Đậu Chiêu theo bóng lục bá mẫu rời , lòng nghĩ đến đề xuất của ngũ bá phụ.
Ngũ bá phụ là Lại bộ thị lang, ông xin nghỉ thì xin ai?
Đương nhiên là lãnh đạo trực tiếp của ông, Lại bộ thượng thư kiêm sư phụ Tăng Di Phân.
Ha!
Đậu Chiêu nhịn , rộ lên.
Không Vương Hành Nghi tin thì liệu chạy về kinh thành giải thích với sư phụ Tăng Di Phân xem vì ngũ bá phụ xin nghỉ?
Thỏa Nương nụ khó hiểu của Đậu Chiêu, kinh ngạc gọi:
– Tiểu thư?
– Không việc gì, việc gì.
Đậu Chiêu càng vui vẻ, nàng lay lay tay Thái Thục:
– Thái Thục, về nhà, gặp phụ !
– lục phu nhân dặn, chờ phu nhân về sẽ đưa tiểu thư về phủ.
Thái Thục khó xử. Đậu Chiêu mặc kệ, nhất quyết đòi về.
Giờ nàng là trẻ con, tranh cãi ầm ỹ là chuyện bình thường.
Thái Thục chẳng cách nào khác, đành gọi tiểu nha báo cho Kỷ thị.
Kỷ thị đang ở đại sảnh.
Nàng liếc nhị thái phu nhân đang ở chính vị liếc Lan Nhi đối diện , đại tẩu và nhị tẩu, tâm tình chút khác lạ.
Mà nhị phu nhân Đậu Thế Xu, Đậu Thế Dạng, tam phu nhân, Đậu Thế Hoành và Kỷ thị đối diện , lòng tràn ngập phẫn nộ.
Thương lượng gì mà thương lượng, lão tam, lão ngũ, lão lục là ba cùng cha cùng , sớm bàn bạc xong xuôi, ba phòng cũng chỉ là trâu bắt ch.ó cày, lúc căn bản hiểu nhị thái phu nhân gọi bọn họ đến là để gì thì thể thương lượng?
Tổ chim phá chẳng còn trứng nguyên, đạo lý bà nhưng cứ thế mà thu dọn tàn cục cho Tây phủ như thì bà tức giận khó tiêu. Nếu bà phản đối, dựa tâm tính của lão ngũ thì chỉ sợ sớm chuẩn một mớ đạo lý chờ bà, bà lão ngũ ? Chỉ vô ý thì khi còn khiến nghĩ bà là kẻ hám lợi, dám chịu trách nhiệm, bà là con dâu lo liệu việc Đậu phủ, về còn gì uy tín ở Đậu gia?
Nhị phu nhân liếc đại phu nhân.
Sắc mặt đại phu nhân tái mét. Ánh mắt sưng vù, vẻ mặt bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-95.html.]
Làm dâu trưởng mười mấy năm, giờ trượng phu c.h.ế.t, con còn nhỏ, bà chỉ là góa phụ, chắc cũng quyết định của chính .
Trong các em họ hàng, lão ngũ Đậu Thế Xu tiền đồ nhất, Lan Nhi còn dựa vị ngũ thúc giúp đỡ, bọn họ vạn thể trở mặt với Đậu Thế Xu .
Khi Đại gia còn sống, quan ở Giang Nam nhiều năm, bọn họ cũng đó chút vốn liếng, cần những thứ , cho dù Đông phủ chia nửa tài sản cho Thọ Cô, sáu phòng khác đều giữ một nửa, sống tiết kiệm một chút cũng đủ để bọn họ sống qua mấy đời, cần gì vì tiền mà huyên náo.
Chỉ cần thì còn sợ tiền!
chi thứ hai đông con nhất, nếu đề suất ý sáu phòng cùng chia nửa thì chỉ sợ chi thứ hai sẽ đồng ý. Cũng may giờ bà gạt bỏ trách nhiệm của dâu trưởng, việc cũng cần bà mặt nữa.
Đại phu nhân mím miệng.
Nhị phu nhân oán giận trùng trùng.
Sớm như , lúc nên nhị thái phu nhân, theo trượng phu nhậm chức thì hơn.
Vì để cho các con thể an tâm học hành, sợ lưng gánh tiếng “bất hiếu” nên bà giữ cả bốn đứa con ở phủ Thực Định. Giờ con trưởng Đậu Văn Xương theo lão gia lên kinh sách. Con thứ Đậu Ngọc Xương, con thứ ba Đậu Tú Xương và con út Đậu Quảng Xương đến trường học của gia đình học tập. Văn Xương vẫn chỉ là một tú tài, Ngọc Xương dù học nhưng so với Đậu Thế Hoành, Đậu Thế Anh thì kém nhiều, Tú Xương thì khỏi , sớm thành , còn sinh vài đứa con . bàn về học hành thì bằng con út, Quảng Xương cũng giỏi Tú Xương một chút…
Nghĩ , bà nghiến răng, :
– Tứ nghĩ ?
Tứ gia Đậu Thế Trữ thi thố chỉ dừng ở cử nhân, mấy năm cuối cùng c.h.ặ.t đứt suy nghĩ thi thố công danh, Đậu Thế Xu đề cử nên chức trưởng sử trong phủ Tín Dương vương, Tín Dương vương trọng thị nên hai năm chuyển nhà đến Tín Dương.
Đậu Thế Xu thì do dự hồi lâu, lấy trong tay áo một phong thư bảo nha đưa cho nhị phu nhân:
– Đây là thư tứ ca gửi cho , ban đầu cảm thấy nên lấy …
Nhị phu nhân thầm mắng Đậu Thế Xu một vạn .
Tín Dương cách kinh thành cả ngàn dặn, mở miệng ngươi lấy thư của lão tứ… Không ngươi sớm âm mưu thì đập đầu c.h.ế.t ngay tại chỗ cho ngươi xem!
Lòng cũng hiểu, đại cục còn trong tay nữa!
Lão tứ và lão ngũ thông đồng từ . Bà cần xem thì cũng thư cái gì. bà vẫn nhịn mở thư .
Quả nhiên, Đậu Thế Trữ chỉ đồng ý cách của Đậu Thế Xu mà còn đề nghị của hồi môn của Thọ Cô sẽ do sáu nhà chia đều.
Nhị thái phu nhân đưa thư cho đại phu nhân.
Đại phu nhân xong thì mỉm thản nhiên.