SỐNG LẠI THẬP NIÊN 70: CÔ VỢ KIÊU KỲ CÓ KHÔNG GIAN BÀN TAY VÀNG - Chương 287
Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:05:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì , lúc đầu khi Giang Hựu tự ôm đồm nhiều việc như , trong lòng Lưu Kính Quốc chút tán thành, thầm nghĩ dù con bé vẫn còn quá trẻ, dễ hành động theo cảm tính, chỉ sợ bận rộn lên là sẽ hối hận thôi.”
Ai ngờ qua mấy ngày, cấp báo cáo rằng, cô gái một tuần chỉ ba ngày.
Ngày đầu tiên ngoài thu mua một xe đầy gà vịt và rau củ cho trạm thực phẩm, ngày thứ hai một chuyến đến liên đội sản xuất, ngày thứ ba dạo qua văn phòng bộ phận hậu cần một chút, bốn ngày đó thì cứ ru rú ở nhà khỏi cửa.
Nghe đây cô cũng khá thích đạp xe ngoài tìm tòi đồ ăn, nhưng dạo chê thời tiết quá lạnh, đến cả việc tìm đồ ăn cũng nữa.
Làm cho xã viên các đại đội lân cận khi gặp chiến sĩ quân khu đều hỏi thăm một chút, xem cô gái đến thôn đây khi thu mua gà vịt rau củ một thấy đến nữa.
Thật hiểu nổi, rõ ràng hợp tác xã mua bán trạm thu mua của công xã đều nhân viên thu mua riêng, tại những xã viên dường như yêu quý cô gái trẻ Giang Hựu hơn.
là chuyện lạ lùng.
Bất kể thế nào nữa, cô gái thiên phú công tác quần chúng và công tác thu mua là điều cần bàn cãi.
Mặc dù chút lười biếng, nhưng thể thành những việc cần trong thời gian ngắn nhất, nên lười biếng một chút dường như cũng chẳng gì đáng trách?
Tóm Lưu Kính Quốc vẫn khá đ-ánh giá cao nữ đồng chí trẻ tuổi .
Và còn cảm thấy cô gái cũng khá thú vị.
Vì khi gặp Tần Chí Cương, ông nhịn mà lải nhải với ông :
“Lão Tần , cô gái đó xuất từ nông thôn, nhưng đoán cũng chính vì mà cô mới dễ dàng nhận sự công nhận và yêu mến của quần chúng nhân dân như thế, đây là điều đáng quý đối với thế hệ trẻ , thậm chí là thế hệ nữa đấy!”
Chuyện Tần Liễm cưới một cô gái nông thôn, bất kể là ở quân khu tỉnh Ninh quân khu Thủ đô, đều .
thực tế những như họ mấy ai xuất từ chân lấm tay bùn cơ chứ?
Ngày sống khá giả hơn một chút là bắt đầu bài xích gia thế xuất .
Lưu Kính Quốc thích cái phong khí , nhưng đành trơ mắt cái phong khí đó ngày càng lan rộng.
Ông những lời với Tần Chí Cương cũng là bày tỏ thái độ, đồng thời cũng là để dò xét thái độ của Tần Chí Cương.
Tần Chí Cương ngạc nhiên, ông cứ tưởng với cái tính bướng bỉnh của Tần Liễm sẽ tìm một cô gái dịu dàng hiền thục để kết hôn, nhưng cô gái trong miệng Lưu Kính Quốc dường như chẳng liên quan gì đến hai chữ dịu dàng hiền thục cả?
Ông ngẩn một lát mới gật đầu :
“Những như chúng ai mà chẳng từ nông thôn ?
Có thể hòa quần chúng thì đúng là , .”
Hôm nay khi Tần Chí Cương về đến nhà, Trương Hựu Cầm bước nhận lấy chiếc túi trong tay ông:
“Chẳng là họp , về muộn thế?”
Tần Chí Cương:
“Gặp Lưu Kính Quốc, tùy tiện tán dóc vài câu thôi.”
Trương Hựu Cầm khựng bước chân, ngay đó :
“Chắc là ông hỏi thăm ông chuyện của Tần Liễm chứ gì?”
Tần Chí Cương:
“ hỏi thăm gì, là ông tự với , bảo là mấy bộ phận đều tranh vợ của Tần Liễm, cuối cùng con bé đó chọn đến trạm thực phẩm việc.”
Trương Hựu Cầm thầm nghĩ Lưu Kính Quốc chắc chắn là cố ý cho con bé đó mặt ông .
Bà Tần Chí Cương một cái, bà chung sống với Tần Chí Cương ít năm , tự nhiên , đừng thấy ông giữ vẻ mặt vô cảm, thực việc ông thể chuyện với bà chứng tỏ trong lòng ông đang vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-thap-nien-70-co-vo-kieu-ky-co-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-287.html.]
“Thế thì đúng là vẻ vang cho ông , điều cô bé đúng là kinh nghiệm thật, nếu thực sự chọn lựa giữa mấy vị trí đó thì kiểu gì cũng chọn bộ phận hậu cần chứ, hai năm chuyển sang biên chế cán bộ, con đường chẳng sẽ rộng mở hơn ?”
Bà dịu dàng :
“Tần Liễm cũng thế, chuyện cô bé còn trẻ hiểu, chứ chẳng lẽ nó cũng hiểu?
Cái đứa trẻ , nó nghĩ cái gì nữa.”
Tần Chí Cương cau mày:
“Còn nghĩ gì nữa, nó theo tính cách của thôi.”
Thế là Trương Hựu Cầm tiếp tục nữa, mà gọi vọng lên lầu:
“Gia Gia, xuống mau , bố con về .”
Bà với Tần Chí Cương:
“Cái đứa nhỏ về đến nhà tìm ông khắp nơi , bảo là ở nhà lâu như thế, trong lòng cứ nhớ nhà mãi thôi.”
Đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của Tần Chí Cương lập tức giãn , lộ một nụ nhạt:
“Cái thằng bé , chẳng nó lúc nào cũng thương nó nhất , còn tưởng nó vui đến mức quên cả lối về chứ.”
Ánh mắt Trương Hựu Cầm khẽ lóe lên, giả vờ hờn dỗi:
“Ông gì thế, nó thương đến mấy thì thương bằng bố ruột ?
Vả , nơi khác đến mấy thì bằng nhà ?”
Cậu thương đến mấy thì thương bằng bố ruột?
Nơi khác đến mấy thì bằng nhà ?
Nghe thấy lời , Tần Chí Cương thoáng ngẩn .
Tần Liễm ở nhà ông ngoại mấy năm, đó quân đội, cũng luôn luân chuyển ở những nơi ngoài Thủ đô, ngay cả khi ông từng nảy ý định điều nó về quân khu Thủ đô, nhưng cái thằng nhóc đó nhất quyết đồng ý.
Mười mấy năm nay, nó nhớ đến cái nhà , cảm thấy bên ngoài đến mấy cũng bằng nhà ?
Tần Chí Cương nghĩ sâu thêm, vì trong tiềm thức ông rằng câu trả lời chắc chắn sẽ khác xa so với những gì ông tưởng tượng.
Cách đó hàng ngàn dặm, tại quân khu tỉnh Ninh.
Tần Liễm tan về đến nhà, ngửi thấy mùi hương hấp dẫn bay từ trong bếp, khỏi để lộ một nụ dịu dàng.
Trước đây khi tan , lao thẳng đến nhà ăn, tùy tiện lấy hai món ăn cho qua bữa về văn phòng tiếp tục tăng ca, nếu công việc bận thì ăn cơm xong sẽ ở nhà ăn trò chuyện với đồng đội một lát, nếu thì sẽ lôi mấy chiến sĩ phạm ban ngày tập huấn thêm.
Bây giờ cứ hễ đến giờ tan là thẳng về nhà, ở nhà cơm ngon canh ngọt, còn cô vợ mềm mại, ai mà còn ở cái văn phòng lạnh lẽo đó chứ?
Đừng là , ngay cả những lính quyền , bây giờ tần suất tập huấn thêm cũng giảm ít.
Tần Liễm chỉ thấy một , mấy cái thằng nhóc con đó lén lút vui mừng lưng, bảo là từ khi chị dâu, ngày tháng của bọn họ dễ thở hơn hẳn.
Bữa tối ăn bánh màn thầu, hai hôm Giang Hựu ở nhà việc gì , liền mày mò một l.ồ.ng bánh màn thầu sữa.
Trước Tết, gian kiến mới nâng cấp một , khi nâng cấp thì trong gian thể nuôi bò, Giang Hựu nuôi một con bò sữa, mỗi ngày đều cho ít sữa bò.
cô tìm hiểu qua mấy đại đội xung quanh, phát hiện ai nuôi bò sữa cả.
Dù thời buổi lương thực mới là chuyện đại sự hàng đầu, cho dù nuôi bò thì về cơ bản cũng đều là bò cày để dùng việc cày ruộng thôi.