Sống Lại Một Kiếp,Ta Thực Sự Không Còn Yêu Huynh Nữa - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:34:17
Lượt xem: 79
1
“Thật sự ? Ngoài phố náo nhiệt lắm.”
Thiếu niên cố chấp mời , đôi mắt sáng rỡ như tinh tú giữa trời đêm.
Dưới ánh đầy mong đợi , vẫn khẽ lắc đầu:
“Ta ở nhà luyện cầm, ngươi cứ một .”
Thần sắc gương mặt Văn Chu thoáng ảm vài phần, nhưng tiếp tục nài ép nữa:
“Vậy cũng . Ta sẽ mang đồ ngon về cho nàng.”
Chàng xoay rời , đến cả bóng lưng cũng tràn đầy khí phách thiếu niên.
Ta khuất dần nơi cửa, bỗng nhớ đến những lời thì thầm lúc lâm chung của .
Ánh kinh hồng trong hội hoa đăng năm là đoạn hồi ức khiến hoài niệm nhất trong chuỗi di ngôn dài đằng đẵng.
Chỉ cần nhắc tới, ánh mắt liền chan chứa dịu dàng và lưu luyến.
Còn khi đến chuyện trẹo chân, gương mặt dường như phủ lên một tầng u ám.
Chàng thể bỏ mặc , bởi thế mới lỡ mất thời khắc đầu tiên gặp gỡ Trần Ngọc Dao, trở thành tiếc nuối theo suốt một đời.
Đêm , thức trắng. Gần như tự lăng trì chính , từng chút một hồi tưởng quãng ngày bên Văn Chu.
Mỗi dịu dàng bày tỏ yêu thương, mỗi món quà dốc tâm chuẩn cho .
Mỗi thất thần trầm mặc, mỗi vô thức né tránh cái chạm của .
Câu di ngôn cuối cùng của là:
“Sơ Sơ, hối hận vì cứu nàng… chỉ là, nếu từng cưới nàng thì bao.”
Ánh bình minh rọi qua khung cửa sổ.
Ta móc bỏ khối thịt mục cuối cùng trong tim .
Văn Chu mang đồ ngon về như hẹn.
Ta cũng tìm .
Sự ăn ý lạnh lùng , tựa như chúng … từng quen .
Ta dành nhiều thời gian hơn để giúp phụ sắp xếp sách vở, giúp nương chăm sóc cỏ cây.
Nương thấy lạ khi còn chạy theo Văn Chu Độ chơi khắp nơi nữa, bèn hỏi và cãi .
Ta nhào lòng nương nũng nịu, mùi hương quen thuộc lâu gặp khiến hốc mắt nóng hổi:
「Con là ở bên phụ nương nhiều hơn một chút, nương cứ đuổi con thế?」
Nương xoa đầu :
「Cũng đúng, Sơ Sơ đến tuổi cập kê , gả thì chẳng thể ở bên nương mãi nữa.」
Ta mím môi, những giọt nước mắt trào ướt đẫm vạt áo nương:
「Vậy thì con gả nữa.」
「Nói ngốc nghếch gì thế.」
Nương nhận điều bất thường, nhắc đến Văn Chu Độ:
「Sơ Sơ thích A Độ ? Nương của nó hai ngày còn hỏi ý định kết đấy. Hai đứa các con từ nhỏ tình cảm , là do nương nỡ gả con nên mới nhận lời ngay. Có con và A Độ cãi vì chuyện ?」
Ta buồn bã lên tiếng:
「Không , con và Văn Chu Độ từng nhắc đến chuyện thành , con cũng thành với .」
Bàn tay nương đang đặt lưng khựng , bà nâng mặt lên, ánh mắt nghi hoặc chợt ngưng trệ khi chạm hốc mắt đỏ hoe của .
Vẻ mặt bà trở nên lo lắng, vội lấy khăn tay lau nước mắt cho :
「Cái thằng nhóc thối tha đó bắt nạt con ? Để nương sang nhà nó dạy dỗ nó một trận!」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-lai-mot-kiepta-thuc-su-khong-con-yeu-huynh-nua/1.html.]
Ta nắm lấy tay nương, lắc đầu:
「Không liên quan đến Văn Chu Độ ạ, chỉ là lúc ngủ trưa con gặp ác mộng, tỉnh dậy thấy nhớ nương, con chỉ ở bên phụ nương thật thôi.」
Nương bất lực :
「Đứa trẻ ngốc , gì cô nương nào ở bên phụ nương mãi . Con gái thế , lẽ nào gả ? Dù gả cho Văn Chu Độ thì đến cầu hôn cũng thiếu những bậc tài tuấn, chúng cứ từ từ chọn, ngoan.」
Cánh cửa đẩy , phụ mặc quan phục trở về, ông phụ họa theo lời nương:
「 thế, chúng thèm gả cho Văn Chu Độ. Phụ quen ít tiểu t.ử trong triều, đến lúc đó sẽ dẫn bọn họ về cho con quen.」
Cánh cửa đẩy , phụ mặc quan phục trở về, ông phụ họa theo lời nương:
「 thế, chúng thèm gả cho Văn Chu Độ. Phụ quen ít tiểu t.ử trong triều, đến lúc đó sẽ dẫn bọn họ về cho con quen.」
Ta cha, chân mày ông khẽ nhíu như đang nén giận, nhưng khi chạm ánh mắt của , ông liền gượng gạo nở một nụ .
Nương dậy lấy thường phục cho phụ . Ta tự giác lui ngoài khép cửa , nhưng vội rời mà nán cửa.
Trước đây phụ bao giờ nhắc đến chuyện gả chồng của , ông luôn ở nhà lâu hơn một chút, mà hôm nay chủ động bảo gặp mặt khác.
Bên trong phòng vang lên tiếng trò chuyện khe khẽ của phụ nương.
「 đang dỗ dành Sơ Sơ, ông còn giận dỗi cái gì? Chẳng đây ông cũng ưng cái thằng nhóc nhà họ Văn ? Vừa thông minh với Sơ Sơ.」
Nương dứt lời, giọng mang theo nộ khí của phụ vang lên:
「Bà còn nghĩ đến thằng nhóc đó , bà mấy ngày nay nó những gì !」
「Thằng nhóc đó lòng một cô nương trong hội hoa đăng, mới qua mấy ngày mà nó nằng nặc đòi lão già họ Văn cầu cho nó ! Nó còn nhớ gì đến con gái chúng nữa?」
Nương im bặt.
Ta cụp mắt xuống, lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ của phụ nương.
Trong lòng thầm nghĩ, hóa khi sự cản trở của , Văn Chu Độ khi thích một hành động nhanh ch.óng đến thế. Vậy nên, mười sáu năm chúng cùng lớn lên, thực sự là hề thích .
Buổi chiều, nương đến tìm , vành mắt bà đỏ.
Bà gượng gảy đàn. Sau khi hết khúc đến khúc khác, bà mới cẩn thận hỏi :
「Sơ Sơ thực sự thích Văn Chu Độ ?」
Ta bình thản gật đầu: 「
Thực sự thích, con đối với Văn Chu Độ chỉ tình cảm bạn bè cùng lớn lên thôi.」
Nương thở phào nhẹ nhõm, nhưng đôi mắt đỏ thêm nữa. Bà mặt , lấy khăn tay thấm nước mắt, cố nén giọng nghẹn ngào :
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
「Vậy nương chuẩn cho Sơ Sơ xem mắt nhé? Trước đây nhà và nhà họ Văn vốn rõ gốc rễ, cần vội vàng. Bây giờ nếu tìm cho con một phu quân , thật sự dụng tâm mới .」
Ta từ chối, với nương rằng cả đời con sẽ gả cho ai. thấy đôi mắt hoe đỏ của bà, im lặng nhận lời. Nương mỉm xoa đầu , rời khỏi phòng.
Trưa ngày hôm , nương mang đến cho một xấp họa đồ.
Nương ở mặt phụ lúc nào cũng dịu dàng hiền thục, như thể chẳng giận hờn, mà những bức họa , bà ngừng thở dài ngắn dài.
Ta thấy bà buồn bã; việc và Văn Chu Độ tương lai khiến bà còn đau lòng hơn cả .
Ta chỉ một bức họa:
「Nương, con gặp .」
Nương vẻ phấn chấn hơn một chút, nhưng khi bức họa lộ vẻ do dự:
「Người giữ chức quan ngũ phẩm, dung mạo đúng là tệ, chỉ là trong nhà già đang bạo bệnh, gia cảnh cũng mấy khá giả. Tính tình thanh lãnh, dễ chuốc thù chuốc oán, con gả qua đó sợ là chịu khổ.」
Ta gương mặt bức họa:
「Cứ gặp thử xem ạ, duyên.」
Nương nhíu mày, thật lâu, cuối cùng cũng gật đầu và sai sắp xếp.
Đợi đến ngày Trần Sơ Ngôn nghỉ phép, và gặp tại một quán hẹn . Hắn ngoài đời trông còn thanh tú hơn cả trong tranh, chỉ là mặt phảng phất chút mệt mỏi. Khi thấy , sững sờ mất một lúc.
Ta khẽ hắng giọng một tiếng, lúc mới hồn và chắp tay hành lễ với .