SỔ TAY TỰ THUẬT CỦA TỔNG TÀI - Chương 3.
Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:18:03
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18. Năm 42 tuổi
Dạo gần đây tin đồn thất thiệt bay khắp nơi, nào là "ánh trăng sáng" (mối tình đầu) của về nước, nào là tình cảm vợ chồng rạn nứt. Vì chuyện mà quỳ xơ mướp mất mấy ngày liền. xé nát mấy tờ báo lá cải thành từng mảnh. Rốt cuộc là đứa nào ở ngoài đồn bậy đồn bạ về ông đây thế hả! Đừng để tao bắt nhé!
Đám bạn tổng tài của thì hớn hở xem kịch vui. Cũng tại vì trong hội , là đứa cưới vợ suôn sẻ và sống hạnh phúc nhất mà. Tuy nhiên bọn nó cũng khá trọng nghĩa khí, tới chứng với vợ rằng quanh tuyệt đối "ánh trăng sáng" "ánh trăng tối" nào hết. Hôm đó về, thấy vợ đang ở phòng khách tiếp khách. Thấy , cô nhướng mày: "Không định chào ' thương trong mộng' của một tiếng ?" Cô nàng "ánh trăng sáng" bộ thẹn thùng: "Anh Thành, lâu gặp." nổi hết cả da gà, vắt óc suy nghĩ cũng nhớ nổi nhân vật là ai: "Ơ kìa, cô là vị nào?"
Nước mắt cô chực trào: "Anh nhớ em ? Em là bạn cùng bàn hồi cấp ba của mà. Cũng , nghiệp là em nước ngoài ngay, nhớ cũng là lẽ thường." bật : "Cô thấy lời nó lủng củng ? Một mặt cô bảo nhớ cô, mặt khác tự nhận là tình trong mộng của . Cô lấy cái kết luận đó ?" "Năm đó ở trường em bắt nạt, rõ ràng bảo vệ em..." Cô như hoa lê đái vũ: "Anh còn khích lệ em, đỡ cho em, đây ... rõ ràng như bây giờ." câm nín luôn. Cuối cùng chỉ chốt một câu: "Cô bốn chữ 'thấy nghĩa hăng hái' ? Cái đó gọi là việc thiện tích đức, cô hiểu ?" Cạn lời thật sự. Thời buổi thanh niên nhiệt huyết việc cũng đầy rẫy rủi ro.
19. Năm 43 tuổi
Suốt một năm qua vì cái vụ "ánh trăng sáng" dở mà cuộc sống của đầy sóng gió. May mà cuối cùng cũng giải quyết êm . Làm tổng tài mà một gia đình êm ấm đúng là dễ dàng gì. với tư cách là một ông bố già, dạo lo đến mức mọc thêm mấy sợi tóc bạc. Cặp song sinh nhà cũng lên tiểu học . Khổ nỗi là con gái nhỏ Trình Linh của ở trường săn đón quá mức! Ngày nào về nhà cũng nhận cả đống thư tình với quà cáp. đề phòng ngày đêm, ai ngờ "trộm nhà" khó phòng. con trai của thằng bạn chí cốt "đánh úp". Lúc thấy thằng nhãi con đang cầm tay con gái đầy tình tứ, còn dám hôn một cái má nó, cơn hỏa nộ của khác gì thiên thạch đ.â.m trái đất.
Cả thằng bạn lẫn vợ đều can nổi. giãy giụa hai cái chân dài: "Ông buông Cố Chính! với con trai ông hôm nay một mất một còn!" Cuối cùng, sự việc kết thúc bằng việc Cố Chính lôi con trai tẩn cho một trận, đồng thời nhượng cho 4% cổ phần và đền bù thêm hai mảnh đất mới chịu xong chuyện.
20. Năm 44 tuổi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/so-tay-tu-thuat-cua-tong-tai/chuong-3.html.]
Công ty của "đâm lưng". Người thư ký theo bao nhiêu năm trời đem bí mật kinh doanh tiết lộ cho đối thủ, gây tổn thất cực lớn. Thời gian đó, thường xuyên thẫn thờ gương. Chẳng lẽ già thật ? Vợ tâm sự xong thì mỉm an ủi: "Già chứ, ai mà chẳng già . Anh xem quanh mắt em cũng thêm mấy nếp nhăn . lúc nào cũng là trụ cột của gia đình , giỏi giang lắm. Cùng lắm thì còn em và các con luôn ở bên cạnh mà."
vực dậy tinh thần, m.á.u bộ dàn lãnh đạo công ty, ngày đêm lao chiến đấu với mấy dự án lớn. Thời gian đó, như sống tuổi đôi mươi. Đầy sức sống và nhiệt huyết. Hội em cũng đồng loạt chìa tay giúp đỡ. Cuối cùng, công ty cũng quỹ đạo. những ngày qua cũng suy nghĩ nhiều. Làm lụng hơn hai mươi năm , cũng đến lúc nghỉ ngơi. Thế là, dứt khoát quăng hết đống bùi nhùi cho Lăng Phóng, ôm vợ du lịch nước ngoài. Lúc Lăng Phóng nhận tin thì máy bay sang bên đại dương . "Anh! Anh chơi nhé!" "Ngoan nào. Anh chơi cho sướng về."
21. Năm 45 tuổi
và vợ qua nhiều nơi. Chúng thậm chí còn tổ chức đám cưới ở Pháp. Đứng vị linh mục, cả hai cùng trao lời thề nguyện trang trọng. Chúng hứa sẽ bên trọn đời, dù gian nan cũng rời bỏ. vén khăn voan của cô lên. Có lẽ cô còn trẻ trung, còn xinh như xưa. khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời cô , đều mặt. thấy cô lúc rực rỡ nhất. Và sẽ mãi khắc ghi điều đó. Trong mắt , cô vẫn luôn kiều diễm như trong ký ức. Quãng thanh xuân tươi sẽ chúng phong kín trong tim. Cho đến thở cuối cùng. "Anh yêu em." "Em cũng yêu ."
22. Năm 46 tuổi
Kế hoạch du lịch của buộc tạm dừng. Lý do là vì ông bố quý hóa của bắt đầu "giở quẻ". Ông lòng một bà giúp việc ngoài bốn mươi tuổi. Lúc và vợ tất tả chạy về nhà, bố đang cầm sợi dây thừng ướm thử lên cái đèn chùm: "Tao ăn, uống gì hết, tao chỉ cần tiền thôi! Đưa tiền đây để tao lấy vợ!" Lăng Phóng thì thầm tai : "Bà giúp việc giá , sính lễ ba triệu rưỡi tệ ( 12 tỷ VNĐ), mà là tiền mặt cơ." Cạn lời thật sự. Rõ ràng là thấy ông già nhà ngây ngô, tiền nhiều nên mới đào mỏ mà. bảo vợ về phòng xem các con thế nào, đừng để tụi nhỏ thấy cảnh nực . mặt cảm xúc hỏi bố, nhất quyết lấy bà giúp việc . Bố gật đầu lia lịa: "Cho tao mười triệu tệ, chuẩn thêm căn hộ nữa! Nếu các chị dung thứ cho chúng , thì chúng cho khuất mắt!" "Được thôi." rút điện thoại , giả vờ gọi : "Alo, bác Đường ? Đám rau dại núi dạo mọc bác?" Mặt bố biến sắc vì kinh hãi, rõ ràng là ông nhớ ký ức kinh hoàng nào đó: "Mày... mày định gì!" mỉm thiện: "Thì liên hệ núi cho bố đào rau dại thôi ạ. Bố ơi, chắc bố quên những ngày tháng đào rau ở thâm sơn cùng cốc mười tám năm nhỉ?" Bố lập tức vứt sợi dây thừng : "Thôi, cưới xin gì nữa!" Thế là, một cuộc khủng hoảng gia đình giải quyết gọn gàng như đó.
23. Năm 47 tuổi
Con gái lớn Tri Ân lên cấp hai. Vợ chồng xưa nay chẳng áp lực chuyện điểm của con. Chúng bắt con đỗ trường chuyên lớp chọn, cho dù con chỉ học một trường bình thường, chỉ cần con cố gắng hết sức thì chúng đều vui lòng. Ai dè con bé tự khắt khe với bản quá mức, mới tí tuổi đầu liều mạng học hành, tự gây áp lực cho . Cuối cùng, sức khỏe chịu nổi, con bé đổ bệnh. thức trắng đêm bên giường bệnh của con. "Bố ơi." giật tỉnh giấc, hóa ngủ từ lúc nào . "Sao thế con? Thấy trong khỏe ở ?" sờ trán con. May quá, hạ sốt . Tri Ân lắc đầu: "Bố ơi, con xin vì bố lo lắng." "Con đúng là nên lời xin ." Lần đầu tiên nghiêm mặt với con: " là với bố , mà là với chính bản con kìa." Con bé ngơ ngác hiểu. xoa đầu con, hạ giọng dịu dàng: "Con hành hạ thể nông nỗi , con nhất chính là bản . Bố và bao giờ đòi hỏi cao siêu ở các con, chỉ cần các con nỗ lực hết là bố hạnh phúc . Đừng tự gây áp lực lớn quá, con học ở , nghề gì chăng nữa, con vẫn mãi là báu vật của bố , là chị cả mà Tri Thần và Tri Linh kính trọng nhất." Tri Ân cầm nước mắt: "Con... con ạ." ôm con lòng. Đứa trẻ ngốc , con luôn là niềm tự hào của bố .