Du ma ma nhanh ch.óng dẫn vài quản sự, ma ma uy tín trong phủ đến.
Ngọc Trâm ủ rũ theo các nàng.
Đầu tiên, Du ma ma mắng mỏ Ngọc Trâm mặt một hồi, khen ngợi Thỏa Nương đó hỏi Thỏa Nương vài câu:
– Nàng còn mang cho vợ Quốc Khánh cái gì nữa ?
Thỏa Nương là thẳng tính, chuyện cái kim sợi chỉ cũng toạc hết , Hải Đường còn ở bên cạnh bổ sung khiến sắc mặt Du ma ma càng lúc càng khó coi. Đợi hai nàng xong thì bà giận tím mặt, sai một bên cạnh là Hoắc ma ma:
– Ngươi gọi vợ Quốc Khánh đến đây.
Hoắc ma ma thoáng do dự nhưng vẫn .
Vợ Du Quốc Khánh mặc áo lụa tơ tằm, đeo khuyên tai bằng vàng, vẻ diêm dúa lộ rõ. Nàng thấy tình hình như vội đổ bộ trách nhiệm lên đầu Ngọc Trâm:
– … Nàng nhận con tỷ tỷ. Tỷ tặng chút đồ cũng là chuyện thường, huống chi chỉ là những thứ nhỏ, con vốn cũng để ý. Ai Ngọc Trâm lấy trộm của tứ tiểu thư.
Nói xong bước :
– Con sẽ đem đồ nàng tặng trả .
– Con đó cho !
Du ma ma lạnh lùng khiển trách:
– Thất gia giao chuyện trong nhà cho , đó là vinh dự cho hạ nhân như chút . Con đừng ỷ là con dâu của mà xằng bậy trong phủ…
Đậu Chiêu vô tình .
Nàng chỉ cầng Du ma ma sẽ xử trí chuyện thế nào chứ cần thái độ của Du ma ma.
Đậu Chiêu về phòng. Mạt Lỵ vội theo .
Đậu Chiêu lấy giấy Tuyên thành luyện chữ, Mạt Lỵ ở bên mài mực.
Bên ngoài, tiếng ồn ào náo động một hồi an tĩnh .
Thỏa Nương và Hải Đường giận dữ vén rèm bước : “… Ngọc Trâm chỉ phạt tiền tiêu vặt trong hai tháng, theo quy củ Đậu gia, như là đ.á.n.h đòn đuổi khỏi phủ. Còn cả tẩu t.ử Du gia nữa, nàng sớm tuyên bố liên quan gì đến chuyện Đậu gia, Du ma ma giờ trách tội nàng, chỉ cho nàng phủ, chừng đúng ý nàng đó”.
Thỏa Nương :
– Nhắc đến chuyện gì, chúng chỉ cần chăm sóc tứ tiểu thư cẩn thận là . Về ngươi cũng thông minh một chút, đừng để chiếm tiện nghi của tiểu thư nữa.
Hải Đường vội gật đầu lia lịa.
Đậu Chiêu , tay cầm b.út lông thoáng run lên.
Kiếp , nàng dùng của điền trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-73.html.]
Bọn họ theo nàng từ Thực Định đến phủ Tế Ninh hầu, cuối cùng thể vững bên cạnh nàng đều là những trung thành, tận tâm và nhạy bén.
Kiếp , nàng định dùng những cũ. Chỉ là nàng còn nhỏ tuổi, nếu tùy tiện đưa những đến bên , chừng là lộng xảo thành chuyên, bằng đợi thêm hai ba năm nữa, nàng gì cũng khiến nghi ngờ, lấy câu “thông minh từ nhỏ” là thể qua loa xong chuyện.
Nàng vốn định dựa những của mẫu , nghĩ kiếp Vương Ánh Tuyết là kế mẫu của nàng, thanh lọc hậu viện, chèn ép, mượn sức , đó là chuyện kế mẫu nào cũng . Mà khi đó nàng còn hiểu chuyện, cũng nào để chỗ dựa, của mẫu chẳng chút hi vọng nhờ cậy nào, lâu dần, bọn họ tự quyết định của cũng là dễ hiểu.
dù hiểu thì cũng nghĩa là nàng sẽ tha thứ.
Bởi , Đậu Chiêu mặc kệ chuyện .
Chỉ cần thể mơ hồ sống qua hai ba năm nữa, khi nàng đón về thì nàng chấp nhận mắt nhắm mắt mở cho qua, cũng coi như là cảm ơn các nàng từng hầu hạ mẫu .
giờ xem nàng nghĩ sai .
Nhà Du ma ma chẳng qua chỉ là một nhũ mẫu, thì dựa cái gì mà vợ Du Quốc Khách tuyên bố nhận bạc của Đậu gia?
Chẳng qua là giúp Du ma ma để ý việc vặt trong phủ kiếm tiền riêng nên mới cần chút bạc đó của Đậu gia mà thôi.
Nhất thời, lòng nàng bừng lên ngọn lửa giận vô cớ.
Lúc mẫu qua đời, Du ma ma đau khổ, nàng tin Du ma ma tình cảm chân thành với mẫu nhưng nghĩ việc Du ma ma xử trí Ngọc Trâm và con dâu , nàng cũng tin phán đoán của chính .
Chưa chừng, kiếp Vương Ánh Tuyết thể khống chế của mẫu là vì bắt nhược điểm của Du Quốc Khánh cũng nên.
Nghĩ , Đậu Chiêu buông b.út, sai Triệu Nghị:
– Ngươi mang cái hộp khắc hoa mẫu đơn đến đây.
Thỏa Nương lấy hộp, Đậu Chiêu hỏi Mạt Lỵ và Hải Đường:
– Các phân biệt mật tịch và hoàng bảo thạch?
(Mật tịch: Theo địa chất học thì mật tịch và hổ phách là một, nhưng bình thường thì thứ nào trong gọi là hổ phách, thứ nào đục thì gọi là mật tịch. Mật tịch đeo lâu, nhiễm sẽ chuyển về thành hổ phách. Ở TQ cổ, mật tịch là thứ quý. Hoàng bảo thạch là loại đá quý màu vàng)
Hai thứ đều màu vàng.
Mạt Lỵ và Hải Đường đều chút kinh ngạc.
Tứ tiểu thư ít khi chuyện với các nàng.
Thoáng yên lặng, Mạt Lỵ lắc lắc đầu, Hải Đường chần chừ một lúc cũng lắc lắc đầu.
Sớm là !
Đậu Chiêu nhíu mày.
Mẫu đột nhiên qua đời, bên trong rối loạn, những tiểu nha mới đến cũng dạy dỗ cẩn thận, mà tuổi của nàng là nhược điểm trí mạng, nàng dù dùng bọn họ thì bọn họ cũng đủ năng lực , huống chi trong nhà , ngoài Thỏa Nương nàng tin tưởng ai! Thỏa Nương vẫn là theo nàng học thêm một điều, cứ như , Ngọc Trâm sớm muộn gì sẽ trở thành quản sự chính trong phòng nàng.
Thỏa Nương bê hộp đến.