Ngày thứ ba, Đậu gia phát tang, nhất thời Đậu gia ồn ào đông đúc, đến tế bái nối liền ngớt.
Đậu Thế Anh, Vương Ánh Tuyết, Đậu Chiêu, Đậu Minh là hiếu t.ử bên linh tiền lạy tạ, chuyện trong nhà đều giao cho Cao Thăng.
Bưng rót nước, hầu hạ đến viếng, quản lý hiếu trướng, thậm chí chuyện hương nhang cũng đều báo cho . Hắn từng trải qua chuyện thế nhưng mấy năm qua theo Đậu Thế Anh sống trong kinh thành cũng học hỏi chút kiến thức, cẩn thận lo liệu chuyện, càng trầm , đáng tin cậy hơn bất kì ai ở Tây Đậu. Một hồi bận rộn, cái mất cái , chút lực bất tòng tâm.
Lúc rảnh Đậu Chiêu sẽ ở bên chỉ điểm cho đôi câu, mấy ngày là dò đường , việc càng thỏa, một lão quản gia ở Động Đậu đều khích lệ “ năng lực” thì Cao Thăng mới thở phào, lúc Đậu Chiêu, ánh mắt khỏi chút kì dị.
Đây chính là điều Đậu Chiêu .
Ba năm chịu tang, nàng chắc chắn ở Tây Đậu, nàng cần một cánh tay đắc lực.
Qua hai ngày, Vương Trí Bính và Bàng Ngọc Lâu đến phúng viếng.
Đại bá và nhị tẩu, tổ hợp kì quái.
Vương Trí Bính giải thích:
– Mẫu Nam Nhi thai, vì là mấy tháng đầu, tuổi cũng lớn thể bôn ba , khéo lâu gặp tiểu , Đàn ca nhi nhớ biểu tỷ nên mang bọn họ đến thắp nén hương cho lão thái gia.
Vương Đàn là con trai cả của Bàng Ngọc Lâu, lớn hơn Đậu Minh một tuổi.
Có lẽ là khi ở kinh thành hai chơi vui, nhà Vương Đàn kéo tay Đậu Minh buông, gọi:
– Minh tỷ tỷ. Khi nào thì tỷ về? Chẳng ai chơi với .
Đậu Minh :
– Ta chịu tang cho tổ phụ, chịu tang xong sẽ lên kinh tìm .
Vương Đàn vội :
– Vậy tỷ mau chịu tang xong , đến lúc đó sẽ bảo phụ dẫn chúng đến chùa Tướng Quốc ăn thịt dê nướng.
Đậu Minh gật gật đầu.
Bàng Ngọc Lâu vội đẩy con , chỉ Đậu Chiêu:
– Còn mau chào đại biểu tỷ!
Vương Đản trông giống nhà họ Bàng, làn da trắng nõn, mắt to long lanh, còn xinh , thanh tú hơn cả cô nương nhà .
Hắn ngọt ngào gọi Đậu Chiêu:
– Tỷ tỷ.
Đậu Chiêu còn nhớ một ở bên giàn tường vi, gặp đang quỳ gối chân Đậu Minh, đau khổ cầu xin Đậu Minh: “Hảo tỷ tỷ, đại ca chỉ yêu biểu Cao Minh Châu của , dù lấy ngươi thì cũng sẽ với ngươi. thì khác, từ nhỏ thích ngươi, nếu ngươi lấy , cả đời sẽ đối xử với ngươi, ngươi gì cũng …”
Đáng tiếc, ánh mắt Đậu Minh mềm mại dịu dàng như nước mùa xuân, thể nhấn chìm bất kì ai nhưng ánh mắt nàng Vương Đàn lộ rõ mưu kế.
Nàng duyên : “Ta ngươi với ngoại tổ mẫu là ngươi lấy Cao Minh Châu, ngươi dám ?”
Vương Đàn .
Người họ Vương chỉ coi Cao Minh Châu dây dưa ái với hai Vương Đàn, Vương Nam, dù thế nào cũng thể con dâu nhà họ Vương nữa.
Cao thị thà xa cách cũng Đậu Minh con dâu .
Vương Nam chẳng với Đậu Minh một lời…
Đậu Chiêu Vương Đàn, lòng vô cùng thương hại .
Nàng thản nhiên với Vương Đàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-124.html.]
Bàng Ngọc Lâu đẩy con tới mặt Đậu Chiêu:
– Các con là chị em họ, thiết hơn mới đúng.
Đậu Chiêu lên tiếng.
Đậu Minh chạy tới kéo Vương Đàn:
– Chúng tìm Nghi thư nhi, Thục thư nhi chơi .
Vương Đàn đáp “Vâng”.
Bàng Ngọc Lâu lườm con một cái :
– Con ngoan ngoãn ở đây cho mẫu .
Vương Đàn dám nhúc nhích, Đậu Minh với vẻ tội nghiệp.
Đậu Minh gào :
– Con chơi với Đàn Nhi, con chơi với Đàn Nhi.
Đậu Thế Anh nhíu mày.
Vương Ánh Tuyết tức giận Bàng Ngọc Lâu một cái dỗ Vương Đàn và Đậu Minh:
– Được , , đừng , Nghi thư nhi và Thục thư nhi đều ở đại sảnh, các con đó tìm hai nàng .
Vương Đàn và Đậu Minh tay nắm tay phòng khách.
Bàng Ngọc Lâu ngầm thở dài, với Đậu Thế Anh:
– Hai đứa cháu nhà đẻ là Tu ca nhi và Côn ca nhi cũng đến, vấn an cô gia.
Đậu Đạc qua đời, ba của Bàng Ngọc Lâu đều tự đến phúng viếng nhưng cũng cháu nhà nàng cũng theo đến.
Người tới là khách.
Đậu Thế Anh cự tuyệt.
Bàng Ký Tu là con của Bàng Kim Lâu, năm nay 15 tuổi, Bàng Côn Bạch là con của Bàng Ngân Lâu, năm nay 12 tuổi. Hai đứa trẻ đều tuấn tú, lịch sự, giơ tay nhấc chân đều nho nhã, lễ độ, nếu một kẻ ánh mắt mơ màng, một kẻ ánh mắt quá khôn khéo thì đây chính là bộ dáng của vị công t.ử gia thế.
Bàng Ngọc Lâu gọi hai tới giới thiệu cho Đậu Chiêu:
– Đây là đại biểu của hai đứa đó!
(Họ hàng kiểu đại bác gì thế , thấy sang vơ quàng ghê quá =.=”)
Hai thi lễ với Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu lạnh nhạt gật đầu, lễ, vẻ cao ngạo.
Đậu Thế Anh ngờ cháu của Bàng Ngọc Lâu lớn như , thấy cung cách hành xử của Bàng Ngọc Lâu như thế lòng thích, đương nhiên sẽ cảm thấy Đậu Chiêu gì đúng.
Hắn lãnh đạm đôi câu với Bàng Ký Tu và Bàng Côn Bạch dẫn Đậu Chiêu linh đường.
Vương Ánh Tuyết kéo Bàng Ngọc Lâu qua nhĩ phòng, thấp giọng :
– Tẩu gì ?
Bàng Ngọc Lâu thoải mái :
– Muội cũng , các ca ca nhà còn buôn bán ở huyện Linh Bích, một lòng bám Đậu gia, tứ tiểu thư và Tu ca nhi, Côn ca nhi trạc tuổi nên còn ý cầu hôn. Ta cũng Tu ca nhi và Côn ca nhi xứng với tứ tiểu thư nhưng mặc kệ thế nào bọn họ cũng tin mà còn trách khó. Ta chẳng cách nào đành dẫn hai đứa đến đây xem cô gia để ý .