Những thứ trong sọt tre mặt Diêm Như Ngọc đổ hết ngoài, rải đầy mặt đất.
Diêm Như Ngọc cúi đầu khom lưng, nhặt từng thứ lên xem xét.
Kiếp cô một trang viên ẩn dật, trồng đầy đủ các loại thực vật.
Tuy cô chữa bệnh, nhưng vì hiểu rõ từng loài cây nên cũng chút kiến thức về thảo d.ư.ợ.c.
Hơn nữa, lý do cô xuyên chính là vì một cây Mặc Lan cực phẩm.
Đối với những loài thực vật thể ăn, thể ngắm thể dùng, cô đều hứng thú lớn, thậm chí là nghiện sưu tầm.
"Đây đều là rau dại ăn ?" Diêm Như Ngọc chằm chằm một phần trong đó.
"Ừ, thường thì trong núi tìm chủ yếu là rau quỳ và rau tề, nhưng gần trại cũng trồng ít đậu, thể hái lá đậu để nấu canh, ngoài còn cải thìa, hẹ, chủng loại cũng ít." Lương Bá giải thích.
"Người bên ngoài cũng ăn những thứ ?" Diêm Như Ngọc hỏi.
"Tất nhiên chỉ thế, thi thoảng trại cũng xuống mấy làng lân cận hoặc thành Cức Dương mua ít thứ khác, ví dụ như đậu cô ve, xà lách, cà tím, bí ngô, khoai lang, khoai tây..." Lương Bá tiếp.
"Khoan , bác ...
còn khoai lang và khoai tây?" Diêm Như Ngọc nhíu mày.
" thế, hai thứ sản lượng cao, năm nào đói kém đều trông cậy chúng cả..." Lương Bá coi đó là chuyện đương nhiên.
Khóe miệng Diêm Như Ngọc giật giật.
Ngay từ lúc mới đến cô đây thời cổ đại theo hiểu của , ngờ sự sai lệch lớn đến thế.
nghĩ kỹ cũng , bản đồ địa lý khác , lịch sử của các loài thực vật khác biệt với kiếp cũng là chuyện thường.
Diêm Như Ngọc xem qua một lượt, nhận những món ăn mà công nhận, ngoài vài loại rau dại thì còn củ cải rừng và rau tóc tiên.
Rau dại thực hề ít, nhưng thảo d.ư.ợ.c mà họ nhận thì chẳng đáng bao nhiêu, chỉ mấy loại quen thuộc như kim ngân hoa, ngải cứu bồ công .
Những loại lạ một chút gần như đều coi là cỏ dại trong mắt họ.
"Cỏ là Hạ Thiên Vô, nở hoa mùa xuân, giờ thì tàn , phần củ thể t.h.u.ố.c, hiệu quả giảm đau cực ." Diêm Như Ngọc thấy mấy nhành thảo d.ư.ợ.c héo rũ, nhịn mà lắc đầu.
Cô tuy am hiểu y thuật, nhưng việc ghi nhớ giá trị d.ư.ợ.c dụng của những thứ thì khó cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-23-the-gioi-sai-lech.html.]
"Đây là Tri Mẫu, rễ thể thanh nhiệt tả hỏa."
"Rễ cây khi phơi khô là Cẩu Tích, thể khu phong trừ thấp...
Đây là Thanh Đại, đợi đến mùa thu hái xuống xử lý một chút cũng là vị t.h.u.ố.c ..."
"Đây là Toàn Phúc Thảo, tiêu đờm, hạ khí."
"Áp Chích Thảo, thanh nhiệt giải độc."
"Đây là Viễn Chí, hái rễ t.h.u.ố.c từ vài tháng thể giúp An Thần ích trí..."
...
Từng nhành thảo d.ư.ợ.c lướt qua mắt, Diêm Như Ngọc ngoại lệ đều vanh vách tên và công dụng của chúng.
Lúc đầu còn tưởng Đại đương gia vì giữ thể diện mà bừa, nhưng càng , thái độ của càng đổi.
E là ngay cả Tam đương gia cũng thể chớp mắt mà bịa nhiều cái tên như thế đúng ?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hơn nữa những loài thảo d.ư.ợ.c tuy họ thấy hình dáng bao giờ, nhưng tên gọi thì từng qua!
"Cái ..."
"Mầm lạc?" Diêm Như Ngọc ngẩn .
"Sao Đại đương gia?
Chẳng lẽ lá độc?" Thấy sắc mặt cô đổi, Lương Bá vội vàng lo lắng hỏi.
Diêm Như Ngọc nhất thời hồn .
Thế giới đến khoai tây cũng , mà vẫn phát hiện lạc ?
Nếu là kiếp ...
Diêm Như Ngọc nheo mắt, cố gắng nhớ những cuốn sách tạp nham từng ở kiếp , dần dần cũng chút ấn tượng.
Loại lạc ở thời cổ đại kiếp chắc chắn tồn tại, nhưng thời gian trồng đại thì muộn hơn...
Nói cách khác, ở đây chắc cũng ấn tượng về lạc, chỉ là coi trọng, càng lãng phí đất đai để gieo trồng mà thôi.