SỐC! SAU KHI TƯỚNG QUÂN ĐỌC ĐƯỢC TÂM VIÊN, MỸ NHÂN CÁ MẶN BỊ ÉP SỦNG ÁI TỘT CÙNG - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-04-30 09:09:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Ấu Ninh hỏi:

 

“Huynh leo tường cửa chính?”

 

Thiếu niên thu hồi tầm mắt lên bờ tường:

 

“Ta leo tường .”

 

Khương Ấu Ninh khách sáo một câu:

 

“Vậy thong thả.”

 

“Ừm.”

 

Thiếu niên gật đầu, nhảy tường rời .

 

Lúc Xuân Đào về, khuôn mặt đầy vẻ phấn khích.

 

“Tiểu thư, hoa nhung mẫu đơn nô tỳ bán sáu mươi lượng bạc, hoa nhung đinh hương sáu mươi lăm lượng.”

 

Khương Ấu Ninh xong đôi mày cong cong ý , hôm nay kiếm hơn một trăm lượng bạc, đúng là tiền của giàu là dễ kiếm nhất.

 

Xuân Đào quần áo :

 

tiểu thư, Tạ tướng quân hai ngày lĩnh binh xuất chinh .”

 

“Ồ.”

 

Khương Ấu Ninh cân nhắc túi tiền:

 

“Xuân Đào, lát nữa em phố mua thêm ít đường đỏ về nhé.”

 

“Được ạ.”

 

Xuân Đào đáp một tiếng.

 

Hôm nay kiếm ít bạc, lúc Xuân Đào mua đường còn mua thêm hai cân sườn, món sườn xào chua ngọt mà Khương Ấu Ninh thích ăn.

 

Bữa trưa, Khương Ấu Ninh ăn bốn bát cơm, chủ yếu là vì bát quá nhỏ, nàng đề nghị đổi bát lớn hơn nhưng Xuân Đào từ chối, lý do là:

 

“Tiểu thư khuê các nhà nào dùng bát lớn ăn cơm chứ?”

 

Nàng phá lệ cũng ~

 

Ăn xong bữa trưa, Khương Ấu Ninh đưa Xuân Đào tới Thấm Viên.

 

Đợi tới khi đến Thấm Viên, Xuân Đào túi vải trong tay, nghi hoặc hỏi:

 

“Tiểu thư, chúng tới đây gì ạ?”

 

Khương Ấu Ninh :

 

“Hái quả.”

 

Lần tới đây nàng thấy Thấm Viên vài cây sơn tra, đó kết đầy quả.

 

Sơn tra là d.ư.ợ.c liệu, lúc ở cổ đại vẫn món ăn vặt như kẹo hồ lô, cũng coi sơn tra là trái cây để ăn.

 

“Hái quả ạ?”

 

Xuân Đào những quả mặt, “Đây chẳng là sơn tra ?”

 

, chọn quả ngon mà hái.”

 

Khương Ấu Ninh bắt tay hái.

 

Xuân Đào mang theo sự nghi hoặc cùng hái theo.

 

Chẳng mấy chốc hái một túi đầy.

 

Trên đường về, mua thêm một trăm chiếc xiên tre.

 

Sau khi về tới sân viện, Khương Ấu Ninh bảo Xuân Đào rửa sạch sơn tra phơi khô, đó ba quả sơn tra xiên thành một chuỗi.

 

Sáng sớm hôm , Khương Ấu Ninh dùng đường đỏ nấu si rô đường, đợi khi đường nấu xong, cầm những chuỗi sơn tra lăn một vòng qua si rô đường.

 

Đợi đến khi si rô đường cứng , mới từng cây một cắm lên cọc gỗ quấn rơm sẵn.

 

Khương Ấu Ninh đợi nữa mà cầm lấy một chuỗi cho miệng c.ắ.n một miếng, lâu ăn kẹo hồ lô , cuối cùng cũng giải cơn thèm.

 

“Xuân Đào, em cũng nếm thử .”

 

Xuân Đào mang theo sự hiếu kỳ cầm lấy một chuỗi đưa lên miệng c.ắ.n một miếng, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên:

 

“Chua chua ngọt ngọt, khá là ngon đấy ạ.”

 

Khương Ấu Ninh ăn :

 

“Hai văn tiền một chuỗi, em mang phố bán thử xem .”

 

“Tiểu thư yên tâm, nô tỳ chắc chắn sẽ bán hết.”

 

Xuân Đào ăn xong chuỗi kẹo hồ lô trong tay, liền vác cọc gỗ phố.

 

Khương Ấu Ninh sập, bắt đầu hoa nhung mẫu hoa hồng.

 

Bên cửa sổ, đột nhiên thò một cái đầu đen thui, một đôi mắt đào hoa đẽ chằm chằm Khương Ấu Ninh.

 

“Muội đang gì đấy?”

 

Giọng nam bất ngờ vang lên Khương Ấu Ninh run rẩy một cái, ngẩng đầu lên liền thấy thiếu niên ngoài cửa sổ, chính là hôm qua leo tường.

 

“Sao tới nữa .”

 

Đôi mắt đào hoa của thiếu niên cong cong:

 

“Ta ngang qua, tới thăm một lát.”

 

Khương Ấu Ninh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/soc-sau-khi-tuong-quan-doc-duoc-tam-vien-my-nhan-ca-man-bi-ep-sung-ai-tot-cung/chuong-27.html.]

 

“...”

 

Đứa trẻ chút tự nhiên thái quá đấy ~

 

Tục xưng là, mắc bệnh tự tin thái quá!

 

Không đợi Khương Ấu Ninh chuyện, thiếu niên từ cửa chính, tò mò chằm chằm đồ vật mặt nàng:

 

“Muội đang cái là gì thế?”

 

“Không thể với .”

 

Khương Ấu Ninh xong liền cất đồ .

 

Thiếu niên vẻ mặt nghi hoặc:

 

“Tại thể ?

 

Ta cũng cho khác .”

 

Khương Ấu Ninh trả lời mà hỏi ngược :

 

“Huynh lẽ nào đang thèm bánh bao thịt của ?”

 

Thiếu niên hồi tưởng cái bánh bao thịt ăn hôm qua, mùi vị tồi:

 

“Muội bánh bao thịt ?”

 

Khương Ấu Ninh vẻ mặt ngay tới ăn chực mà, nàng lắc đầu:

 

“Không , ăn hết , nhưng kẹo hồ lô, thể cho một chuỗi.”

 

Thiếu niên chút tò mò:

 

“Kẹo hồ lô là cái gì?”

 

Khương Ấu Ninh từ sập bước xuống, lấy một chuỗi kẹo hồ lô đưa cho :

 

“Chính là cái .”

 

Thiếu niên những quả đỏ rực, kinh nghiệm ăn đồ ăn , cầm lấy liền nhét miệng c.ắ.n một miếng, phát hiện ngon.

 

“Kẹo hồ lô cũng ngon nữa.”

 

Khương Ấu Ninh thấy ăn xong , mới :

 

“Huynh leo tường , tiễn .”

 

Thiếu niên vén tà áo xuống sập, vắt chéo chân, trông giống như một đại gia .

 

“Giờ .”

 

Khương Ấu Ninh:

 

“...”

 

Thiếu niên lấy tay chống cằm, vẻ mặt đầy u sầu:

 

“Muội xem phụ nữ mà nổi giận thì thế nào mới dỗ dành ?”

 

Khương Ấu Ninh hỏi:

 

“Huynh đây là đang tư vấn ?”

 

Thiếu niên đáp:

 

“Ở đây ngoài còn khác nữa ?”

 

Khương Ấu Ninh đưa tay mặt :

 

“Phí tư vấn, một lượng bạc.”

 

Cách nhất để một đàn ông rời chính là, nhắc tới tiền!

 

Thiếu niên ngẩn một lát:

 

“Được.”

 

Hắn lấy túi tiền từ trong túi áo , lấy một lượng bạc đặt lòng bàn tay nàng.

 

Lòng bàn tay Khương Ấu Ninh nặng xuống, miếng bạc, bạc kiếm dễ dàng quá mất ~

 

Thiếu niên vẻ mặt mong đợi nàng:

 

“Bây giờ thể ?”

 

Khương Ấu Ninh cất bạc , vẻ một bậc thầy về tình cảm, hắng giọng một cái:

 

“Cách nhất để dỗ phụ nữ vui vẻ là tặng hoa và những món quà nhỏ tinh xảo.”

 

Thiếu niên truy vấn:

 

“Tặng hoa gì?

 

Quà gì?”

 

Khương Ấu Ninh , thiếu niên dỗ dành là tiểu thư khuê các.

 

“Đương nhiên là hoa hồng và những món quà nhỏ tinh xảo, hoa hồng đại diện cho ý nghĩa yêu em, nhưng đều là đồ thủ công, đắt lắm đấy.”

 

Thiếu niên liền nảy sinh hứng thú:

 

“Đắt thành vấn đề, chỉ cần cho mua ở .”

 

Khương Ấu Ninh tính toán giá cả trong lòng, đợi tính xong mới mở lời:

 

“Ba trăm lượng bạc, tiền cọc một trăm lượng, giờ Mùi chiều ngày , tới đây lấy.”

 

 

Loading...