Mọi chỉ cảm thấy ánh mắt đại đương gia Quan Đại Nương và mấy cô gái thật sự quá nhiệt tình, thậm chí chút đáng sợ.
Đặc biệt là Quan Đại Nương, dù bà tuổi và đủ điềm đạm, nhưng cái soi mói của Diêm Như Ngọc, bà vẫn cảm thấy thoải mái, thậm chí chút thấp thỏm bất an, một cảm giác mà đây bà từng .
"Quan Đại Nương, bà thầy đồ dạy học ?" Diêm Như Ngọc híp mắt , giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lớp da mặt già nua của Quan Đại Nương khẽ giật giật: "Đại đương gia, tiểu nhân tuổi tác cao...
vả còn là phận nữ nhi, thể dạy học ..."
"Sao ?
Bà hiện giờ mới đầy sáu mươi, trông chân tay vẫn nhanh nhẹn, tinh thần minh mẫn, thính lực thị lực đều bình thường, dạy bảo đám trẻ con thành vấn đề.
Chúng đều là thổ phỉ, đám trẻ cũng chẳng thể thi cử gì, chỉ chúng , một sơn tặc cả dũng lẫn mưu.
Bà tuy là phụ nữ, nhưng giỏi hơn khác nhiều lắm, đừng khiêm tốn." Diêm Như Ngọc dụ dỗ.
Cô hề xem nhẹ trình độ học vấn của các tiểu thư khuê các thời cổ đại.
Nói thực lòng, tuy cô nhiều sách, nhưng là những loại sách tạp nham kỳ quái, giống như Quan Đại Nương từ nhỏ thông thạo Tứ thư Ngũ kinh, thiên phú sư phạm.
Người chữ trong trại nhiều, thực sự kiến thức ngoài Quan Đại Nương thì chỉ Thích Tự Thu.
Chỉ điều Thích Tự Thu là sư gia một của Diêm Ma Trại, ngày thường bận rộn đến mức chân chạm đất, bảo ông dạy trẻ con vài chữ thì , chứ nếu chuyên tâm dạy học thì .
Quan Đại Nương Diêm Như Ngọc khen đến mức chút ngượng ngùng: "Sợ là nếu khác , sẽ trách cứ đại đương gia..."
Làm sơn tặc thì nên tập võ từ nhỏ, chứ học "chi hồ giả dã" với một đàn bà như bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-59-ke-mu-chu.html.]
Diêm Như Ngọc bất chợt lạnh lùng một tiếng, nghiêng đầu Vạn Châu Nhi: "Vạn Châu Nhi, cô là con gái của cựu nhị đương gia, kiến thức rộng rãi nhất còn gì.
Cô thấy đám trẻ trong trại nên học học từ nhỏ để trở thành dũng mưu như , là nên giống như cô, chữ bẻ đôi , ngu dốt ngây ngô?"
Vạn Châu Nhi ngờ Diêm Như Ngọc đột ngột xoay chủ đề sang , thấy liền ngẩn , đó tức giận : "Diêm Như Ngọc!
Ai chữ bẻ đôi ?
từ nhỏ cùng chị theo Thích Sư Gia học chữ đấy!
Dù sách nhiều bằng chị, nhưng cũng chẳng hạng mù chữ!"
Chỉ là cô chỉ nhận mặt chữ chứ thích nghiên cứu mấy cái đạo lý đó thôi.
"Ừm, thì cô cũng thấy việc học chữ là đúng đắn ." Diêm Như Ngọc hài lòng gật đầu, tiếp đó sang với : "Từ hôm nay trở , tất cả trẻ em từ năm đến mười hai tuổi, buổi sáng theo Quan Đại Nương học chữ, buổi chiều con trai đến sân luyện võ tập võ, con gái theo Diêm Tiểu Hỷ rèn luyện thể lực."
Ánh mắt Diêm Tiểu Hỷ sáng lên: "Rõ, đại đương gia, tiểu nhân nhất định sẽ dạy bảo t.ử tế!"
Cô tự thấy võ công kém gì đám con trai, nhưng trong trại đều trọng nam khinh nữ, vốn chẳng coi cô gì, càng bao giờ cho cô theo chân xuống núi.
"Buổi sáng cô theo học." Diêm Như Ngọc với Diêm Tiểu Hỷ.
Diêm Tiểu Hỷ sức khỏe thiên bẩm nên trông võ công vẻ khá, thực tế chắc cũng giống như các khác trong trại, đa là múa may cuồng cho mắt thôi.
Nếu định để cô dạy khác thì rèn luyện nghiêm khắc hơn.
Diêm Tiểu Hỷ và những khác đều sững sờ, hiểu ý của Diêm Như Ngọc là gì.
"Đại đương gia cũng học võ ?" Ai cũng đại đương gia vốn là một nữ nhi yếu đuối, lúc tự nhiên đều hiểu lầm thành Diêm Như Ngọc theo Diêm Tiểu Hỷ học vài chiêu quyền cước.