SỐNG LẠI TRONG SÁCH: CÔ CON GÁI TÀI PHIỆT CỦA GÃ CHA BẠC TÌNH - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:28:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Môi trường chung, cả nước đều như thôi ạ, thể cảm giác gì chứ, ngoài ăn thêm hai bữa thịt thôi cũng bảo là phong cách tư bản chủ nghĩa đấy.

 

Chẳng bằng ở khu chuồng lợn lớn cho thoải mái."

 

Cho nên ông già ơi, ông cứ yên tâm mà ẩn náu ở đây nhé.

 

Lão Trạch đảo mắt trắng dã, luôn cảm thấy lời của cô bé ẩn ý, ông ngu.

 

Hai tay đút ống tay áo, nhướng mày hỏi:

 

“Cô mang món gì ngon về cho thế?"

 

“Tự ông dậy mà xem ạ."

 

Sao mà lười thế , cô xuống tàu hỏa xong, sắp rã rời đây .

 

M-ông cô như mọc đinh, dính c.h.ặ.t lấy cái ghế nhỏ luôn .

 

“...

 

Chân đau."

 

“...!?"

 

Khoảng cách chỉ hai mét mà ai cũng nhúc nhích.

 

Một già một trẻ bắt đầu trợn mắt , trong ánh mắt đầy vẻ “sát khí", đại chiến ba trăm hiệp.

 

Cuối cùng Trần Thanh Di đành chịu thua, ai bảo cô lớn lên lá cờ đỏ, tôn sư trọng đạo là đức tính truyền thống ăn sâu m.

 

á.u thịt chứ.

 

Cô xách túi đồ lớn qua, nhét thẳng lòng ông cụ.

 

“Tự xem ạ."

 

Ông cụ lục lọi, mặt mày rạng rỡ:

 

“Ái chà, r-ượu nhị oa đầu, mứt sơn tra, mạch nha tinh, thịt, cá đông...!!"

 

Ngoài đồ ăn , Trần Thanh Di còn mang về cho ông giày bông, tất dày, ông cụ chẳng thèm để tâm đến mấy thứ đó.

 

Mắt chỉ dán c.h.ặ.t r-ượu và thịt thôi.

 

Ông cụ cũng chẳng vờ đau chân nữa, tâm hoa nỗ phóng, lập tức mang thịt bếp.

 

Cắt một miếng to nhất, b-éo nhất, định bụng tối nay hầm dưa muối với miến, phần còn thì ném cái vại bên ngoài cho đông .

 

“Ông già, ngón chân cháu sưng ."

 

“Mai là tự khỏi thôi, đồ õng ẹo."

 

Miệng tuy chê bai nhưng ông vẫn lấy từ trong hộp một lọ thu-ốc mỡ nhỏ ném cho cô.

 

Nhận thu-ốc mỡ, Trần Thanh Di lập tức hớn hở chuẩn về.

 

“Ông già ơi, cháu còn việc, cháu đây, mai cháu lên công xã, ông cần mua gì ?"

 

“Không cần."

 

Lão Trạch chê bai xua tay:

 

“Dài dòng văn tự quá, mau .

 

Trời tối đấy, cẩn thận kẻo ngã dập m-ông."

 

Mùa đông ở Đông Bắc là , hơn bốn giờ chiều là trời tối sầm , còn rơi tuyết, dễ ngã.

 

Trần Thanh Di xua tay, híp mắt chạy biến ngoài.

 

Lão Trạch cổng, mỉm xa mới lắc đầu nhà, ngâm nga giai điệu nhỏ hớn hở chuẩn hầm thịt.

 

Sáng sớm hôm , Trần Thanh Di đạp xe hướng về phía công xã, tuyết đêm qua ngừng lúc mấy giờ.

 

Trên đường tuyết dày cả gang tay, đạp xe cực kỳ vất vả.

 

May mà tuyết tan nên trơn trượt, ông trời cũng coi như thương tình, gió, nên đối với cô cũng vẫn .

 

Quãng đường bình thường đạp mất hơn hai mươi phút thì nay cô đạp mất gần bốn mươi phút mới tới nơi.

 

Hơi thở từ miệng phả cho chỗ quàng khăn gần miệng đông một lớp băng mỏng.

 

Lông mi cũng từ lông mi đen biến thành lông mi trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-trong-sach-co-con-gai-tai-phiet-cua-ga-cha-bac-tinh/chuong-120.html.]

 

Ây, ai bảo lông mi cô dài như , trông như cái quạt nhỏ cơ chứ!

 

Thật là phiền lòng quá .

 

Cũng may cô đeo kính, chứ ở Đông Bắc mùa đông mà đeo kính thì chỉ thấy một mảnh trắng xóa thôi.

 

Trần Thanh Di lên công xã chủ yếu là để giả vờ mua sáu con gà cho ông nội, thực tế thì chẳng chỗ nào bán cả, mỗi nhà chỉ nuôi vài con thôi.

 

Sau khi đẻ trứng nữa, đa đều tự g.i.

 

ế.t ăn.

 

Nơi bán thịt thường cũng gia cầm sống.

 

Tìm một nơi vắng vẻ, cô lách gian, tiên là trang điểm cho thành một bé.

 

Lấy hai sọt lớn thịt lợn, buộc lên xe đạp.

 

Lảo đảo đạp xe tới ga tàu hỏa tìm Lữ Quế Hoa , mới đỗ xe gặp quen, cô liền vui vẻ gọi lớn:

 

“Dì Lữ ơi!"

 

Ái chà, Lữ Quế Hoa đang mặt mày ủ rũ thấy cô là lập tức rạng rỡ hẳn lên, nhiệt tình vô cùng.

 

Bà rảo bước tiến tới, nắm c.h.ặ.t lấy tay lái xe của cô như thể sợ cô chạy mất .

 

“Cái thằng nhóc , cuối cùng cũng nhớ tới dì , thời gian dài như cháu thế, dì đợi cháu mãi đấy.

 

Có thịt ?"

 

Vừa , tay bà hé nắp sọt xem, nụ lập tức nhân đôi.

 

“Nhiều thịt thế , dì mua hết.

 

Chợ đen bây giờ một đồng hai một cân, dì cũng để cháu chịu thiệt , mau phòng dì lấy tiền cho cháu."

 

Trần Thanh Di mỉm , lúc tới cô cũng chợ đen, nhưng trong lòng vẫn nắm rõ giá cả.

 

Đồ ở chợ đen thường đắt gấp đôi so với đồ nhà nước bán.

 

Mùa đông rau ít nên còn thể đắt hơn bình thường một chút.

 

Thịt của cô cả nạc lẫn mỡ, tính trung bình thì giá cả hợp lý.

 

“Mấy ngày gặp, dì Lữ trông rạng rỡ hẳn , chắc là chuyện vui gì ạ?"

 

“Hê hê, đúng là chuyện vui."

 

Nhắc tới chuyện , miệng Lữ Quế Hoa cứ mãi khép .

 

“Đứa em trai út nhà đẻ dì định cưới vợ tết Dương lịch, đang thiếu thịt đây , thế là cháu tới."

 

Lần mấy họ chia một con lợn nhỏ, bà mang về nhà gần ba mươi cân thịt, chia cho nhà đẻ và nhà chồng một ít.

 

Làm bà vô cùng hãnh diện.

 

Lần nhà đẻ mua thịt, tìm đến bà cầu cứu, bà nhất định chuyện cho thật tươm tất.

 

Để giữ thể diện cho thật .

 

Vừa văn phòng, những khác cũng mắt sáng rực lên, Trần Thanh Di như một đĩa thịt kho tàu thơm phức .

 

Trạm trưởng còn đích rót cho cô một ly nước đường đỏ.

 

Cái đãi ngộ cũng thật là sướng rơn, Trần Thanh Di cũng chẳng khách khí, khi chào hỏi híp mắt.

 

Cô liền lên ghế nhâm nhi ly nước đường, mặc kệ họ lục lọi sọt thịt:

 

“Đều là thịt lợn cả, lợn rừng ạ.

 

Lợn nuôi đấy, thịt thơm lắm, mùi hôi.

 

Một dải nặng hai cân, tổng cộng ở đây là một trăm cân."

 

Con lợn nặng bốn trăm năm mươi sáu cân, b-éo mầm, lớp mỡ dày bằng cả ngón tay giữa của cô, thịt nạc cảm giác như cũng thể tứa mỡ .

 

Hồi tối hôm qua để chọn một chú “Trư bát giới" nhỏ một chút.

 

rầu rĩ cả buổi trong gian.

 

Phúc Bảo còn bên cạnh chỉ huy loạn xạ, cô tức nửa đêm trong gian ăn cánh gà nướng cay ngay mặt Phúc Bảo.

 

 

Loading...