Sống Lại Một Kiếp,Ta Thực Sự Không Còn Yêu Huynh Nữa - 4
Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:39:00
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Ta quyền oán hận bất cứ ai. Điều đó khiến nỗi khổ trong lòng chẳng thể thốt nên lời.
Lần trọng sinh , chuẩn hai phương án. Một là kết giao với Trần Sơ Ngôn, để lỡ như gia đình lưu đày đến U Châu thì vẫn quan tâm giúp đỡ.
Phương án còn là cảnh báo Thành Bá Viễn. Đường đến biên ải xa xôi, âm thầm nhờ thư sinh một cuốn thoại bản kể về vị tướng quân công cao át chủ, nhờ thương đội mang tới biên cương, giao cho những kể chuyện trong các quán , t.ửu lầu.
Những cuốn sách lưu truyền từ kinh thành đến biên ải mang theo ý nghĩa của sự nhắc nhở và cảnh báo.
Thành tướng quân cầm quân lâu, tâm tư của Hoàng đế đối với ông thế nào, chắc chắn ông cảm nhận đôi phần.
Cụ thể bọn họ xảy chuyện gì, hãm hại , vốn rõ tình hình nên chẳng thể cung cấp thêm tin tức gì hơn.
Vào cái ngày mà kiếp vốn là lúc tin đồn ông thông địch tung , thấy chuyện vẫn sóng yên biển lặng, thực sự tin rằng ông thể thoát kiếp nạn . Thế nhưng, chỉ muộn hơn nửa tháng, ông vẫn bí mật áp giải về kinh.
Ta bàng hoàng nhận , thể xen cục diện t.ử vong của Thành tướng quân.
Ta từng Văn lão gia và Văn Chu Độ tiết lộ chút ít, rằng Hoàng đế nhổ tận gốc những mối họa tiềm tàng để trải đường cho Thái t.ử, củng cố giang sơn.
Cho dù là bản án t.ử hình lúc , việc Thái t.ử khi đăng cơ sẽ lật vụ án để giải oan cho Thành tướng quân trong tương lai, thì mục đích cuối cùng cũng chỉ một.
Quân bảo thần ch.ết , thần thể ch.ết .
Hai tháng nữa chính là ngày hành hình Thành tướng quân.
Và ngày phụ lưu đày cũng còn xa nữa.
Phụ mỗi ngày trở về nhà thêm phần trầm mặc, ánh mắt ông và nương ngày càng sâu thẳm.
Ta ông đang nghĩ gì. Ta cũng hiểu rõ bản cách nào ngăn cản ông.
Phụ là một bậc thuần thần, trung thành với xã tắc, ngoan cố đến mức khiến đau đầu.
Thế nhưng, điều nương thích nhất ở cha, chính là sự chính trực . Một sẵn lòng hy sinh, một nguyện ý thấu hiểu, đúng là một đôi trời sinh.
Khuyên nhủ họ là chuyện bất khả thi. Chi bằng thúc giục phụ nương rèn luyện thể cho thật , bản thì sớm thu xếp nơi ăn chốn ở tại U Châu. Có Trần Sơ Ngôn giúp đỡ, ngày tháng chắc cũng đến mức quá khó khăn.
Đợi đến khi Thái t.ử đăng cơ, vụ án của Thành tướng quân sẽ thẩm định , thanh danh của ông sẽ khôi phục, và phụ cũng sẽ triệu hồi về kinh.
Ở kiếp , phụ nương đều qua đời tại kinh thành. Tám năm ở U Châu khiến cơ thể họ suy nhược vì hàn khí, khi về kinh đầy ba năm thọ chung chính tẩm. Nếu những ngày tháng ở U Châu hơn một chút, điều dưỡng thể kỹ lưỡng, lẽ họ sống lâu hơn.
Việc và Trần Sơ Ngôn trao đổi thư từ thường xuyên, trong mắt phụ nương trở thành minh chứng cho việc và tình cảm với .
Ta miệng mà chẳng thể bào chữa.
Phụ nương khi bàn bạc, cảm thấy Trần Sơ Ngôn nhân phẩm tồi, nhưng U Châu quá xa xôi, họ gả xa nên bảo cắt đứt liên lạc với .
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Phụ ngày càng sốt sắng thu xếp xem mắt cho .
Vốn dĩ ông là lấy chồng sớm nhất, mà giờ đây hận thể để một chốn dung ngay ngày mai.
Ta cứ thuận theo sắp xếp của ông, nhưng cứ về đến nhà là bới một vấn đề gì đó để từ chối gả.
Chuyện khiến phụ lo lắng đến mức tóc rụng từng mảng, lưỡi còn mọc lên hai cái nốt nhiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-mot-kiepta-thuc-su-khong-con-yeu-huynh-nua/4.html.]
Ta rõ, nếu gả , nương sẽ thể yên tâm xuất giá, và phụ cũng cách nào sắp xếp thỏa cho cả hai con khi biến cố xảy .
Nương hiểu tại ông nóng lòng như lửa đốt, nên ngày ngày đều sắc t.h.u.ố.c thanh tâm giáng hỏa cho ông uống.
Ta vẫn âm thầm giữ liên lạc với Trần Sơ Ngôn, bí mật gửi các loại đan d.ư.ợ.c, thảo mộc quý từ kinh thành đến U Châu.
Lần nọ, khi đang gửi thư thì phụ bắt quả tang tại trận, ông tức đến mức vịnh tay tường:
"Cái thằng nhóc cứng đầu cứng cổ như thế, con trúng nó ở điểm nào?"
Ta khẽ hắng giọng: "Cũng hẳn là trúng , chỉ là con thấy phong thái của cha."
Phụ định thôi, hai tay chắp lưng, cố gắng thẳng lưng định dạy bảo một trận, nhưng ngập ngừng.
Bầu khí trở nên gượng gạo. Ta chờ phụ giáo huấn, còn phụ thì chẳng dạy bảo thế nào cho .
Nương bên cạnh bật thành tiếng: "Sơ Sơ nhà chúng mắt y hệt như ."
Phụ hừ lạnh một tiếng, thẳng về phía thư phòng. Ta và nương lưng ông lén trộm, nhưng ngay đúng lúc , hầu ở cửa chạy thông báo.
"Phu nhân, tiểu thư..."
Vẻ mặt của hầu lộ rõ sự kỳ quái diễn tả bằng lời: "Người nhà họ Văn đến cầu hôn."
Ta nghi ngờ bản nhầm, theo bản năng sang nương. Nương cũng mang vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Bên ngoài đại môn đông vây quanh. Văn lão gia dẫn theo bà mai, phía là đám tiểu sai đang khiêng sính lễ. Văn Chu Độ bên cạnh Văn lão gia, rũ mắt im lặng.
Nương bày nụ chút ý , cũng mời họ cửa mà hỏi thẳng: "Văn lão gia, thế là ý gì đây?"
Văn lão gia chút gượng gạo, chắc hẳn cũng còn nhớ rõ chuyện xảy :
"Sơ Sơ lớn , hôm nay đến là để đứa con trai cố gắng cầu ."
Nương liếc sắc mặt của Văn Chu Độ, mỉa mai: "Hóa là đến cầu ? Nhìn sắc mặt Văn công t.ử thế , còn cứ ngỡ là đến cầu y (tìm thầy t.h.u.ố.c) cơ đấy."
Văn Chu Độ chằm chằm , giọng chút gợn sóng: "Văn mỗ tự nguyện cầu cưới Lạc tiểu thư Lạc Mẫn Sơ về vợ, kính mong Lạc lão gia và phu nhân thành ."
Phụ từ trong thư phòng , cạnh nương, với Văn lão gia: "Các ông đến muộn ."
Phụ hì hì tiếp lời: "Hôn sự của con gái nhà hứa cho khác ."
Sắc mặt Văn Chu Độ trong nháy mắt còn giọt m.á.u, giọng vì quá gấp gáp mà trở nên khản đặc: "Nàng định gả cho ai?"
Phụ liếc một cái:
"Tất nhiên là một , cần ngươi bận tâm đến hôn sự của Sơ Sơ nữa ."
Văn Chu Độ đầy vẻ tin nổi, sững sờ .
Văn lão gia cảm thấy mất mặt, sức kéo về nhưng kéo nổi. Phụ bảo bà mai về, sính lễ thì cứ để ngoài cửa, mời Văn lão gia trong uống ôn chuyện cũ.
Ông mời :
"Đã sớm A Độ trung ý một cô nương khác, đến giờ vẫn thấy tin hỉ? A Độ tuổi tác cũng còn nhỏ nữa, ông đừng ngăn cản nó. Cũng đừng nghĩ đến chuyện để Sơ Sơ con dâu nhà ông nữa, con bé chủ kiến lắm, cũng chẳng quản nổi."
Văn lão gia mang bộ dạng khổ mà chẳng thể , đầy vẻ uất ức.