Kỷ thị cũng chỉ Ngọc Trâm thích hợp ở hầu hạ bên cạnh Đậu Chiêu, bảo bà đổi nha khác đến.
Du ma ma , Kỷ thị đang ép bà xử trí Ngọc Trâm.
Nha , mama ở Tây phủ sở dĩ nịnh bợ nàng chẳng là lợi từ bà . Kết quả gặp chuyện, bà chỉ cách nào bảo vệ các nàng mà còn tự tay khiển trách những từng a dua, nịnh hót .
Về còn ai sẽ dựa bà đây?
nếu bà bộ , thể nào Lục phu nhân cảm thấy mất mặt, sẽ đem chuyện đến chỗ nhị thái phu nhân ?
Nghĩ đến nhị thái phu nhân, lòng Du ma ma lạnh run.
Tạm thời vượt qua cửa ải khó khăn .
Du ma ma nghiến răng dẫn Ngọc Trâm về, mặt cứng rắn đ.á.n.h nàng 20 trượng, đ.á.n.h đến độ nàng da tróc thịt bong, hít nhiều thở ít, nghĩ , lão thái gia chẳng hiểu đang nổi trận lôi đình, ai tới gần thì gặp họa nên sợ đ.á.n.h c.h.ế.t Ngọc Trâm sẽ khiến lão thái gia quở trách. Vừa mời đại phu đến đây xem bệnh cho Ngọc Trâm mời bà mối về gả Ngọc Trâm .
– Quan trọng nhất là gả thật xa. Cũng cần bạc chuộc của nàng, chúng còn cho nàng thêm 10 lạng bạc của hồi môn.
Du ma ma dặn bà mối.
Chuyện như , bà mối cũng động lòng:
– bà con xa, là cửu vạn, mưu sinh bến Hoài An, vợ mới c.h.ế.t, nếu thể thành thì còn mấy bao để tạ lễ nữa. Chỉ là tuổi lớn, hai con trai…
Du ma ma quan tâm gì những chuyện , chỉ cần thể đuổi xa thì chẳng hỏi nhiều lớn, đồng ý ngay tắp lự:
– Ta với thất gia một tiếng.
Bà mối vui mừng đó uống chờ.
Đậu Thế Anh ở Hạc Thọ đường, lúc Du ma ma tới thì chặn ở ngoài cửa.
– Lão thái gia đang chuyện với thất gia, dặn ai quấy rầy.
Gia đinh nhỏ giọng với bà.
Du ma ma liền trong sân chờ.
Trong thư phòng, Đậu Đạc ghế túy ông trông như già chục tuổi , mệt mỏi và tiều tụy.
– Vạn Nguyên, con nhất định thi đỗ cử nhân!
Mu bàn tay ông gác lên trán chặm tầm mắt, trong giọng trầm thập lộ mấy phần bất đắc dĩ và phẫn uất:
– Đã còn là thời bá tổ phụ cai quản Đậu gia, con giữ gìn gia nghiệp thì để thua kém , ?
Đậu Thế Anh thẳng tắp nơi đó, lên tiếng.
Đậu Đạc phắt dậy, giận dữ lớn tiếng quát mắng:
– Rốt cuộc là con thấy ?
– Có ạ!
Đậu Thế Anh bình tĩnh đáp lời hỏi:
– Chuyện Vương gia định bây giờ?
Đậu Đạc lạnh, lạnh lùng :
– Chuyện con cần xen , Tây Đậu thì sẽ để Đông Đậu tùy tiện xoa tròn bóp méo ! Con chỉ cần bình tĩnh tham gia thi hương là .
Sau đó lớn tiếng :
– Ai đang canh ở bên ngoài?
– Là tiểu nhân Đậu An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-86.html.]
– Ngươi mời nhà họ Vương đến đây.
Đỗ An đáp lời bước .
Đậu Đạc đầu con trai đang trầm tĩnh ở đó:
– Con về thu dọn hành lý , sáng mai khởi hành lên kinh thành.
Đậu Thế Anh cung kính hành lễ với phụ khỏi Hạc Thọ đường.
Du ma ma vội lên đón, kể chuyện ở Đông phủ, cuối cùng :
– … Ý của Lục phu nhân là như thể giữ , để tránh tổn hại đến thanh danh của thất phu nhân qua đời thì nhất là vẫn nên gả xa.
Bà sợ chuyện nên lôi Kỷ thị . Đậu Thế Anh kinh ngạc hồi lâu mới :
– Nếu là ý của Lục phu nhân thì bà cứ thế mà !
Du ma ma lời thì vội vàng về đáp lời bà mối. Nửa đêm gọi đem ván cửa tới khiêng Ngọc Trâm ngoài.
Còn Đậu Thế Anh thì ngây ở đó nửa ngày, đó sai Cao Thăng:
– Ngươi giúp thu dọn hành lý, đến chỗ Lục gia thăm Thọ Cô.
Cao Thăng vội :
– Vậy sớm về sớm, sáng mai còn lễ bái tổ tiên.
Đậu Thế Anh gật đầu đến Đông phủ.
Đậu Thế Hoành đang thu dọn sách vở để lên kinh. Trong thư phòng chút lộn xộn, thấy Đậu Thế Anh đến thì mời xuống.
– Thọ Cô và lục tẩu của đến qua bên nhà con trai của nhị ca chơi .
Hắn rót cho Đậu Thế Anh :
– Chắc cũng sắp về .
Đậu Thế Anh nhẹ nhàng câu “Làm phiền Lục tẩu ”, đó bưng chung trầm mặc hồi lâu. Đậu Thế Hoành :
– Làm ? Ngại trong nhà phiền?
Đậu Thế Anh thản nhiên , đáp ăn nhập:
– Lục ca, lúc Chư gia từ hôn, vì còn cho với Chư gia?
Đậu Thế Hoành chút ngạc nhiên, nửa đùa nửa thật :
– Thanh danh của tồi tệ lắm , nếu Chư gia từ hôn, chỉ sợ sẽ thể tìm hiền thê.
Đậu Thế Anh nghĩ nghĩ đột nhiên nhoẻn miệng , mặt mày giãn như bức họa cuộn tròn dần mở , sự thoải mái, tự nhiên.
Đậu Thế Hoành mà sửng sốt, Đậu Thế Anh bưng chung lên :
– Lục ca, kính một ly.
– A! Ngươi ?
Đậu Thế Hoành áp chế sự khác lạ trong lòng, .
– Chỉ là với Lục ca một tiếng “Đa tạ!”.
Đậu Thế Anh nhưng ánh mắt trịnh trọng khiến Đậu Thế Hoành chút kinh ngạc, đang hỏi xảy chuyện gì thì bên ngoài truyền đến tiếng vui vẻ.
– Là Thọ Cô về!
Đậu Thế Hoành cùng Đậu Thế Anh ngoài.