Trong thư Đậu Thế Anh chuyện Ngọc Trâm xuất giá, đó đem chuyện tự chuẩn lấy điền trang, phòng ốc nào chia cho Đậu Chiêu liệt kê một chuỗi dài, cuối cùng hỏi Triệu phu nhân: “… Nếu gì thắc mắc đại tẩu cứ thương lượng với lục gia.”
Phó thác chuyện cho Đậu Thế Hoành.
Triệu phu nhân cầm thư nhíu mày, hỏi Bành ma ma:
– Bà thấy lời Đậu Thế Anh thể tin ?
Đậu Chiêu cũng đầy hồ nghi. Bành ma ma trầm ngâm đáp:
– Có thể tin cũng khó mà . nếu để Canh sư gia thăm dò những điền trang xem , chi tiết phòng ốc thì chắc chắn sẽ nhanh hơn hai chúng sờ voi nhiều.
Triệu phu nhân vuốt cằm, giao thư của Đậu Thế Anh cho Bành ma ma:
– Bà đưa danh sách cho Canh sư gia .
Canh sư gia nhận , cả đêm cùng kiểm tra, Triệu phu nhân thì ngày ngày dẫn Đậu Chiêu hoặc cùng nhị thái phu nhân chuyện hoặc là thăm đại phu nhân, hoặc là chuyện phiếm với Kỷ thị… Không giống như là đến đây để bàn chuyện của hồi môn của Đậu Chiêu với Đậu gia . Nếu hỏi cũng chỉ : “Lão gia cho đến giúp đỡ để khế ước, những cái đều hiểu, mời thì còn đang đường đến”.
Chia là tài sản của Đông Đậu, giúp cũng chẳng là thích của Đông Đậu nên của Đông Đậu đương nhiên chẳng vội, nhân lúc Triệu phu nhân ở nhà khách, nhị thái phu nhân vô cùng nhiệt tình, nhị đường tẩu và tam đường tẩu nhân cơ hôi giật dây nhị thái phu nhân cho mời nữ về nhà sách. Nhị thái phu nhân nhận ám chỉ của con, nghĩ nếu Triệu phu nhân cũng đồng ý cho Đậu Chiêu ở Đông phủ thì chuyện dễ , cho nên chỉ chỉ nữ về nhà sách mà cách vài ngày còn mời mấy gánh hát và chủ mẫu các nhà giàu trong huyện Thực Định đến. Trong nhà đến , vui vẻ còn náo nhiệt hơn cả tết đến. Chị em Vương Ánh Tuyết, Bàng thị chờ đợi đến hoảng loạn, xảy chuyện gì.
Cứ như qua nửa tháng, Canh gia sư báo tin những nơi Đậu Thế Anh chọn đều vô cùng nhất là phòng ốc cửa hàng ở phố Nam huyện Thanh Uyển, hàng năm chỉ riêng tiền thuê nhà hơn một vạn lạng bạc .
Huyện Thanh Uyển là thủ phủ của phủ Bảo Định, phố Nam là dãy phố phồn hoa nhất Thanh Uyển. Triệu phu nhân khỏi cảm khái:
– Ta cũng Đậu gia giàu nhưng ngờ đến mức độ như .
Bành ma ma :
– Lần cũng nhờ Vương gia cả.
Triệu phu nhân dù thích gặp nhà họ Vương thì cũng nhịn rộ lên.
Hôm dẫn Canh sư gia đến gặp Đậu Thế Bảng.
Đậu Thế Bảng dẫn Canh sư gia đến chỗ Đậu Đạc bàn chuyện của hồi môn của Đậu Chiêu. Đậu Đạc chuẩn , cầm danh sách dày :
– Đây là cho Thọ Cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-104.html.]
Canh sư gia :
– Ý của đại nhân nhà thì biểu tiểu thư là nữ t.ử, sẽ kinh doanh, những cửa hàng đồ tre, xưởng ép dầu thì cần, lấy điền trang là chủ yếu.
Nói xong đưa danh sách thương lượng với Triệu phu nhân qua. Đậu Đạc xem xong, sắc mặt âm u như trời sắp đổ mưa, lạnh lùng liếc Đậu Thế Bảng một cái.
Đậu Thế Bảng tai bay vạ gió, nhịn cầm lấy danh Canh sư gia đưa, nhất thời mắng thầm, ai báo tin cho Triệu gia như , mấy chỗ đều là ở đây cả. Khó trách tam thúc lườm ông. chuyện thực sự do ông ! Ông đúng là nước mắt.
cũng chỉ ở bên cạnh lắng .
Hai nhà dây dưa hơn 10 ngày, Triệu gia bỏ qua một ít điền sản, nhận lấy vài cái xưởng thủ công, Tây Đậu cũng nhả ít điền sản, chuyện đại khái cứ quyết định như .
Triệu phu nhân mang mấy đĩnh vàng, mười chiếc trâm cài đầu kiểu mới nhất và cả chút trang sức bái phỏng tam bá mẫu:
– … Mấy ngày qua phiền tam gia , về chuyện của Thọ Cô còn nhờ tam bá nó giúp đỡ nhiều hơn.
Nhìn món đồ gần một ngàn lạng bạc đó, tam bá mẫu thể nhịn .
Ra khỏi đó, Triệu phu nhân đến chỗ nhị thái phu nhân.
– Người xem, Thọ Cô còn nhỏ như , chẳng hiểu gì cả, theo ý của lão gia nhà thì vẫn mời thúc bá, của Thọ Cô giúp đỡ quản lý sản nghiệp .
Mắt nhị thái phu nhân sáng bừng lên.
Cha sinh con trời sinh tính, ai cũng giống ai, Đậu gia Đậu Thế Xu sớm thành danh nhưng cũng như Đậu Thế Bảng qua 40 tuổi vẫn chỉ là một tú tài. Nếu để cho Đậu gia giúp Đậu Chiêu coi sóc tài sản, cũng vẫn dễ hơn nhiều.
để cho của Đậu gia quản thì Triệu gia thể yên tâm ?
Bà nhớ tới điều kiện “Qua tuổi 30” khiến bà tức đến hộc m.á.u .
– Chỉ sợ của Đậu gia quản , cô phụ ý của Triệu phu nhân !
Nhị thái phu nhân uyển chuyển .
– Sao thể quản !
Triệu phu nhân :
– Giờ giúp đỡ chuẩn vốn là của Đậu gia, cũng may đồ của Thọ Cô đều chỉ là điền trang phòng ốc, chuyện ăn thì hiểu nhưng chuyện ruộng vườn thì rõ. Được mùa thì thu hoạch thêm vài cân, mất mùa thì bớt mấy cân nhưng cũng chỉ là ít, lấy thời gian mười năm cộng cũng một con . Theo thấy, bằng lấy lợi tức của 10 năm chuẩn, tính xem mỗi năm tiền lời là bao nhiêu, về lấy đó chuẩn, nhiều thì quản gia thu , lúc mùa màng thì lấy bù , nếu cả 10 năm đều là mùa màng thì chắc chắn là Bồ tát tạ ơn sự vất vả của quản gia, đương nhiên thừa thì về quản gia hết.