Dưới sự chú ý của , Doãn An thẳng , giọng kiêu ngạo siểm nịnh: “Ý kiến thì một.”
Cô câu , Hoành Nghị lập tức nghiêng về phía lắng chăm chú.
Hoàn vì cô là một cô gái trẻ mới ngoài hai mươi mà coi thường cô.
Doãn An dậy, bước lớn về phía màn hình lớn nhất phía phòng họp.
Trên tấm bảng trắng vẽ vài nét phác thảo bản đồ căn cứ, chỉ bốn phía của căn cứ, giọng từ tốn giải thích: “Các vị xem, đông nam tây bắc của căn cứ lượt là khu công nghiệp, khu dân cư, rừng Bắc Mộc, quốc lộ A12, ngoài quốc lộ , ba hướng còn đều là nơi chứa chấp cho thủy triều Zombie.”
Cô câu , tất cả đều rơi im lặng.
Doãn An tiếp tục : “Cho nên, tương lai căn cứ đối mặt với sự tấn công của thủy triều Zombie sẽ ngày càng nhiều, ngoài việc giảm bớt nhân viên nội bộ, quan trọng nhất là, căn cứ xây dựng hệ thống phòng thủ.”
Nói , Doãn An chỉ vị trí trung tâm của căn cứ: “Từ diện tích ban đầu thu hẹp trong một nửa đường kính, và xây dựng phòng thủ thứ cấp!”
Các lãnh đạo cấp cao bên nhao nhao bàn tán:
“Phòng thủ thứ cấp? Đó là hai lớp tường phòng thủ, đây là công trình lớn đến mức nào!”
“Bây giờ là thời loạn, tốn nhiều công sức nhân lực như để xây dựng phòng thủ thứ cấp là quá lãng phí .”
“Phòng thủ hiện tại đủ , tại còn phòng thủ thứ cấp?”
Đa là những tiếng hiểu.
Doãn An biểu cảm gì, cô đặt b.út xuống, nhàn nhạt : “ chỉ đưa ý kiến của , cụ thể thế nào các vị tự xem xét.”
Cô xong, thêm nữa.
Trở về chỗ .
“Rất , ủng hộ.”
Một giọng nam trầm thấp vang lên, Doãn An sang, Cố Sách lười biếng giơ tay, đôi mắt , mang theo một tia tán thưởng.
Hoành Nghị trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén, chống cằm suy nghĩ nghiêm túc, rõ ràng lọt tai lời của Doãn An.
“Trước đây chúng nhiệm vụ mang về Zombie biến dị cấp hai trí tuệ, của Viện nghiên cứu phát hiện trí tuệ của Zombie đang ngừng tiến hóa, và thể hiện tính tổ chức và tính đồng đội nhất định.”
Lục Trì , Hoành Nghị: “Cho nên thủy triều Zombie trong tương lai chắc chắn sẽ quy mô ngày càng lớn, thậm chí thể trong tương lai sẽ xuất hiện những cuộc tấn công của thủy triều Zombie tổ chức kế hoạch, đội trưởng Nam Sênh quả thực nghĩ đến những nơi chúng nghĩ đến.”
Hoành Nghị gật đầu: “Đây là một góc độ đáng để suy nghĩ sâu sắc.”
“Báo cáo, thẩm vấn hang ổ của bốn thế lực lớn !”
Một quân nhân xông báo cáo.
“Việc khẩn cấp, xử lý .” Lục Trì lập tức dậy.
“Anh , còn chúng tiếp tục thảo luận.” Hoành Nghị gật đầu.
Rồi ông liền thấy Lục Trì về phía Doãn An, Hoành Nghị Doãn An: “Đội trưởng Nam Sênh cũng , hành động quan trọng như thể thiếu khu đặc hành của các cô.”
Doãn An gật đầu, dậy ngoài cùng Lục Trì.
Bên ngoài một đội quân lớn đang chờ sẵn.
Thấy Lục Trì , mấy quân nhân lượt tiến lên báo cáo tình hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-tan-the-toi-lay-lai-tat-ca-mot-duong-thanh-than/chuong-85-toi-chi-dua-ra-y-kien.html.]
“Chỉ huy trưởng, thông tin ba phụ trách khai tuy khác , nhưng tổng cộng năm con phố, lượt là phố Tam Đa, đường Xuân Tây, đạo Cửu Long, phố Lưu Ly, đường Dương Quan. Và ba điểm giao dịch chính của họ trong ba khách sạn đạo Cửu Long!”
Lục Trì cầm lấy bản đồ thành phố H mà quân nhân đưa lên, dứt khoát lệnh: “Tất cả quân đội tham gia chống cự thủy triều Zombie đều xuất động, chia thành nhiều đợt bao vây năm con phố .”
“Vâng, chỉ huy trưởng!”
Quân nhân đó lĩnh mệnh chạy , một quân nhân khác lên: “Chỉ huy trưởng, tiểu đội dị năng giả bên ngoài điều động thế nào?”
“Năm mươi tiểu đội điểm cống hiến cao nhất đều xuất động! Nhất định một hạ gục!”
“Vâng!”
Trong nháy mắt, tất cả quân nhân đều xông ngoài.
Lục Trì đầu Doãn An.
Ánh sáng bên ngoài xuyên qua chiếu mắt Doãn An.
Dưới ánh sáng mạnh, Doãn An khẽ nheo mắt.
Cô đột nhiên phát hiện.
Đã mấy .
Anh luôn ngược sáng như , từ trong đám đông .
Giọng trầm thấp của Lục Trì vang lên:
“Tiểu đội của cô theo .”
Doãn An lắc đầu: “Đội Nam Sênh chúng , hành động độc lập.”
Lục Trì im lặng một giây, gật đầu: “Được, cần bao nhiêu v.ũ k.h.í.”
“Năm khẩu Gatling, một chiếc trực thăng.”
“Được.”
Anh đồng ý quá dứt khoát, Doãn An nhướng mày:
“Phó bộ trưởng với , chỉ huy trưởng quản kho v.ũ k.h.í.”
Trong tiếng nền là những mệnh lệnh tập hợp hỗn loạn của quân đội, giọng của Lục Trì trầm khiến đặc biệt an tâm: “Cô bao nhiêu đều phê duyệt cho cô, ghi tên , chỉ cần tiểu đội của cô đảm bảo an .”
“Vậy thì thêm hai thùng đạn, ba khẩu Gatling.”
Nếu thể nhận chùa, lấy thì phí.
“Được.”
Lục Trì vẫn dứt khoát, đưa cho Doãn An một cái bộ đàm:
“Nhất định an trở về, khó khăn liên lạc với qua bộ đàm.”
Cuối cùng cô một cái thật sâu, liền bước .
“Đội trưởng Nam Sênh, mời cô lĩnh v.ũ k.h.í với !”
Một quân nhân tiến lên cung kính .