Lại :
– nghĩ kỹ , nếu tứ tiểu thư gả Bàng gia thì cũng cho … tẩu tẩu của trở thành chồng nàng, sẽ thành cô nãi nãi của nàng, nàng sẽ dám ngỗ nghịch với trưởng bối chứ.
– Chẳng lẽ tẩu quên Vương gia thể nhúng tay hôn sự của Đậu Chiêu?
– Phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn.
Bàng Ngọc Lâu cho là đúng.
– Chúng cũng trực tiếp đính hôn cho tứ tiểu thư?
Tim Vương Ánh Tuyết đập loạn:
– Ý tẩu là?
– Nếu tứ tiểu thư tự chọn thì ?
Bàng Ngọc Lâu bưng miệng :
– Triệu gia cũng tứ tiểu thư thể gả cho Bàng gia!
Đậu Chiêu gì mà nhị tẩu hao tâm tổn trí nàng gả Bàng thị như …
Suy nghĩ thoáng qua trong đầu, Vương Ánh Tuyết nghĩ tới của hồi môn của Đậu Chiêu.
Vẻ mặt nàng trở nên chua chát rõ.
Nếu Đậu Chiêu gả Bàng gia thì sản nghiệp chính là của Bàng gia.
Tuy rằng nhị thái phu nhân hạ lệnh chuyện nhưng Bàng gia đều hiểu rõ.
Vương Ánh Tuyết Bàng Ngọc Lâu với vài phần cảnh giác.
Nhị tẩu đúng là tâm kế!
Vương Ánh Tuyết nghĩ.
Đậu Thế Anh đang chuyện với Ô gia đến phúng viếng:
– … Đi quá đột nhiên, đều ngờ… Bên Hàn Lâm viện báo đại tang, vặn ở nhà sách…
Ô Thiện theo đại bá phụ lén đưa cho Đậu Chiêu một cái túi:
– Muội nén bi thương!
Cái thì liên quan gì đến cái túi ?
Nàng Ô Thiện khó hiểu.
Ô Thiện nhân lúc để ý thì cúi đầu :
– Đây là bùa bình an cầu khi đến chùa Đại Phương.
Giọng dồn dập, lỗ tai đỏ bừng.
Đậu Chiêu sửng sốt, tiếng “đa tạ” thật chân thành.
Ô Thiện , tai càng đỏ, mắt mũi, mũi tìm im bên cạnh bá phụ, cuối cùng thấy Đậu Chiêu đang liếc .
Đậu Chiêu thoáng cảm nhận tâm ý của Ô Thiện dành cho nàng, khỏi trầm tư.
※※※※※
Qua 49 ngày, tổ phụ án táng ở phần mộ của Đậu gia tại Bắc Lâu, khách đến nhà cũng dần thưa thớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-125.html.]
Bàng Ngọc Lâu và Vương Ánh Tuyết thương lượng:
– Có thể để Tu ca nhi và Côn ca nhi sách ở trường họ tộc của Đậu gia?
Vương Ánh Tuyết thích sự tham lam của Bàng Ngọc Lâu, theo nhưng sợ chuyện cần cầu Bàng thị giúp nên trở mặt, nàng đổ chuyện lên đầu Đậu Thế Anh. Đậu Thế Anh cảm thấy hai đứa trẻ đều trông vẻ lõi đời nên thích, đổ trách nhiệm lên đầu tam bá phụ:
– … Vẫn là chuyện tam gia quản, cũng bên trường đó yêu cầu gì, bằng nàng đến hỏi Tam gia là .
Hai đều miễn cưỡng .
Bàng Ngọc Lâu từng những lời còn khó hơn gấp bội, cũng chẳng để trong lòng, chuẩn lễ vật, tự tìm Đậu Thế Bảng.
Trường học nhà họ Đậu ở Thực Định danh tiếng, thường con cái của thích, bằng hữu đến học.
Đậu Thế Bảng đồng ý ngay.
Cứ như , Bàng Tu Sửa và Bàng Côn Bạch trường học của Đậu thị, nhanh quen với đám Đậu Chính Xương, Đậu Đức Xương, Đậu Khải Tuấn, đôi khi còn nghĩ cách theo bọn họ đến Đông phủ ăn cơm chỉ là chẳng nào gặp Đậu Chiêu.
Bàng Côn Bạch nhịn oán thán với phụ :
– Căn bản là vô dụng.
Bàng Ngân Lâu tát con một cái:
– Lão t.ử đây ăn mấy chục năm mới kiếm 2,3 vạn lạng bạc, cả gia tài khổng lồ như , ngươi chiếm mà bỏ chút sức nào , gì chuyện như ?
Sau đó dạy dỗ :
– Ngươi cũng tranh giành chút cho nhờ, bạc của Đậu gia chỉ đại bá phụ nhà ngươi chằm chằm mà cô cô ngươi cũng tính toán riêng đó, đến lúc đó đừng để tiểu t.ử Vương Đàn chiếm tiện nghi thì cũng !
– Thật ? Vương Đàn còn nhỏ hơn tứ tiểu thư 4 tuổi mà?
Bàng Côn Bạch vô cùng kinh ngạc.
– Nhỏ hơn 4 tuổi thì ? Bàng Ký Tu còn lớn hơn tứ tiểu thư 6 tuổi đó!
Bàng Côn Bạch ngậm miệng.
Bàng Ký Tu kiên nhẫn hơn Bàng Côn Bạch nhiều, dùng bạc lớn nhờ điều tra Đậu Chiêu thu kết quả gì, chỉ nghiêm túc theo Đỗ phu t.ử sách chữ mà còn cực lực giao hảo với những con cháu nhà họ Đậu.
Đám Đậu Khải Tuấn nịnh bợ thành quen, cũng để trong lòng nhưng cũng nhờ đó mà Bàng Ký Tu Đậu Tuấn Khải với mấy thư đồng của chuyện, mùa hè hàng năm Đậu Chiêu đều đến điền trang ở mấy ngày.
Mùa hạ năm , sớm chuẩn chu đáo, thấy Đậu Chiêu khởi hành đến điền trang thì liền rủ đám Đậu Chính Xương về nông thôn chơi.
Đám Đậu Chính Xương đều thích :
– Nắng c.h.ế.t, ở nông thôn gì ?
Lúc câu , Đậu Đức Xương đang bưng bát nước ô mai ướp lạnh.
Bàng Ký Tu cũng là gì để chơi nên đành dỗ:
– Chúng thể xuống sông bắt cá?
– Ta thả câu ở bên hồ chẳng cũng vẫn là như thế ?
Đậu Chính Xương miễn cưỡng .
Ô Thiện đến đây.
Đậu Chính Xương giới thiệu bọn họ, ngạc nhiên :
– Ta còn tưởng đến đoan ngọ sẽ đến, kết quả đoan ngọ thì thấy đến mà ngày nóng bức thế chạy đến đây, chuyện gì quan trọng ?