Diêm Ma Trại địa bàn rộng lớn nên diện tích sân tập võ quy hoạch cũng hề nhỏ.
Sau khi mệnh lệnh của Diêm Như Ngọc truyền xuống, trời còn tối hẳn mà tập hợp đông đủ.
Xung quanh sân bãi xếp sẵn bàn ghế, chiếc ghế thái sư trải da hổ của Diêm Như Ngọc cũng khiêng tới, trông vô cùng uy nghi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lão Chu mang rượu lâu năm từ kho , Lưu Quả bê từng chậu thịt thơm phức và các món nhắm từ nhà bếp lên.
Vạn Thiết Dũng dẫn thắp đuốc xung quanh, ngay lập tức, cả sân tập rực sáng giữa màn đêm.
"Đại đương gia, thể tham gia tỉ võ ?" Diêm Tiểu Hỷ chằm chằm Diêm Như Ngọc, ánh mắt rực lửa.
Mười ngày nay cô luôn theo sát bên cạnh Đại đương gia.
Theo ý của Lương Bá và những khác, cô là bảo vệ Đại đương gia.
Cô ý kiến gì với sự sắp xếp , chỉ là đám đàn ông phấn khích như , trong lòng tránh khỏi chút cam tâm.
Dựa cái gì mà đàn ông luôn là trụ cột của sơn trại, còn phụ nữ địa vị?
Nếu Đại đương gia là con gái, e rằng những cô gái như họ trong mắt đám đàn ông cũng chỉ như cỏ rác ven đường.
Hơn nữa, cô hạng liễu yếu đào tơ.
Tuy cô thiên phú nấu nướng như Lưu Quả, truyền nghề bánh như Vu Oanh, càng thêu thùa giỏi như Diêm Hạnh, nhưng cô sức khỏe hơn !
Ngoài diện mạo khác , cô gì khác biệt với đàn ông ?
Tại tỉ võ chứ?
"Cô đội trưởng?" Diêm Như Ngọc nhướn mày, đặt quả dại tay xuống.
"Vâng, chứng minh hề kém cạnh đàn ông!" Diêm Tiểu Hỷ bạo dạn .
Bình thường cô vốn ít , nhưng mặt Đại đương gia, cô sợ nếu sẽ đ.á.n.h mất cơ hội quan trọng nhất.
"Được thôi." Diêm Như Ngọc thuận miệng đáp một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-76-chang-kem-gi-nam-nhi.html.]
Diêm Tiểu Hỷ còn kịp vui mừng thì Diêm Như Ngọc đưa tay rút chiếc trâm gỗ đầu cô xuống.
Một mái tóc đen xõa tung, Diêm Như Ngọc cô : "Chiếc trâm tuy bằng gỗ nhưng dù cũng là vật tùy của cô.
Giờ lấy , nếu cô thể cướp từ tay , sẽ cho cô cơ hội tỉ võ.
Còn nếu cướp ...
thì cứ coi như đây là một món tiền cược để chọn đội trưởng, cô thấy thế nào?"
Nghe , Diêm Tiểu Hỷ lập tức đỏ mặt tía tai.
Chiếc trâm chẳng đáng một xu, là cô tự tay đẽo gọt, chẳng hoa văn gì đặc sắc, những khác trong trại cũng dùng kiểu tương tự.
đúng như Đại đương gia , dù đáng tiền thì đó cũng là vật riêng tư của con gái, thể đem tiền cược ...
"Sơn trại thành lập bao nhiêu năm nay vẫn luôn như , trọng nam khinh nữ.
Nếu cô vươn lên thì trả giá và quyết tâm đủ lớn.
Nếu cô cứ tham gia là cho phép, thì coi em trong trại là cái gì?
Nếu những phụ nữ trẻ em khác cũng bất mãn, hành động lỗ mãng như cô thì chẳng lẽ đều chiều theo hết ?" Sắc mặt Diêm Như Ngọc vẻ gì là hài lòng, chỉ đơn giản là trần thuật một sự thật.
Việc xây dựng nhà bếp lớn tuy khiến vui, nhưng dù từ đến nay trong trại vẫn là phụ nữ nấu cơm, món nọ món cũng gì lạ, huống hồ còn kiếm tiền nên giờ đều tâm phục khẩu phục.
đường đột để một cô gái tham gia tỉ võ thì là chuyện khác, đó thể để Diêm Tiểu Hỷ gì thì .
Ít nhất, thấy quyết tâm của cô .
Vả ...
cô gái thực sự khá , chỉ điều tự mãn vì chút sức khỏe.
Diêm Như Ngọc vốn định dạy cô vài chiêu thức võ công, nhưng thấy cô tự phụ nên mới đặc biệt kìm hãm , mấy ngày nay chỉ bắt cô tập những bài rèn luyện thể lực cơ bản.
Tất nhiên, Diêm Như Ngọc mong chờ một ngày phụ nữ trong trại thể độc lập gánh vác một phương, nhưng lúc vẫn lúc.