Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 208: Sát Thần

Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:36:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cái bộ dạng đó của Diêm Như Ngọc, hận thể bốn chữ "Lão t.ử tiền" lên trán luôn cho .

 

Một món ăn ở Tiên Bảo Lâu, rẻ nhất cũng hàng trăm văn, ăn no thì thấp nhất cũng mất một lượng, ăn ngon thì còn tốn nữa, tiêu vài chục lượng cũng chẳng gì lạ.

 

Người bình thường đúng là dám thốt lời huênh hoang như .

 

Thế nhưng Diêm Như Ngọc là hạng thà mất bạc chứ chịu mất mặt.

 

Danh dự của nàng quẳng xuống đất giẫm đạp, tổn thất chút bạc thì thấm tháp gì?

 

"Diêm chủ sòng!

 

Sao cô tuyệt tình như thế?!

 

Tiên Bảo Lâu chúng mở cửa ăn, cô dắt một lũ bẩn thỉu đến đây, chẳng là cố ý đập vỡ bảng hiệu của ?!" Chưởng quỹ tức tối.

 

Tiên Bảo Lâu nhắm đến đối tượng là những vị khách quý, hạng đó quần áo chỉnh tề, ai nấy đều trọng thể diện, ưa sạch sẽ.

 

Nếu bước cửa thấy bao nhiêu ăn xin bẩn thỉu thế , ai mà còn nuốt trôi cơm nữa?!

 

Nhóm của Diêm Như Ngọc đúng là thể ủng hộ việc ăn, nhưng còn những khách khác thì ?

 

Công việc kinh doanh của lão thì tính thế nào?!

 

"Tiên Bảo Lâu các cũng thật điều.

 

bỏ tiền , họ ăn thì ăn.

 

Nếu ông bằng lòng thì chúng cứ đây mãi thôi, đến khi nào ông nghĩ thông suốt thì chúng mới ." Diêm Như Ngọc tiếp lời.

 

Chưởng quỹ xong mà tức đến bốc hỏa.

 

Định gọi hộ vệ tới thì phát hiện đám hộ vệ to xác hung hãn đo đất từ lâu .

 

"Diêm chủ sòng, thể cho xem qua phiếu miễn phí của cô ." Chưởng quỹ đám ăn xin mà lòng đau như cắt, đành khách khí hỏi một câu.

 

Diêm Như Ngọc đưa qua một tờ, đối phương trợn mắt kỹ một lượt lập tức chắp tay : "Là của .

 

Mấy ngày quả thực kẻ cầm phiếu giả đến, nên Tiên Bảo Lâu của mới đề phòng quá mức như .

 

Phiếu của cô đúng là thật..."

 

Đã là thật thì thôi hãy dẫn , khách từ sòng bạc Thần D tới, lão nhất định sẽ khách khí tiếp đón.

 

Diêm Như Ngọc : "Thế thì quá.

 

Đã là thật thì lên món , đám phiếu hôm nay tiêu hết một lượt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-208-sat-than.html.]

 

Tiên Bảo Lâu thì gì ghê gớm?

 

Cứ như thể nàng mua nổi cái t.ửu lầu bằng.

 

Nàng bạc, đủ thì cướp tiếp!

 

Chưởng quỹ xong suýt nữa thì tắt thở.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Diêm chủ sòng, chỗ phiếu ít , cô định tiêu sạch một ?!

 

Để lợi cho đám ?!"

 

"Diêm Như Ngọc , dĩ nhiên giống như hạng nào đó lời như gió thoảng, chẳng chút nguyên tắc nào." Diêm Như Ngọc hừ lạnh.

 

Chưởng quỹ tức đến nghiến răng.

 

giờ đây?

 

Đuổi ?

 

Lão đ.á.n.h Diêm cô nương !

 

Bất đắc dĩ, lão đành sai lên món, thầm nghĩ trong vòng một canh giờ, đám ăn xong là sẽ biến thôi.

 

Chẳng mấy chốc, Diêm Như Ngọc chứng kiến tốc độ lên món nhanh nhất lịch sử Tiên Bảo Lâu.

 

Mỗi tấm phiếu bao gồm một suất ăn cố định, bên trong món chính đặc sắc cũng như mấy món khai vị kèm theo.

 

"Các em cứ tự nhiên mà ăn, đừng để lãng phí đấy. Ồ , chưởng quầy đây vốn lòng đại nghĩa, sẽ chê , nên các vị cũng đừng lo bẩn bát đĩa nhé." Diêm Như Ngọc đám đông, híp mắt .

Lời thốt , tất cả đều hiểu ý ngay lập tức.

 

Kẻ thì bốc tay, thì l.i.ế.m đĩa, tạo nên một bữa ăn thô tục và đáng tởm nhất trong lịch sử của Tiên Bảo Lâu từ đến nay.

 

Những bộ bát đũa, đĩa ăn ở đây đều từ loại sứ thượng hạng.

 

Tuy hề sứt mẻ nứt vỡ, nhưng nếu chưởng quầy mới bộ đồ dùng , e rằng sẽ chẳng còn ai dám bén mảng đến Tiên Bảo Lâu dùng bữa nữa.

 

Đặc biệt là đám công t.ử, Y Tiểu Thư, ai tình nguyện dùng chung bát đũa với đám ăn mày cơ chứ?

 

Gã chưởng quầy tức đến mức mặt mũi xanh lét, nghiến răng kèn kẹt.

 

đồng thời gã cũng bắt đầu cảm thấy hối hận.

 

Đắc tội với ai đắc tội, đắc tội với cái gã Sát Thần .

 

Cái sự ngang ngược và ngông cuồng của cô , đừng là nữ giới ai bì kịp, mà ngay cả nam nhân trong thành cũng khó lòng địch nổi một phần vạn!

 

 

Loading...