Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:08:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiếp , phụ thi đỗ thứ 13, kiếp là thứ 16, cao bằng kiếp .

vì kiếp chuyện của Vương Ánh Tuyết khiến phụ tốn tâm sức nên thi ?

Đậu Chiêu đoán lung tung.

Nhị thái phu nhân thấy tiếc nuối.

với với Đậu Thế Hoành:

–      Vạn Nguyên thật ! Nếu năm nay con cũng thi thì chừng đề tên bảng vàng .

Từ khi xảy chuyện Vương Ánh Tuyết, trong mắt Đậu gia, Đậu Thế Anh chỉ là loại học vấn nghề nghiệp, vô dụng. Tuy rằng thi đỗ tiến sĩ, trúng tuyển thứ cát sĩ nhưng nhị thái phu nhân vẫn cho rằng đó chỉ là do may mắn chứ do thực học.

Suy nghĩ cũng chỉ nhị thái phu nhân mới .

Đậu Thế Hoành khỏi chút tức giận :

–      Vạn Nguyên học hành thông minh, chỉ là học hành chăm chỉ đến c.h.ế.t như khác, ai dựa vận may mà thi hội thi đình thi đỗ thứ cát sĩ?

Nhị thái phu nhân im lặng nhưng lòng vẫn cho là đúng.

Đậu Đạc thì mừng rỡ.

Ông cho treo tin mừng lên cổng lớn, hưởng thụ sự ngưỡng mộ của qua đường, còn thư báo tin vui cho Vương Hành Nghi.

Những ngày của Vương Hành Nghi thuận lợi như ý.

Đông xuân đến, ông đ.á.n.h lui quân Mông Cổ vài , ở Tây Bắc oai danh lừng lẫy, sư phụ cũng cao hứng, thậm chí hoàng thượng còn ý định để ông tuần phủ Thiểm Tây. hiểu vì , chuyện cứ gác đó.

Ông nghi ngờ là vì chuyện Đậu Thế Xu hồi hương khiến sư phụ cảm thấy ông đủ chín chắn, vẫn cần luyện thêm hai năm.

Vương Trí Tiêu nao nao :

–      Sớm như , lúc phụ nên tới kinh thành giải thích với Tăng đại nhân.

–      Sự thật là , giải thích thì chúng rơi xuống thế hạ phong. Còn bằng cứ thế, để Vương Hành Nghi quang minh thẳng thắn, dám dám nhận.

Tuy là như nhưng ông vẫn thư gửi cho bằng hữu nhất của ở kinh thành, cũng chính là con rể của Tăng Di Phân – Quách Nhan ở Hàn lâm viện: “… Nhà nghèo đến mức , nữ nhi xẩy chân, mỗi khi nhớ thành tiếng. May mắn về với thất gia nhà họ Đậu ở Bắc Lâu, chính thất bệnh qua đời thì ý đưa con gái phù chính, dù cảm thấy nhưng nghĩ tới con gái dạy dỗ cẩn thận, tuy là mật đắng nhưng cũng cố uống”.

Giờ xem , tuy rằng phong thư tác dụng nhất định nhưng cũng rõ ràng.

Nghĩ , Vương Hành Nghi chắp tay lưng, trong phòng hai vòng, dặn dò con:

–      Định ngày trong tháng !

Phù chính khác với đón dâu. Không cần thủ tục lễ tiết cầu kì, chỉ cần đặt mấy bàn rượu tiệc mời thích, mặc đồ đỏ như chính thất đến kính rượu với , định danh phận là .

Vương Trí Tiêu đáp lời, đợi phụ thư hồi âm đưa qua.

Đậu Đạc chọn ngày 22 tháng 5.

Đậu Chiêu căn bản dập đầu kính gọi Vương Ánh Tuyết là mẫu .

Nàng sai Thỏa Nương mang thư cho tổ mẫu, gặp tổ mẫu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-110.html.]

Bên tổ mẫu mãi hồi âm.

Đậu Chiêu lấy bạc bảo Thỏa Nương lén mướn xe: “… Bảo xa phu đến giờ mẹo ngày 22 tháng năm, chờ ở ngõ Tây phủ, lúc đó tam đường tẩu khéo sai bên Đông phủ qua giúp đỡ, hôm đó Vương Ánh Tuyết tùy tiện ngoài, Đinh di thái thái, Hồ ma ma đều ngoài tiếp đãi đám tam đường tẩu, chúng nhân cơ hội đó rời .

Thỏa Nương gật đầu :

–      Để thu dọn hòm xiểng giúp tiểu thư.

–      Thu dọn hòm xiểng gì chứ?

Đậu Chiêu :

–      Chỉ cần mang mấy tờ ngân phiếu và mấy lạng bạc vụn là , đến lúc đó dàn xếp xong xuôi thì về lấy hòm xiểng cũng muộn.

Thỏa Nương luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.

Đậu Thế Anh trở .

Mang về cho lục bá phụ mấy vò Đổng t.ửu, mang cho lục bá mẫu mấy hộp điểm tâm trong kinh thành, cho hai Đậu Đức Xương, Đậu Chính Xương mấy chiếc nghiên mực, Đậu Chiêu và Đậu Minh là hai con rối giống hệt .

Đậu Minh vô cùng vui mừng, ôm lòng buông.

Đậu Chiêu cảm thấy con rối tinh xảo bằng của lục bá mẫu cho , “cảm ơn” bảo Thỏa Nương cất .

Vẻ hiểu chuyện mà xa cách của Đậu Chiêu khiến Đậu Thế Anh chút khó chịu.

Sau khi vấn an Nhị thái phu nhân, đặc biệt đến thăm Đậu Chiêu.

Đậu Chiêu đang Kỷ thị dạy chữ.

Thấy Đậu Thế Anh về, Kỷ thị lấy cớ pha , nhường thư phòng cho hai cha con Đậu Chiêu.

Đậu Chiêu khỏi bàn học, thẳng nơi đó Đậu Thế Anh:

–      Ngày 22 con thăm Thôi di thái thái.

Đậu Thế Anh sửng sốt.

Đậu Chiêu Đậu Thế Anh chớp mắt.

Phòng tĩnh lặng như tờ.

Hồi lâu , Đậu Thế Anh khàn giọng hỏi con gái:

–      Vì ?

–      Con gọi một di nương là mẫu !

Đậu Chiêu nghiêm mặt . Đậu Thế Anh trầm mặc một hồi “Biết ”, vẻ mặt chút đổi, cảm xúc gì.

Đậu Chiêu hề nghĩ xem phụ nghĩ gì.

Nếu phụ đồng ý thì chuyện càng đơn giản, nếu phụ đồng ý thì nàng vẫn thể đạt mục đích.

Chỉ bằng bao quả du , nàng chắc chắn, chỉ cần nàng đến điền trang thì tổ mẫu sẽ nhận nàng.

 

Loading...