Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-04-09 20:25:50
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đèn l.ồ.ng chiếu đỏ rực một góc sân, một đám nha , ma ma vây Kỷ thị và Đậu Chiêu, Kỷ thị cúi đầu gì với Đậu Chiêu, Đậu Chiêu ngẩng mặt nàng khanh khách, hoa tai bằng vàng lấp lánh sáng bừng như những ngôi bướng bỉnh đang lấp lánh trong bóng đêm .

Mũi Đậu Thế Anh cay cay.

Nếu Cốc Thu còn sống… sẽ vui mừng cỡ nào!

Hắn khỏi xổm xuống, vươn tay Đậu Chiêu gọi:

–      Thọ Cô!

Đậu Chiêu ngẩng đầu thấy Đậu Thế Anh mày kiếm mắt sáng.

Nàng lẳng lặng bên Kỷ thị, từ tốn gọi:

–      Phụ !

Nụ mặt Đậu Thế Anh cứng , tay như nặng ngàn cân, chậm rãi rơi xuống. Kỷ thị vội đẩy Đậu Chiêu, :

–      Ngày mai phụ con , hôm nay đến thăm con đó!

Đậu Chiêu giả bộ hiểu, ngoan ngoãn hành lễ với Đậu Thế Anh, giọng thanh thúy cất lời chào từ biệt phụ :

–      Phụ lên đường bình an!

Đậu Thế Anh bật .

Mình so đo với một đứa nhỏ gì? Hắn , bước lên vuốt tóc con gái, :

–      Thọ Cô ở với lục bá mẫu thì lời, nhớ ?

Đậu Chiêu hì hì gật đầu.

Đậu Thế Anh hành lễ với Kỷ thị:

–      Làm phiền lục tẩu để ý đến Thọ Cô!

Kỷ thị vội lễ:

–      Thất thúc khách khí , Thọ Cô nhu thuận hiểu chuyện, chúng đều thích.

Đậu Thế Anh cáo từ. Đậu Thế Hoành tiễn nhưng Đậu Thế Anh cản :

–      Ngày mai đều dậy sớm, cần khách khí như .

Đậu Thế Hoành là sảng khoái, phất tay với Đậu Thế Anh: “Vậy ngày mai gặp”.

Sau đó sóng vai với Kỷ thị Đậu Thế Anh rời .

Gió mát trăng thanh, cây cối um tùm, trông Đậu Thế Anh thật cô đơn.

Đậu Chiêu xoay , lạch bạch chạy phòng.

※※※※※

Cao thị ở bậc thang sương phòng phía đông của Tê Hà viện, hương hoa ngọc trâm nồng nàn kéo đến, từ phòng chính thoáng truyền đến tiếng nũng nịu của Bàng thị. Như thể đang châm tim nàng, khiến thật khó chịu.

Nhất thời nàng cảm thấy thấp thỏm bất an, nhịn trong sân.

Sao thể chị em dâu với Bàng thị?

Từng gặp qua những hổ nhưng cho tới giờ còn gặp ai như , mặt mũi đều Bàng thị mất hết.

Nghĩ từ nhỏ đến lớn nàng luôn đoan chính, mặc kệ là lúc nào thì cũng luôn đường đường chính chính, từng như bây giờ, đường cũng chỉ dám mũi chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-87.html.]

Cao thị giận dữ thở phì phì dừng bên hành lang.

Mặc kệ Vương Trí Bính nghĩ gì, dù sáng mai nàng cũng sẽ về Nam Oa, đó dẫn con lên kinh thành vấn an phụ , bao giờ lo chuyện nữa.

Vương Trí Bính thể nhẫn nhịn nhưng bà thể mất mặt thế thêm nữa!

Quyết định , lòng bà thoáng dễ chịu hơn chút thấy một bóng đen từ bên rừng cây rẽ ngang qua.

Nàng hoảng hốt, tập trung kỹ thì là trượng phu Vương Trí Bính.

Hắn cúi đầu bước cao bước thấp, vẻ mặt vui. Không Đậu lão thái gia gì với ?

Cao thị nghĩ nghĩ, nghĩ hôm qua khuyên Vương Trí Bính đừng ở Đậu gia, ở tiểu điếm nào cũng mà Vương Trí Bính , kết quả sáng nay lúc ăn sáng, ánh mắt nha Đậu gia bọn họ như thể bọn họ là kẻ tới tốn tiền . Nàng giận dữ đến chiều mới nguôi, Cao thị cũng chẳng để ý đến trượng phu.

Nàng xoay sương phòng.

Vương Trí Bính ánh đèn mờ nhạt len lỏi từ khe cửa khép hờ, khỏi khổ.

Làm bọn họ ở đây là danh bất chính, ngôn bất thuận nhưng nếu ở đây, Bàng thị ai quản thì chẳng còn những chuyện hạ lưu gì nữa?

Cũng chẳng việc hôn nhân là ai bà mối, mối Bàng thị đến nhà bọn họ, đúng là hại nhà họ.

Lại thêm yếu đuối bất tài, cô em dâu đè ép, nhưng cũng thể bỏ qua dạy dỗ em dâu ?

Vương Trí Bính đau đầu c.h.ế.t, phòng.

Cao thị một lời, yên lặng mang nước lên cho Vương Trí Bính rửa mặt.

Vương Trí Bính chuyện nhà khiến thê t.ử thiệt thòi, vô cùng áy náy, kéo tay áo Cao thị, vẻ cao thâm:

–      Nàng Đậu lão gia gọi qua là chuyện gì ?

Cao thị đáp lệ:

–      Chuyện gì?

–      Đậu lão gia hỏi để phụ hiền thần nổi danh sử sách là để phụ là vị quan sớm nở tối tàn như đóa phù dung?

Cao thị hoảng sợ:

–      Đậu lão thái gia gì với ?

–      Nói một chuyện chúng .

Vương Trí Bính thoáng chần chừ đem chuyện Triệu Cốc Thu c.h.ế.t cho Cao thị .

Cao thị mặt trắng như tuyết, ôm n.g.ự.c, miệng run run hồi lâu mới hoảng hốt :

–      Có thể nào là hiểu nhầm ?

nhớ một chồng là nhà bạn cũ gả con gái, tiền mừng lên , lúc vẫn là nàng đem cây trâm vàng của đưa cho Vương Ánh Tuyết uống rượu mừng… Lòng cũng tin vài phần, nước mắt nhịn mà tuôn rơi:

–      Đang tạo nghiệt gì thế nữa!

–      Ta cũng thật ngờ.

Ánh mắt Vương Trí Bính cũng đỏ hoe:

–      Đậu lão thái gia , nếu ông nể nhân cách của phụ thì quyết cho Ánh Tuyết cửa. Vốn chỉ cho rằng lo lắng cho nữ nhi của quen cũ nào ngờ thành tai họa thế . Ánh Tuyết nghĩ gì ông rõ nhưng Đậu lão thái gia cũng , xảy chuyện Triệu thị, Triệu gia tuyệt đối sẽ đồng ý phù chính Ánh Tuyết. Nàng cũng , thư đồng ý của Triệu gia thì dù Đậu gia chấp nhận Ánh Tuyết cũng chỉ là vô dụng…

Không hiểu vì , những lời , trong đầu Cao thị hiện mấy câu “họa thủy đông dẫn”.

(*Họa thủy đông dẫn: Một chuyện sẽ ảnh hưởng liên đới đến nhiều chuyện )

 

Loading...