Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 17: Làm chuyện khuất tất

Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:22:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Diêm Như Ngọc lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, Thích Tự Thu cũng chút bất lực, ông vỗ vỗ vai Vạn Thiết Dũng khuyên nhủ: "Nhị ca, tuy hiện giờ ngoài, nhưng cũng nên thu liễm một chút, dù nữa đây cũng là Đại đương gia, là con bé Vạn Châu Nhi để mắng là mắng ."

 

" , Châu Nhi đêm qua mắng Đại đương gia suốt một đêm, hầu hết trong trại đều thấy cả, cái danh dạy con nghiêm của vẫn còn treo đó kìa, sợ Đại đương gia phạt thêm ?

 

Bắt chép kinh một năm thì khổ?" Thích Tự Thu vội vàng bồi thêm một câu.

 

Vừa nhắc đến kinh thư, vẻ mặt Vạn Thiết Dũng như thể nuốt ruồi c.h.ế.t.

 

đúng là con gái ông quá điều, mới phạm xong sang liên lụy đến ông, nếu ông sợ nắm thóp, hủy hoại uy tín trong trại thì còn lâu ông mới chịu để khác khống chế thế !

 

"Được , lão t.ử , Đại đương gia, cô ý tưởng gì thì !" Vạn Thiết Dũng phịch xuống ghế đá.

 

Diêm Như Ngọc cũng chẳng buồn so đo với ông , thấy ông yên vị mới tiếp tục lên tiếng: "Ý của là, chúng hãy tìm cách khác để kiếm tiền.

 

Vài ngày nữa lão Chu sẽ xuống núi nhập hàng, nếu chúng nghiên cứu thứ gì đó hái tiền thì cũng thể bán lấy một ít để giải quyết nhu cầu cấp bách mắt."

 

"Nói thì dễ lắm, chúng đều là thổ phỉ, cái nghề khuất tất thấy ánh mặt trời , cách kiếm tiền chính đáng thì ai mà ?" Vạn Thiết Dũng mắng , cố gắng kìm chế cơn giận để phản bác.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Chú nghĩa là cũng ." Diêm Như Ngọc ông với ánh mắt đầy vẻ coi thường.

 

Chạm ánh mắt của cô, cái mặt già của Vạn Thiết Dũng sắp giữ nổi nữa.

 

Đây là thứ mấy ?

 

Hôm qua con nhóc dùng ánh mắt chê bai đó ông , hôm nay thế nữa?

 

Gan to bằng trời !

 

Đang định phát hỏa thì Thích Tự Thu kéo kéo vạt áo ông , ghé tai nhỏ hai chữ: "Kinh thư..."

 

Tức thì, ngọn lửa trong lòng ông đè nén xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-17-lam-chuyen-khuat-tat.html.]

"Hừ, xem, cách kiếm tiền gì nào!

 

Đại đương gia, Vạn Thiết Dũng là hạng thấu tình đạt lý, ngang ngược vô lối .

 

Nếu cô thật sự thể giúp lo ăn mặc, lão t.ử cũng chẳng rảnh khó cô!

 

Nói cho cùng, đều là cho sơn trại, cô đúng ?!" Vạn Thiết Dũng vung tay một cái, tự cảm thấy bản cao thượng.

 

Diêm Như Ngọc khẽ nhếch môi.

 

Cái tính nóng như kem mà còn dám bảo thấu tình đạt lý...

 

Được , nể tình chú trông già , thương hại chú một chút, cứ coi như chú đúng ...

 

"Cách kiếm tiền một cái là ngay , hiện tại cần hai cho tình hình núi thế nào, mới thể dựa thực tế mà đưa quyết định." Diêm Như Ngọc .

 

"Cái thì đơn giản, chỗ còn lưu sổ sách nhập hàng của lão Chu những năm qua, giá cả các loại hàng hóa đều ghi chép rõ ràng." Thích Tự Thu vội vàng đáp.

 

Diêm Như Ngọc gật đầu.

 

chỉ sổ sách thì vẫn đủ.

 

Sổ sách của Diêm Ma Trại ghi tuy đều là chuyện ăn mặc , nhưng là những thứ cấp thấp nhất, vải thô bao bố, củi gạo dầu muối rượu chè, mà ngay cả rượu chắc cũng là loại rượu mạnh rẻ tiền.

 

Hơn nữa, kiếm tiền thì còn tính đến vấn đề vốn liếng, thứ mang bán tự nhiên là những gì Diêm Ma Trại sẵn mới .

 

Nhị đương gia thấy thái độ nghiêm túc của Diêm Như Ngọc, nhịn mà chen : "Mùng tám hàng tháng lão Chu sẽ xuống núi, còn ba ngày nữa, nếu ba ngày mà cô nghĩ cách gì thì đừng khoác nữa!

 

Còn nữa, cách kiếm tiền lão t.ử nghĩ , núi cũng là sản vật, bắt vài săn b.ắ.n cũng , nhưng đồ em săn từ đến nay đều để cải thiện bữa ăn, một lũ đàn ông con trai mà thịt ăn thì lấy sức lực?

 

Cô đừng hòng cắt khẩu phần thịt của !"

 

 

Loading...