Quan huyện càng nghĩ càng thấy xót, trong lòng căm hận kẻ trộm đến thấu xương.
Thế nhưng Diêm Như Ngọc chẳng hề cảm thấy gì .
Sau khi đem quà tặng phát cho , còn cô cho nhập thẳng kho, những thứ đồ thông dụng sẽ tìm cơ hội đem bán lấy tiền mua lương thực.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Còn về những món quà cô tặng, dù cũng chỉ sử dụng trong sơn trại, cô chẳng lo lão huyện lệnh đầu ch.ó bắt thóp.
Sắp xếp xong xuôi chuyện, đợi đến gần ngày hẹn với Trình Nghiêu, Diêm Như Ngọc mới cầm theo hộ của trở nội thành.
Có điều rõ ràng là ngay khi thành, Diêm Như Ngọc cảm thấy bầu khí phần khác lạ.
Đặc biệt là địa bàn quản lý của lão huyện lệnh đầu ch.ó , cũng thấy binh lính canh gác ráo riết, ngay cả ăn xin phố cũng thưa thớt hơn hẳn bình thường.
"Chủ t.ử, đến lúc ?" Mai viên chủ thấy Diêm Như Ngọc thì trong lòng thấp thỏm yên, vội vàng kéo cô sang một bên, hạ thấp giọng : "Mấy ngày nay trong thành yên , Tống đại nhân đang cho truy quét thổ phỉ khắp nơi đấy."
"Thổ phỉ?
Vì ?" Diêm Như Ngọc ngẩn .
Nếu là mất đồ, chẳng lẽ là bắt trộm ?
"Nói là dạo gần đây thổ phỉ trộn thành." Viên chủ nhỏ giọng tiếp, "Chủ t.ử, là của chúng lộ ?"
Dù Mai viên chủ là của sơn trại, nhưng Bắc Đẩu Viên và tiệm ăn vặt Lão Đại đều là sản nghiệp của trại Diêm Ma.
Thậm chí khi mới thành lập Thất Tinh Viên , đương sự còn tưởng kẻ cố tình đối đầu với , tức đến nổ phổi, vì giữ thể diện cho Diêm Như Ngọc mà ít tranh chấp với Bắc Đẩu Viên.
Tất nhiên, bên phía Bắc Đẩu Viên cũng tình cảnh tương tự.
Sở dĩ rõ ràng là ý của Diêm Như Ngọc.
Tuy cô thể bảo đảm hai vị viên chủ và Sang Chưởng Quỹ sẽ phản bội sơn trại, nhưng lo sợ kẻ khác tình cờ phát hiện.
Nếu họ quá hiểu rõ về , khi xảy chuyện sẽ dễ dàng kẻ địch "hốt trọn ổ".
Cái sự " lộ" mà viên chủ nhắc đến chính là chuyện hộ tịch.
Theo ý nghĩ của đương sự, động thái lớn nhất của trại Diêm Ma gần đây chính là chuyện hộ tịch .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-168-truy-bat-tho-phi.html.]
"Thổ phỉ thành?" Diêm Như Ngọc nheo mắt , đó bật , "Đừng lo, chỉ là một tấm vải che mắt mà thôi."
Mượn cớ bắt thổ phỉ để che đậy việc mất trộm thôi mà.
cũng công nhận lão Tống vận khí thật, tùy tiện tìm một cái cớ mà tóm trúng ngay chính chủ.
Thổ phỉ?
Chẳng cô chính là một đại đầu mục thổ phỉ đó !
"Chủ t.ử vẫn nên cẩn thận một chút." Viên chủ vẫn yên tâm, lúc ngay cả cách gọi "Đại đương gia" cũng dám thốt .
"Hiện giờ là một lương dân chính hiệu, đóng dấu đỏ của quan phủ đàng hoàng.
Không dưng cớ, chẳng bằng chứng gì, họ gì ?" Diêm Như Ngọc khẽ, "Cứ kinh doanh như thường , lộ bài, thuận tiện thưởng ngoạn phong cảnh thành Cát Dương một chút."
Trước đây mỗi ngoài cô đều nán quá lâu.
bây giờ thì chẳng cần lo lắng gì nữa.
Thấy Diêm Như Ngọc tự tin như , viên chủ cũng trút gánh nặng trong lòng.
Diêm Như Ngọc liếc đương sự một cái: "Ông là chủ một viên lớn, nên thiếu định lực như thế.
Chỉ là bắt bớ thổ phỉ thôi mà, gì mà cuống quýt lên?
Lần còn nhát gan như , vị trí viên chủ cứ nhường cho khác , ông về sơn trại một tên thổ phỉ chăn thả cho xong."
Viên chủ thót tim một cái: "Tiểu nhân nhất định sẽ chú ý."
Nếu liên quan đến Đại đương gia, đương sự hoảng hốt đến ?
Dù danh nghĩa là lương dân, nhưng chỉ trại Diêm Ma mới dung cho đương sự, bởi lẽ trong đương sự mang dòng m.á.u của nước Ô Tác.
Tuy nhiều, nhưng tổ tiên thực sự quan hệ với quốc gia đó.
Hơn nữa, vợ đương sự là Ô Tố lạc bước cửa ải, sinh một đôi nam nữ, vốn dĩ cuộc sống cũng hạnh phúc...