SỐNG LẠI TRONG SÁCH: CÔ CON GÁI TÀI PHIỆT CỦA GÃ CHA BẠC TÌNH - Chương 322
Cập nhật lúc: 2026-04-09 12:20:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bức thư chân thành, thái độ thiết, giúp Vu Hạo Hãn ghi thêm ít điểm trong mắt .”
Hiện tại, Vu Hạo Hãn tham gia khá sâu cuộc sống của mấy con:
từ việc dạy bảo Trần Thanh Tùng, Trần Thanh Phong đến việc mua củi, mua gạo mắm; từ việc lớn đến việc nhỏ, phương diện nào ông cũng lo liệu chu ...
Trần Thanh Di lá cây ngoài cửa sổ, cảm thán:
“Chao ôi, thời gian trôi nhanh thật, ở Đông Bắc chắc sắp tuyết rơi nhỉ?”
“Sắp đến tháng Chạp mà Chu Tầm vẫn về, một cái nhiệm vụ tận nửa năm.
Bản về đành, còn kéo theo cả Trịnh Đại Dũng cùng, để chị Thắng Nam ở một nghén đến mức trời đất cuồng.”
Trần Thắng Nam m.a.n.g t.h.a.i hơn hai tháng:
“Chị , dưa chuột muối em ngon lắm, hai hôm nay chị thấy đỡ hơn nhiều .”
Tính cách cô giờ trầm hơn .
Vu Hạo Hãn từ bên ngoài , tay cầm củ khoai lang nướng, thấy lời cô thì :
“Sắp , cứ yên tâm , .”
Không những mà còn đang lập công lớn, nở mày nở mặt là đằng khác.
“Bác Vu, cháu ạ?
Hôm nay bác đón cháu về cùng ?”
“Mẹ cháu lên chỗ văn phòng đường phố điện thoại , hình như là từ Đại Trư Quyển gọi tới, vẻ gấp lắm.”
Gấp!
Tim Trần Thanh Di hẫng một nhịp, thầm nghĩ:
“Không lẽ xảy chuyện gì ?”
Chắc chắn là Trần Thanh Bách nhà họ Trần cũ, vì nếu họ chuyện thì thường sẽ gọi thẳng cho cô.
Vậy thì chỉ thể là nhà họ Triệu.
Ở nhà họ Triệu, Cả và Hai chắc , hôm gọi điện vẫn bảo việc thỏa.
Vậy chỉ còn hai cụ già.
Trần Thanh Di thắt lòng .
Hai cụ tuổi cao chăm sóc hai đứa trẻ nhỏ như , lẽ là việc quá sức mà đổ bệnh?
Điều cô nghĩ tới thì Trần Thanh Phong đương nhiên cũng nghĩ :
“Tám phần là bà ngoại hoặc ông ngoại chuyện .”
Khả năng cao nhất là bà cụ Triệu.
Trẻ con tốn sức chăm sóc, tắm rửa giặt giũ đủ thứ, ông cụ Triệu chẳng giúp bao nhiêu, mà dạo đang mùa gặt.
Quả nhiên, đầy mười phút , Triệu Hương Mai vội vội vàng vàng chạy về.
Vành mắt bà đỏ hoe, nhà lao ngay thu dọn hành lý.
“Mẹ, thế ạ?
Ai chuyện ạ?”
“Bà ngoại các con, bà nửa đêm đau đến mức vã mồ hôi lạnh nhập viện.
Cậu Hai gọi điện bảo là viêm ruột thừa, phẫu thuật.
Lại thêm lụng vất vả nên suy nhược, dạo bà g-ầy nhiều lắm.
Cậu Cả đó giấu vì sợ lo lắng.
Mẹ về xem thế nào, gì thì cũng thể nuôi hai đứa trẻ tiếp nữa.”
Mọi xong đều thắt tim .
Trần Thanh Di vội :
“Hay là con về cùng nhé?”
Trần Thanh Phong cũng bảo:
“Để con cho.”
“Không cần , lo .
Đường sá xa xôi vất vả, hai đứa cứ ở nhà chăm sóc Thắng Nam.
Đại Dũng nhà, nó đang lúc cần ở bên nhất.”
Triệu Hương Mai cuống đến mức trán lấm tấm mồ hôi, tay chân ngừng nghỉ, vơ đại vài bộ quần áo dày nhét túi.
Vu Hạo Hãn lên tiếng trấn an:
“Em đừng gấp quá, giờ cũng xe .
Chuyến sớm nhất cũng sáng mai.
Thế , để nhờ mua vé, sẽ cùng em về.”
“...!!”
Còn gì bằng, đều thể yên tâm.
Mấy em Trần Thanh Di đồng loạt ngoắt sang Triệu Hương Mai.
Tay Triệu Hương Mai khựng , bà đầu hỏi:
“Thế xin nghỉ phép ?
Đi về về cũng mất cả tháng trời đấy!”
Rõ ràng là bà cũng ông cùng.
Đường dài, phụ nữ một dù cũng an .
Trước đây bà đồng ý tiến tới là vì thương các con, phần nữa là lôi ông những rắc rối của nhà họ Triệu.
giờ thì khác.
“Được chứ, bao nhiêu năm nay nghỉ phép , cứ tích đấy thôi.
Nếu cấp duyệt, sẽ bảo là thăm nhạc mẫu tương lai!”
Cấp vốn luôn sốt sắng chuyện cá nhân của ông, lý do đưa chắc chắn sẽ phê duyệt ngay.
Trong lòng Vu Hạo Hãn chút đắc ý.
Triệu Hương Mai:
“...!!”
là cách mượn gió bẻ măng!
Trần Thanh Di bĩu môi, sự “ranh ma” của bác Vu thì cô lĩnh giáo từ hai năm .
Đây chẳng là gián tiếp đến cửa mắt nhạc gia ?
Lại còn chạy đôn chạy đáo chăm sóc vợ tương lai, với bản lĩnh của Vu Hạo Hãn, ông còn tiện tay dàn xếp thỏa chuyện của hai đứa trẻ luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-trong-sach-co-con-gai-tai-phiet-cua-ga-cha-bac-tinh/chuong-322.html.]
Mẹ cô chắc chắn là đỡ nổi chiêu , hỷ sự gần kề nha.
Chỉ là kỳ nghỉ xin một cái, e rằng quan hệ của hai sẽ giấu nữa.
Các ông chú trong quân đội cũng hóng hớt lắm, mà một khi buôn chuyện thì còn khiếp hơn cả phụ nữ.
Vốn dĩ cô còn định để dành đến ngày cưới mới tặng cho Trần Trường Ba một bất ngờ lớn, kiểu như mời ông đến dự đám cưới chẳng hạn.
Tặng bất ngờ ngay ngày cưới là sở trường của cô mà.
Tiếc ...
Cô thở dài, tiếc nuối lắc đầu.
như cô đoán, Vu Hạo Hãn và Triệu Hương Mai mới lên tàu thì trong khu gia binh đồn ầm lên.
Tin đồn đầu đuôi hẳn hoi:
“Nghe ?
Phó Sư trưởng Vu đối tượng , Chính ủy bảo sắp kết hôn đến nơi đấy.”
“ cũng , nhà về bảo Phó Sư đoàn Vu xin nghỉ phép để về quê lấy lòng nhạc mẫu.”
“Cái gì?
Quan lớn như Phó Sư trưởng Vu mà còn lấy lòng nhạc mẫu á?
Điêu thôi, ai mà rể là Phó Sư trưởng chả đến tận mang tai?”
“Hừ!”
Một bà lão vỗ đùi cái đét:
“Các bà thì cái gì?
là 'trâu già gặm cỏ non', cô nàng còn trẻ còn xinh lắm.
Nếu là các bà, các bà chả bỏ sức mà lấy lòng ?”
Một phụ nữ mặc áo xám bĩu môi chua chát:
“Đàn ông mà, chỉ thích cái thôi.
Cứ trẻ là mê như điếu đổ.
bảo bao nhiêu giới thiệu mà ông chịu, hóa là mắt cao hơn đầu.”
Bà thầm nhổ nước bọt trong lòng, đúng là hổ, trâu già gặm cỏ non.
Trước đây bà định giới thiệu cô em gái góa chồng cho Vu Hạo Hãn, còn nhờ cả vợ Chính ủy giúp, lúc đó ông còn lên Phó Sư trưởng.
Kết quả là ngay cả mặt cũng thèm gặp, một câu ' hợp' là gạt phắt .
Không hợp chỗ nào chứ?
Em gái bà việc nhà việc cửa tháo vát, gánh trăm cân thóc hề hấn gì, m-ông to còn dễ đẻ con trai.
Đàn ông chỉ mặt, con trai hơn ?
Mọi ồ lên:
“Này nhà bà Tạ, bà chỗ khác mà hóng mát , cái giọng chua lè của bà kìa.
Tưởng chúng chắc?
Cô em gái bà chúng lạ gì nữa.
Cao đầy mét sáu, mặt thì như cái bánh đa, tàn nhang .
Đã thế còn ăn lấy ăn để, thấy gì cũng đòi, chẳng giữ vệ sinh gì cả.
Ở ngoài đường mà cứ lấy tay ngoáy răng b.úng b.úng...”
Người nọ đến mức đỏ mặt tía tai, định dậy cãi lý nhưng khác cản :
“Thôi đừng giận, đang chuyện vui mà...
Mà cô trẻ?”
Có bậc thang để xuống, bỏ lỡ tin sốt dẻo, phụ nữ áo xám xuống, vểnh tai tiếp.
“Nghe bảo lúc đầu cho nghỉ vì cuối năm bận rộn, Phó Sư trưởng Vu mới tự là gặp nhạc mẫu, thế là cấp duyệt luôn.”
“Chậc chậc, chuyện cá nhân của Phó Sư trưởng Vu cấp đau đầu bao lâu nay.
Trước đây ở đoàn văn công, bệnh viện quân y, lãnh đạo giới thiệu bao nhiêu mà ông chả ưng ai.
Lần tự tìm , cấp đương nhiên cũng tò mò.
Nghe ông tự trong điện thoại, cúp máy bảo lính cần vụ mua vé tàu ngay.
Có đến chỗ Tiểu Trương dò hỏi nhưng kín miệng lắm, chỉ bảo là , còn tên gì, quen thế nào thì tuyệt nhiên hé răng nửa lời.”
“Để xem lúc về là vị 'tiên nữ' phương nào mà khiến sắt đ-á cũng nở hoa.”
Tại nhà họ Trần, Dương Thục Đình đ-ập mạnh nắm bột lên bàn, híp mắt hỏi:
“Trường Ba, ông ?
Phó Sư trưởng Vu sắp kết hôn , chắc là về sẽ nộp báo cáo kết hôn luôn đấy.”
Trần Trường Ba đặt tờ báo xuống, day day thái dương:
“Cũng phong phanh.
Phó Sư trưởng Vu độc mười mấy năm, đây cha cũng chẳng dễ dàng gì, giờ tìm phù hợp thì quá .”
“ đoán chắc là của đoàn văn công, bên đó thôi.
Để mai ngóng xem .”
Bà định bụng xem thể tạo quan hệ sớm .
Trần Trường Ba nhíu mày:
“Bà ngóng gì?
Từ từ khắc , với liên quan gì đến bà ?”
Ông chỉ là một Tiểu đoàn trưởng, trèo cao tới mức đó .
Trong nửa tháng Triệu Hương Mai vắng, Trần Thanh Di chạy đôn chạy đáo thu gom đ-á thô, còn bí mật bắt tàu sang thành phố lân cận bán một thứ.
Cô dọn sạch gian theo chiến thuật “đ-ánh nhanh rút gọn”, tích một khoản quỹ đen lên tới hai vạn tệ.
Những khối đ-á cô thu về đều như phép màu, trừ một khối trắng hếu gì , còn đều trúng lớn.
Nhìn đống phỉ thúy đỏ, lục đế vương rực rỡ trong gian, ngày nào cô cũng ngắm một lượt cho mắt mới .
Những khối đ-á lớn như thế ở hậu thế trị giá hàng trăm triệu, mà giờ rẻ như rau ngoài chợ.
Cô cũng gọi điện về Đại Trư Quyển, ca phẫu thuật của bà cụ Triệu thành công.
Chỉ điều tâm trạng ông cụ Triệu lắm.
Hai đứa trẻ dù thiết đến mấy cũng bằng bạn già từ thuở thiếu thời.
Chắt thì chắt, lúc hoạn nạn mới thấy tình già mới là quý nhất.
Người cứ bảo “thương cháu hơn con”, nhưng thực tế đến lúc mấu chốt, cháu cũng chẳng bằng con trai .