Đậu Chiêu mở chiếc hộp , lấy tờ giấy ghi danh sách các món đồ .
Chuyện kiếp hình thành cho nàng cách việc cẩn thận mà cũng to gan, nàng quen với việc ghi danh sách đồ đạc của . Giờ đến lúc phát huy côn dụng.
Đám nhũ mẫu nếu lòng tham, thủ đoạn nhanh và gọn nhất là ghi những đồ đạc danh sách, trộm căn bản cũng chẳng ai .
Ăn mặc, chi phí trong phòng nàng đều lấy từ quỹ, sổ sách đặt tại chỗ tam bá phụ. Đồ của mẫu do cữu mẫu tự ghi thành danh sách, chỗ phụ một quyển, chỗ cữu mẫu một quyển, chỗ Du ma ma một quyển. Thứ duy nhất Ngọc Trâm thể lấy là đồ của nàng.
Xem , nàng chỉ đành tự kiểm kê đồ của .
Lại , mười mấy năm nàng chuyện .
– Các ngươi đều !
Đậu Chiêu với đám Thỏa Nương:
– Đừng để Ngọc Trâm xông là .
Thỏa Nương đáp lời ngoài.
Mạt Lỵ theo Thỏa Nương, Hải Đường đến cửa thì dừng bước.
– Tứ tiểu thư, kiểm kê đồ đạc?
Nàng bất an : “Tổ mẫu từng hầu hạ lão thái thái, nhà chúng mấy món đồ do lão thái thái ban tặng, tổ mẫu thường đem lau…”
Đậu Chiêu :
– Vậy ngươi đến đây giúp !
Hải Đường cao hứng bên cạnh giúp Đậu Chiêu kiểm tra đồ đạc.
Đậu Chiêu chỉ qua một lượt nàng học xong, là mã não, là hổ phách.
Học hỏi nhiều, nhiều kinh nghiệm thì cũng tạm thể dùng.
Đậu Chiêu thầm gật đầu.
Lúc , thư đồng của Đậu Thế Anh đến đây bẩm:
– Thất gia mấy ngày tới ngài và lục gia việc, dặn tứ tiểu thư tự luyện chữ.
Đậu Chiêu cũng gặp phụ , gật đầu bảo Mạt Lỵ thưởng cho thư đồng mấy tiền tiếp tục cùng bọn Thỏa Nương tìm đồ.
Đến chiều, kiểm kê thấy thiếu một cây trâm vàng đính đá thạch lựu và một chuỗi phật châu bằng gỗ trầm hương.
Đậu Chiêu sai Thỏa Nương:
– Ngươi với Du ma ma, bảo bà tìm hai thứ về cho .
Thỏa Nương giận đến giơ chân múa tay:
– Ngọc Trâm cũng thật to gan. Chỉ ngày ngày bắt giặc chứ ai ngày ngày phòng trộm, thấy việc nên với thất gia một tiếng.
– Không cần. Tìm đồ về là . Đậu Chiêu .
Thỏa Nương thấy Đậu Chiêu như đành tạm bỏ qua cho Ngọc Trâm, cầm danh sách đồ, thở phì phì tìm Du ma ma.
Đậu Chiêu tính toán khác.
Sở dĩ Ngọc Trâm gan to như cũng vì khinh còn nhỏ mà là vì Du ma ma quản chuyện bên trong.
Chuyện gây rối đến chỗ phụ , dựa tính cách của phụ , cùng lắm là đ.á.n.h Ngọc Trâm mấy roi đuổi , nghĩ nhiều.
Dường như nam nhân đều là như , luôn coi như thấy chuyện trong nhà lục đục.
Chẳng bằng nàng tự nghĩ cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-74.html.]
Đậu Chiêu và Hải Đường thu dọn đồ đạc, Huyên Thảo chạy .
Thấy trong phòng cũng chỉ ba , nàng lập tức hào hứng :
– Ta cho các ngươi nhé, bên Tê Hà viện chuyện !
Đậu Chiêu sửng sốt.
Mạt Lỵ và Hải Đường đều vội hỏi:
– Xảy chuyện gì, Huyên Thảo tỷ tỷ, mau !
Huyên Thảo thích chuyện thị phi, vì chuyện bình thường Thỏa Nương đều để ý đến nàng. Thấy đều chăm chí, nàng đắc ý :
– Vừa đại ca và đại tẩu của Vương di nương tới đón nàng, nàng về, đại ca của Vương di nương liền cho nàng một bạt tai khiến mặt Vương di nương sưng vù lên. Nhị tẩu của Vương di nương rằng đại tẩu của Vương di nương là độc ác, giật dây đại ca đ.á.n.h Vương di nương. Đại tẩu của Vương di nương giận đến độ cãi cọ với nhị tẩu. Vương di nương bế Minh thư nhi đòi c.h.ế.t…
Nàng tặc lưỡi :
– Bên thật náo nhiệt, thất gia ở nhà nên lão thái gia đành qua đó khuyên can.
– Không thể nào! Làm mà ngươi .
Mạt Lỵ và Hải Đường đồng thanh hô lớn.
Huyên Thảo đắc ý :
– Đâu chỉ , Uyển Nhi hầu hạ Đinh di thái thái, Thanh Hải bên cạnh thất gia đều trốn ở một bên xem trò đó! Thanh Hải còn lão thái gia bắt , may mà thông minh là thất gia dặn, Tê Hà viện động tĩnh gì thì qua xem, lão thái gia vội chuyện bên đó nên mới thoát tội, lão thái gia phái qua Đông phủ mời thất gia về.
Đậu Chiêu cứng họng:
– Trước mặt lão thái gia mà Vương di nương cũng dám ầm với đại ca, đại tẩu ?
Huyên Thảo gật đầu lia lịa.
Đậu Chiêu lạnh.
Từng gặp qua kẻ ngu nhưng thấy ai ngu xuẩn hơn Vương Ánh Tuyết.
Kiếp nàng thể coi Vương Ánh Tuyết là đối thủ?
Nàng dặn Huyên Thảo:
– Vậy ngươi xem xem còn gì nữa ?
Lời gãi trúng chỗ ngứa của Huyên Thảo, nàng đáp lời vội chạy như chớp.
Bên , mãi đến lúc lên đèn thì mới yên tĩnh .
Huyên Thảo cảm khái :
– … Người xinh , dịu dàng như Vương di nương, ngờ chịu nhiều khổ sở như .
Mạt Lỵ và Hải Đường khỏi vây lấy nàng, đến ngay cả Đậu Chiêu cũng a một tiếng, hứng thú nàng tiếp.
Huyên Thảo liền đem việc Vương Ánh Tuyết lóc kể lể chuyện Lôi gia từ hôn đau khổ thể nào, cảm kích đại tẩu thể gả Vương gia, tự thề trong lòng về dù nhịn đói cũng thể để đại tẩu và các cháu chịu đói, còn nhỏ ngoài kiếm tiền, buôn bán gian nan cỡ nào… Nói đến độ Vương Trí Bính và Cao thị á khẩu gì.
– Nhị tẩu của nàng thật là lợi hại!
Huyên Thảo run :
– Không chỉ đỡ cho Vương di nương mà còn mắng cả thất gia, lão thái gia nữa. Nói cái gì mà kiện thất gia và lão thái gia, để cho thất gia thể quan, để lão thái gia mất mặt… khiến cho lão thái gia giân gì. Nhị tẩu của Vương di nương còn để cho ma ma bên của gọi tới, cùng Đậu gia lên công đường đó.
Đậu Chiêu ha ha.
Bàng Ngọc Lâu, vẫn luôn đáng yêu như !