Trình Nghiêu thở hắt một .
Anh dám chắc rằng nếu lúc theo lời Diêm Như Ngọc, kết quả của đám cũng chẳng khác gì, chỉ là đổi cách c.h.ế.t khác mà thôi.
" sẽ bảo chưởng quầy báo về nhà, lâu nữa sẽ đến giải chúng ." Trình Nghiêu .
Hôm nay để gặp Diêm Như Ngọc, cố tình đuổi tiểu sai , giờ mới thấy đó là một quyết định ngu ngốc nhường nào.
"Rất ." Diêm Như Ngọc gật đầu, tiếp tục dùng bữa.
Đồ ăn trong núi tệ, nhưng là cơm nấu nồi lớn cho cả trại, dù cô là đại đương gia cũng hưởng đặc quyền, nên hương vị đương nhiên sánh bằng t.ửu lầu nhất thành Cực Dương .
"Nghe sòng bạc của Phi Vân Bang ăn nên lắm." Diêm Như Ngọc chậm rãi mở lời.
"Chuyện đàn em , ông nội và cha cho bén mảng đến sòng bạc, nếu sẽ đ.á.n.h gãy chân mất." Trình Nghiêu thành thật trả lời.
"Bổn tọa mở sòng bạc." Diêm Như Ngọc chuyển chủ đề.
"Khụ khụ..." Trình Nghiêu định ăn miếng thịt kho tàu, thấy câu thì miếng thịt rơi tọt xuống áo, bẩn một mảng lớn, "Cô...
cô mở sòng bạc?"
" , ở thành Cực Dương , phận của là một thương nhân mà." Diêm Như Ngọc .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tim Trình Nghiêu run lên một nhịp.
"Cô đường đường là một...
thổ...
phỉ mà mở sòng bạc?" Anh hạ thấp giọng hỏi.
"Vốn định rủ cùng, dù cùng hội cùng thuyền mới khiến yên tâm.
chợt nhớ luật pháp triều quy định quan viên và ba đời tham gia đ.á.n.h bạc, càng mở sòng bạc, nên tha cho một ." Diêm Như Ngọc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-178-giet-nguoi-treo-xac.html.]
Từ khi xuyên đến đây, cô nghiên cứu kỹ luật pháp triều Thiên Võ, bởi luật pháp quyết định dân sinh, cô đương nhiên nắm rõ.
Trình Nghiêu lau mồ hôi hột trán, thầm cảm thấy may mắn vì ông bố quan, nếu giờ chắc leo lên thuyền tặc mà xuống nổi .
"Mở sòng bạc dễ , nếu thế lực đủ mạnh thì khó duy trì." Trình Nghiêu vội vàng can ngăn.
Sòng bạc giống cửa hiệu bình thường, trong đám con bạc đủ hạng lưu manh vô , nếu bọn chúng quậy phá, một Diêm Như Ngọc đối phó xuể?
Chưa kể ở thành Cực Dương rộng lớn , thế lực đằng mỗi sòng bạc đều phân chia rõ ràng, Diêm Như Ngọc nhảy kiếm chác là chuyện chẳng hề đơn giản, sơ sẩy một cái là sòng bạc đập phá như chơi.
Tất nhiên, đập sòng bạc vẫn là kết cục nhẹ nhất, giới giang hồ vốn thích ám hại lưng, chẳng hề nể sợ quan phủ.
Nếu chúng thấy Diêm Như Ngọc chướng mắt, việc âm thầm sát hại cô là thể xảy .
Thế nên thật sự hiểu nổi, Diêm Như Ngọc là một thủ lĩnh thổ phỉ, yên ở núi mà nhúng tay vũng nước đục gì.
Tuy hiểu rõ nội tình giới thổ phỉ, nhưng kiến thức cơ bản thì vẫn , Diêm Ma Trại đó cũng chỉ là một ổ trộm cướp quy mô và nhỏ, căn bản chẳng là cái đinh gì...
"Cô quyết định từ bao giờ thế?" Trình Nghiêu cau mày hỏi.
Nói thật, trong đám thổ phỉ, Diêm Như Ngọc đúng là giữ đạo nghĩa.
"Vừa xong." Diêm Như Ngọc đáp.
Tay Trình Nghiêu run rẩy: "Cô...
cần gì ?"
" ." Diêm Như Ngọc gật đầu, "Cũng đơn giản thôi, chính là bảy tên tiểu tặc , giải quyết thỏa cho , cứ đúng tội mà xử.
Nếu dám bí mật thả ..." Giọng Diêm Như Ngọc trầm xuống vài phần: " sẽ treo xác của chúng cổng Trình phủ nhà ."
"..." Trình Nghiêu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh nghi ngờ năng lực của Diêm Như Ngọc, g.i.ế.c treo xác, cô tuyệt đối thể mà để chút dấu vết nào.