Trong Tê Hà viện, nến hỉ đỏ thẫm cháy sáng, Vương Ánh Tuyết nắm c.h.ặ.t t.a.y đó.
– là khinh quá đáng, khinh quá đáng!
Nàng giận dữ ở giữa phòng:
– Dựa cái gì mà Đông phủ đòi đè ép Tây phủ? Ta thành chính thất của Vạn Nguyên, dựa cái gì mà bà giữ Minh thư nhi ở chỗ bà buông?
– Phu nhân, nhỏ giọng chút, nhỏ giọng chút.
Hồ ma ma vội nhắc nhở, liếc chung quanh, thấy ai thì mới thấp giọng :
– Bây giờ còn là lúc để nối cáu – thất gia còn cần ngũ gia giúp đỡ, mới phù chính, con trai ở bên, nhẫn nhịn mấy ngày tránh những tháng ngày khổ sở.
– Ta . Nếu nghĩ thì hôm nay nhẫn nhịn .
Thần sắc Vương Ánh Tuyết hòa hoãn . Hồ ma ma khẽ thở phào, chuyển đề tài:
– Hôm nay là ngày lành của phu nhân, còn sớm nữa, thất gia chắc cũng sắp đến , bằng hầu hạ phu nhân tháo trang sức, uống bát canh hạt sen.
Vương Ánh Tuyết thẹn thùng.
Quỳnh Phương bưng một cái hộp , :
– Thất phu nhân, đây là lễ gặp mặt hôm nay, thấy nên để .
Nhắc đến đây, Vương Ánh Tuyết giận dữ.
Đậu thị giàu cao lương mỹ vị thiếu, bình thường thưởng cho các ma ma cũng đều là tơ lụa gấm đoạn, vòng vàng trâm bạc, đám nhị thái phu nhân chỉ tặng cho nàng mấy cái trâm ngọc bình thường như thể coi nàng gì.
– Cũng chẳng gì , chẳng lẽ còn cất giấu như báu vật?
Giọng của nàng chút sắc nhọn.
Quỳnh Phương nịnh bợ nhầm chỗ, những thưởng mà còn quở trách.
Hồ ma ma vội nháy mắt với Quỳnh Phương, an ủi Vương Ánh Tuyết:
– Đậu gia cũng là nhà giàu mới nổi, càng những chuyện thế thì càng khiêm tốn, cũng đừng mấy thứ . Chưa chừng đó là những vật quý mà dễ phát hiện đó? Chỉ là hôm nay chúng rảnh, chờ hôm nào rỗi, phu nhân lấy xem cho cẩn thận.
Từ khi Triệu Cốc Thu qua đời, Tây Đậu vốn chủ trì nội trợ, mấy năm qua loạn như cháo nát, ai cũng đều tâm tư riêng, thêm mấy ngày nữa Đậu Chiêu lấy nửa tài sản, những vốn tâm ý nịnh bợ Vương Ánh Tuyết giờ cũng bắt đầu lòng khác. Những trong phủ bây giờ chỉ e là đang chằm chằm Tê Hà viện, nếu nàng chút khác thường thì chỉ sợ cũng sẽ rối lên… Không bằng nhân đây xuống thang!
Vương Ánh Tuyết nghĩ thì nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, đang định dạy dỗ Quỳnh Phương đôi câu thì tiểu nha bẩm:
– Cao Thăng đến!
Mọi trong phòng đều sửng sốt.
Vương Ánh Tuyết hồ nghi :
– Mời !
Cao Thăng ở bên ngoài tấm bình phong hoa mai, giọng ôn hòa và kính cẩn:
– Thất phu nhân, thất gia hôm nay muộn, thất gia nghỉ ở chính phòng, bảo phu nhân cũng nghỉ ngơi sớm thôi, giờ mão ngày mai thỉnh an lão thái gia, sáng mai tam phu nhân sẽ qua bàn giao Tây phủ cho phu nhân, bảo phu nhân đừng dậy muộn.
Nói xong chắp tay lui xuống.
Vương Ánh Tuyết há hốc miệng hồi lâu cũng khép miệng , mặt đỏ bừng lên, nước mắt vòng quanh:
– Hắn ý gì ? Hắn tìm cớ thì cần gì là muộn? Giờ mới là đầu giờ tuất… còn nghỉ ở chính phòng… chẳng là để cho khác chê ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-116.html.]
Hồ ma ma cũng cảm nhận sự khác thường của Đậu Thế Anh, bà chần chừ :
– Phu nhân, cần qua xem ?
– Không cần! Ta tự qua mời!
Vương Ánh Tuyết c.ắ.n răng.
Ngày đầu tiên cửa Đậu Thế Anh ngủ ở chỗ khác thì nàng còn ngẩng đầu trong Đậu gia nữa ?
Hồ ma ma và Vương Ánh Tuyết vội vàng đến chính phòng.
Đậu Thế Anh đổi xiêm y, đang bàn chữ.
Thấy Vương Ánh Tuyết đến, cũng kinh ngạc mà chỉ thản nhiên :
– Nàng đến?
Nhìn khuôn mặt tuấn của Đậu Thế Anh ánh đèn, những lời chất vấn chuẩn đột nhiên tan thành mây khói, nàng chút bất an sửa ống tay áo, giọng cũng trở nên nhu hòa:
– Hôm nay mệt lắm ? Sao một ở đây chữ?
Vừa qua, mũi ngửi thấy mùi rượu Đậu Thế Anh, nàng :
– Thất gia uống bao nhiêu rượu? Sao mùi rượu như ? Thiếp sai bát canh tỉnh rượu cho thất gia nhé?
Vừa xắn tay áo định mài mực cho .
Đậu Thế Anh ngăn nàng :
– Bên Cao Thăng hầu hạ , nàng nghỉ , mai còn việc.
Giọng còn ấm áp hơn gió đêm, bản vẫn cúi đầu, lòng chuyên tâm tiếp tục chữ.
Ý tứ từ chối rõ như khiến Vương Ánh Tuyết thẹn đỏ mặt, nhưng nàng bao giờ là dễ rút lui, nghĩ một hồi lâu chạy lên ôm eo Đậu Thế Anh.
– Vạn Nguyên…
Ánh mắt nàng dịu dàng, long lanh nước.
Người Đậu Thế Anh cứng đờ, chậm rãi buông b.út trong tay, dịu dàng mà vẫn kiên định gỡ cánh tay Vương Ánh Tuyết :
– Ánh Tuyết, , ngoài danh phận , những thứ khác đều thể cho nàng… Nàng cũng … Chúng tương kính như tân khách ?
Hắn xoay , đôi mắt đen như nước sơn lẳng lặng nàng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Vương Ánh Tuyết ngạc nhiên.
Nàng đương nhiên … nàng nghĩ thời gian sẽ hòa tan tất cả… Ngàn dặm tương tư bằng nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng.
Đậu Thế Anh bước ngoài.
Hoa ngọc trâm trong Đậu phủ nở, hương thơm nồng nàn ùa tới.
Hắn chợt nhớ lúc thành .
Cũng là thời tiết thế .
Hoa ngọc trâm đang nở rộ, ánh trăng, những đóa hoa trắng trong như ngọc.
Giọng thanh thúy của thê t.ử gọi “Vạn Nguyên”, hỏi “Thiếp xinh …”