“Thưa cô, chuyến bay sắp cất cánh ạ, cô cần tắt nguồn điện thoại hoặc chuyển sang chế độ máy bay nhé.”
“Được.”
Nghê Tri Điềm tắt điện thoại, đeo nút bịt tai .
Lúc , Minh Trạch đang tập duyệt đại hợp xướng tại trường đại học cao tuổi, rơi trầm tư.
Em gái nhỉ?
Tại tìm lời nào?
Chẳng lẽ là vì cố tình nhấn thích nên khiến cô vui?
Giây phút , Minh Trạch cảm thấy giống như hồi còn nhỏ, giáo viên yêu cầu gặp phụ .
Giáo viên hiểu tâm lý của mấy đứa trẻ mẫu giáo, là gặp phụ nhưng gặp thật, chỉ hỏi phụ khi nào rảnh.
Khi đó, nhóc Minh Trạch còn ngây thơ, thực sự dọa sợ.
Nhiều năm trôi qua, mặt dày của đao thương bất nhập, thế mà ngờ dọa sợ thêm một nữa.
Minh Trạch vội vàng gửi tin nhắn WeChat cho em gái.
【???】
【Sao thế?
Sao trả lời.】
【Nghê Tri Điềm, cho nhẽ .】
【Làm gì chuyện hỏi đó , đột nhiên biến mất chứ.】
【Anh cố ý nhấn thích , chỉ là trượt tay thôi.
Hơn nữa, cái lượt thích đó cũng thừa nhận quan hệ của chúng , đáng tin cậy mà.】
【Em ?】
【RỐT!!!
CUỘC!!!
LÀ!!!
CHUYỆN!!!
GÌ!!!
VẬY!!!】
“Cậu chứ?”
Lâm Nhất Mạn dùng mu bàn tay ân cần chạm lên trán , với vẻ như đang một kẻ ngốc, “Chuyến bay của Tri Điềm cất cánh .”
Minh Trạch:
……
Dù là em gái ruột, cũng thể đùa giỡn kiểu !
Khi Nghê Tri Điềm trường đại học cao tuổi thì là buổi tối.
Buổi livestream kết thúc từ lâu, bảo vệ nhận cô, rõ mặt xong liền lập tức mở cửa cho .
Dù là vì bổn phận tình nghĩa, việc Nghê Tri Điềm thể xin nghỉ vài tiếng để thử vai, đều nhờ sự linh động của đạo diễn Thích.
Cô chạy một chuyến đến ký túc xá nơi nhân viên chương trình ở, tìm đạo diễn Thích để cảm ơn ông.
Khi ở ống kính, đạo diễn Thích cũng quá nhiều kịch tính.
Ông mỉm :
“Cháu cũng đừng buồn, lúc đó chủ yếu là vì chú mặt ở đó.
Nếu chú mặt, dù cô Lâm và Minh Trạch , chú cũng sẽ duyệt cho nghỉ.”
Đạo diễn Thích kiểu đạo diễn bắt nạt diễn viên nhỏ.
Bản ông cũng xuất từ tầng lớp bình dân, đến ngày hôm nay, thể là địa vị siêu phàm gì, nhưng hai mùa show tạp kỹ , chắc chắn thể trở thành tác phẩm tiêu biểu của ông.
Đạo diễn Thích quên, khi đó nhận lời show nhỏ ai thèm , là lựa chọn chẳng đặng đừng để cơm áo gạo tiền.
Trong quá trình tập giới thiệu, ông cố gắng nắm bắt những đoạn thú vị nhất, mấy đều là Nghê Tri Điềm mang bất ngờ cho ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/soc-sau-khi-nguoi-dep-kieu-ky-nhan-lai-gia-dinh-tai-phiet-lay-loi/chuong-237.html.]
Đi đến tận bây giờ, chương trình bùng nổ hết đến khác, hot search cũng lên thường xuyên, mỗi vị khách mời đều từng cống hiến những đoạn phim đặc sắc trong phòng livestream, nhưng khiến ông cảm kích nhất, vẫn là Nghê Tri Điềm.
Ông rõ, cô nắm giữ trong tay nhiều bí mật, từ lâu hiểu việc thể thu hút nhiều ngôi lớn gia nhập chương trình đều là công lao của Nghê Tri Điềm.
Nhân tình , dùng việc duyệt nghỉ phép để trả, quá đáng.
Đạo diễn Thích xua tay, hiệu Nghê Tri Điềm cần cảm ơn.
Sân trường ban đêm lạnh tối, ông tiễn cô cửa, hỏi cô dự định sắp tới thế nào.
Chưa mấy bước, đụng vị PD cố tình gây khó dễ cho cô buổi chiều.
Cư dân mạng chính nghĩa, bất kể vị PD khó ai, bộ mặt thật lộ , việc tìm thông tin cá nhân là điều dự đoán .
PD khui tên tuổi và thời gian , cư dân mạng yêu cầu đưa lời giải thích Weibo chính thức, ầm ĩ lên, yêu cầu về đơn vị , cần tiếp tục phần tiếp theo nữa.
Lúc , PD và Nghê Tri Điềm vặn đối mặt , lúng túng sang chỗ khác.
Khi lướt qua , cứ nghĩ Nghê Tri Điềm sẽ gọi , sẽ đắc ý khoe khoang, sẽ yêu cầu xin .
gì xảy cả.
Anh chỉ thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của Nghê Tri Điềm, và giọng dễ đầy ý của cô.
“Dự định ?”
“Lớp võ thuật tự do còn tiết cuối cùng, múa dân gian cũng tập nữa.”
Đạo diễn Thích:
……
Cả nhà họ, chỉ miệng của Nghê Tri Điềm là kín như bưng!
Nghê Tri Điềm nhớ đường về ký túc xá, vì nửa đường liền bảo đạo diễn Thích về.
Cô chuyến , ngay cả hành lý cũng mang, hai tay đút túi quần, định về ký túc xá thì thấy Tống Tưởng Tưởng đang ở một trong đình nghỉ mát tòa ký túc xá.
Nghê Tri Điềm sờ sờ túi .
Tống Tưởng Tưởng lặng lẽ trong đình, giao diện Weibo của điện thoại.
Mấy ngày nay, cô mất quá nhiều hâm mộ .
Làm của công chúng thật khó, diễn một vở kịch, vặn chạm cư dân mạng, thế là cư dân mạng biến thành fan, bày tỏ tình yêu trong khu bình luận, rằng mãi mãi sẽ theo đuổi cô.
cái “mãi mãi" , thực chất chẳng qua chỉ là suông, cô dùng bộ mặt thật của để đối diện, họ liền thích cô nữa.
Lượng fan Weibo tăng lên, chắc là fan thật, thể là fan ảo.
giờ đây mất , là những fan sống thực thụ.
Người hâm mộ rời , còn để một câu nhầm cô, trong giọng điệu là sự trách móc đau lòng, da mặt vốn mỏng của Tống Tưởng Tưởng, giống như đặt lửa nướng, đốt đến mức vành tai nóng ran, sắp chịu nổi nữa .
Nghê Tri Điềm bước đình.
Tống Tưởng Tưởng là bạn cùng phòng của cô ở ký túc xá trường đại học cao tuổi, cô mang thẻ phòng, chỉ thể đến tìm Tống Tưởng Tưởng.
Tống Tưởng Tưởng dường như ngạc nhiên khi thấy cô ở đây.
Khi ngẩng đầu lên, cô :
“Không kiên trì nữa.”
“Cậu mang thẻ phòng ?”
Nghê Tri Điềm hỏi.
Cô tiếp tục :
“Mất fan thì mất fan, cần thiết báo cho ?
Chẳng lẽ còn từ biệt từng một ?”
“Mình mang thẻ phòng……”
Nghê Tri Điềm sờ sờ mũi.
“Từng một giống như là thất vọng về .
mà, họ bao nhiêu chứ?
Mình vốn dĩ là kiểu như , chỉ là đại minh tinh, luôn một chút hình tượng, thật sự theo bộ dạng vốn của , tích lũy nhiều fan như ?”