phía Vân Châu càng là một cuộc thanh trừng lớn, từ xuống , chỉ cần ai dính líu đến ‘Thái Dương Thăng Khởi’ đều điều tra xử lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-sot-giua-thien-tai-nhan-hoa/chuong-144-khu-vui-choi.html.]

 

Trong nhất thời, phủ Vân Châu và Lạc Dương khôi phục sự bình yên giả tạo. Đại tỷ mang theo Y Nỉ trở về Vân Châu, nàng thích kinh doanh cửa hàng tơ lụa. Những như Như Thị, Dục Tước cùng Ngọc Châu, Trân Châu mang theo Phạm Vũ Hân đều đại ca và Thiết Tráng đón về thành Lạc Dương.

 

Trên núi khôi phục sự yên tĩnh tương đối.

 

Ngoài , Vương phi của Yến Tề Minh là Quách Trường Duyệt cũng sinh một bé trai. Vãn Tinh Nguyệt lựa chọn lâu trong châu báu thu từ Chu gia và Thập Lý Sơn, cuối cùng chọn một con Kỳ Lân ngọc và một cái chậu vàng, chẳng ở nhân gian cũng tục lệ tắm cho trẻ nhỏ (tẩy nhi) đó !

 

Ngoài nàng còn gửi tặng thêm một đồ chơi bằng gỗ trong gian, kiểu dáng tân kỳ mắt. Dù đại ca cũng là thợ mộc, trong nhà chút đồ gỗ cũng gì lạ. Dục Tước vốn dĩ nhiều đồ chơi bằng gỗ .

 

Sau khi thu xếp và đóng gói lễ vật xong, nàng đều giao cho Dạ Tam, những việc khác cần nàng bận tâm nữa.

 

Hoa màu gần hồ Sơn Tuyền phát triển . Năm nay tổng cộng bốn mưa, lớn nhất chính là ngày Vãn Vãn chào đời, mưa ròng rã suốt một ngày, khiến hoa màu Vân Châu tưới tiêu hiệu quả, năm nay ngoài đồng ít nhiều cũng sẽ thu hoạch!

 

Vãn Tinh Nguyệt quan sát hoa màu nhà , suy nghĩ về một chuyện khác mà Yến Tề Minh nhắc tới.

 

Xem dạo thành Hô Lan một chuyến, hoặc trực tiếp đến núi quặng sắt một , nơi đó vẫn còn hàng vạn bá tánh Bắc Yến Tề.

 

Vãn Vãn trong lòng nàng cứ cựa quậy yên, chẳng chịu im chút nào. Lúc thì chỉ trỏ chỗ , bập bẹ vài câu; lúc chỗ , vung tay múa chân vài cái, khiến cho những thuê và tá điền ruộng thỉnh thoảng đưa mắt bé. Cộng thêm đôi mắt màu tím đen, mái tóc xoăn và làn da trắng nõn, bé nhanh ch.óng chiếm cảm tình của , chỉ là vì phận nên ai dám đòi bế mà thôi.

 

Ra khỏi thành Vân Châu, Dạ Ly đ.á.n.h xe ngựa thẳng đến Lạc Dương.

 

Năm nay tỷ lệ ngô trồng ở bốn huyện của Lạc Dương lớn. Mặc dù đại ca trở về với nàng rằng hoa màu phát triển tệ, nhưng nàng vẫn tự xem qua mới yên tâm .

 

Thân cây ngô hai bên đường mập mạp. Nàng bóc thử vài bắp ngô, hạt ngô bên trong chung khá đều.

 

Vừa quan sát, trong năm hạn hán thế như quả thực là .

 

Mèo Dịch Truyện

Mỗi thành Lạc Dương đều sẽ thấy những đổi mới. Bởi vì việc xây dựng trong thành bao giờ dừng .

 

Đường cần tu bổ vẫn luôn tu bổ, may mà đá núi Vân Sơn ít, hiện tại trong thành một nửa lát bằng đá tấm; nhà cần xây vẫn luôn xây, ví dụ như nơi việc.

 

Nàng giống như ở thế giới cũ của , nơi việc là nơi việc, nhà là nhà.

 

Cho nên Tước phủ và nơi việc của đại ca tách riêng , nhưng thể ở gần một chút.

 

Trương Thành vẽ xong bản đồ theo yêu cầu của nàng, cuối cùng mấy nghiên cứu một hồi, hiện tại nơi việc đang thi công.

 

Không cần quá lớn, đủ dùng là . Khu vực công sở thể lớn hơn một chút vì khá nhiều bộ phận.

 

“Đại , các em tới ?” Đại ca đang ở công trường.

 

“Vâng. Em qua xem tình hình ngô phát triển thế nào.”

 

“Vãn Vãn đây, đại cữu bế nào.” Đại ca đưa tay đón lấy Vãn Vãn đang ngừng với , vui vẻ cùng đứa trẻ.

 

“Ca, thời gian các thường xuyên ruộng ngô xem xét nhé, lâu mưa , em sợ sinh sâu bệnh.”

 

“Được, sẽ sắp xếp ngay.” Sau khi dặn dò truyền tin cho bốn huyện, mấy trò chuyện bộ về Tước phủ tạm thời.

 

Dục Tước thấy Vãn Vãn, hai đứa trẻ sơ sinh cứ bập bẹ giao lưu với , cứ như thể hiểu đối phương đang .

 

Hôm nay Vãn Tinh Nguyệt thành Lạc Dương qua đêm. Bởi vì Vãn Vãn hiện tại cứ đến lúc trời tối là biến .

 

Đây lẽ là bản năng, cho nên nàng cũng cưỡng ép can thiệp. Hơn nữa nàng phát hiện Vãn Vãn thực sự thể khiến vật thể di chuyển và lơ lửng. Dạ Ly cha của bé cũng năng lực như .

 

Tiểu bằng hữu Vãn Vãn ngủ trưa quá nhiều nên buổi tối vô cùng phấn khích.

 

Vãn Tinh Nguyệt nảy ý định, đưa bé và Dạ Ly khu vui chơi trẻ em trong gian, nơi mà trẻ em ở thế giới của nàng thích nhất.

 

Nơi Dạ Ly từng xem qua, nhưng những thiết đủ màu sắc, đáng yêu dùng để gì. Khi Vãn Tinh Nguyệt dạy con chơi, Dạ Ly liền tự một bên lén học theo. Bị nàng bắt gặp, liền đỏ mặt thôi.

 

“Ha ha, Dạ Ly. Ở quê hương của , nhiều lớn cũng thích đến khu vui chơi đấy! Chỉ là thiết ở khu vui chơi dành cho lớn sẽ kích thích hơn một chút.”

 

 

Loading...