Diêm Như Ngọc chê bai con lừa đen một cái, cảm thấy con vật hạ thấp đẳng cấp của con Đại Hắc nhà .
"Tránh xa một chút, mà con lừa cũng ." Diêm Như Ngọc .
Phó Định Vân khổ.
"Còn đa tạ t.h.u.ố.c của Diêm đại đương gia, mới một lúc mà mặt tiểu sinh còn đau nữa ." Vết thương chịu từ đêm qua, giờ tới hoàng hôn, trong thời gian ngắn thế mà thể giảm đau là , chừng ngày mai sẽ bắt đầu thấy ngứa do lên da non.
"Chuyện hôm nay, lắm." Diêm Như Ngọc khen một câu.
"Đa tạ Diêm đại đương gia khen ngợi, tiểu sinh dám nhận...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
dám nhận!" Miệng thì nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ vui mừng, nhưng đó dường như chợt nhớ điều gì, : "Nghe Vân lão tướng quân ..."
"Ừ." Diêm Như Ngọc đáp một tiếng.
Nếu cô ở trong cung, lão già đó lẽ cũng chẳng c.h.ế.t.
cô hạng thích ôm tội nợ .
Vân Diên Lương tính tình cương trực, mấy cầu xin cô giúp đỡ bảo vệ con cháu, nhưng bề ngoài vẫn về phía Hoàng thượng, đủ thấy thật thà đến mức độ nào.
Nếu gặp minh quân thì tự nhiên cả đời vinh quang dứt, nhưng vị đang trong hoàng thành bây giờ là kẻ tham lam vô độ.
Lúc binh quyền thì thèm khát binh quyền, binh quyền quyền phát ngôn tuyệt đối.
Cái gì cũng kiểm soát, cái gì cũng chiếm hữu.
Nghĩ thì đấy, nhưng thiên hạ lấy nhiều chuyện như ?
Trên đời , mấy ai tự kỷ luật đến mức để khác lo lắng?
Huống hồ là phận của ông , gì nấy, nếu trung thần cương trực bên cạnh nhắc nhở can gián, thì dù là minh quân nữa, lâu dần cũng sẽ biến thành hôn quân.
Ngay cả cô đây, đám tâng bốc lâu ngày còn thấy sắp lên trời đến nơi.
Thế nên đôi khi đám trướng mắng mỏ năng kiêng nể với cô, cô cũng chẳng giận.
Già trẻ trong trại ai thấy cô mà dám tiến lên vài câu, cô cũng ngăn cản.
Phải xem khác gì thì mới còn thiếu sót chỗ nào.
Còn vị Hoàng đế lão nhi ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-670-vet-seo-bang-cai-bat.html.]
Giờ phá lệ ở chỗ lão tướng quân, e rằng sẽ trượt dài đầu nữa.
Sớm muộn gì cũng hỏng bét.
Đời ông hỏng thì cũng sẽ hại đến đời thôi.
Cứ chờ mà xem.
Diêm Như Ngọc cưỡi Đại Hắc, Phó Định Vân cưỡi lừa lớn, một một .
Khung cảnh quái dị vô cùng.
Mãi đến khi tới cổng thành, cô mới thấy bọn Vạn Châu Nhi.
Vạn Châu Nhi thấy Diêm Như Ngọc, trái tim mới thật sự rơi l.ồ.ng n.g.ự.c, cô nàng vội vàng thúc ngựa đón lấy: "Toàn thế ?
Chẳng lẽ thật sự từ biển m.á.u g.i.ế.c ?!"
Các cũng đều bàng hoàng.
"Đại đương gia thương ?!"
"Lão già trong xe , ông còn mau xem vết thương cho Đại đương gia chúng !" Đám em lập tức hò hét ầm ĩ.
Lão đại phu run rẩy bước , thấy Diêm Như Ngọc cũng giật kinh hãi.
"Không , chỉ là cánh tay trầy chút da thôi!
Cũng tại ông đây lúc đó thuộc đường, cứ mải ngó nghiêng xung quanh, một phút sơ hở nên mới trúng chiêu!" Diêm Như Ngọc phủi phủi cánh tay thương, tỏ ý gì đáng ngại.
Vạn Châu Nhi nhíu mày: " thấy cô dù rơi đầu cũng chẳng coi là chuyện gì to tát, khéo lúc đó cái đầu vẫn còn đất mà gào lên 'sẹo to bằng cái bát' cũng nên!"
Diêm Như Ngọc nhếch môi nở nụ .
Vạn Châu Nhi kéo tuột cô tìm Thủy đại phu lấy t.h.u.ố.c, đích xử lý vết thương cho cô.
Vết thương lớn, chẳng mấy chốc xử lý xong xuôi.
"Đại đương gia, cô đằng xem...
Vân tiểu tướng quân dẫn khiêng quan tài đó hồi lâu , nhưng một ai dám cho qua..." Vừa băng bó, Vạn Châu Nhi chỉ tay phía ngoài .
---