Sổ Tay Công Lược Học Tra - 30

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:11:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Ngộ đau đến khẽ rên một tiếng, Tô Nam lúc mới chịu buông .

“Tô Nam?” Cảm giác dịu dàng l.i.ế.m nhẹ vết c.ắ.n, một cơn tê dại lan khắp khiến cô khẽ ngửa đầu, gần như dung túng cho , “Anh đang giận ?”

Với những cô để ý, Quý Ngộ thường rõ tâm trạng của họ. Tô Nam vui đều hiện hết lên mặt, cô thể giả vờ như thấy.

Tô Nam khẽ “ừ” một tiếng. Hơi thở dần nặng hơn, môi chậm rãi lướt xuống cằm cô. Quý Ngộ ép ngẩng đầu, đường lui đều khóa c.h.ặ.t, cả gần như dựa hết chân .

Anh từ tốn tiến gần khóe môi cô. Trong ánh đèn mờ ảo, Tô Nam hôn nheo mắt cô gái mặt. Cô căng thẳng đến mức đặt tay ở .

Khi môi chỉ còn cách khóe môi cô vài centimet, một bàn tay bất ngờ chắn ngang.

Quý Ngộ che môi , thở rối loạn. Bị ôm trọn trong n.g.ự.c, khống chế thứ, nhưng đến khoảnh khắc cuối cùng cô vẫn khẽ lắc đầu: “Không .”

Ánh mắt Tô Nam tối . Ánh đèn mờ che vẻ hụt hẫng trong đáy mắt .

“A Ngộ, em là của .” Giọng khàn , thoáng chút ấm ức. Anh c.ắ.n nhẹ vành tai cô, răng nanh nghiến khẽ.

“Ừm…” Quý Ngộ nghiêng đầu, chịu nổi kiểu trêu chọc đầy cố ý đó, tay nắm c.h.ặ.t vạt áo , giọng run run như sắp , “Tô Nam, đừng c.ắ.n nữa… em khó chịu.”

“Được.”

Anh để thêm một dấu răng cổ cô mới chịu buông. Trán chạm trán cô, thở quấn lấy , trong mắt lúc chỉ cô.

Tô Nam nắm tay cô sang phòng bên cạnh. Cửa mở, tiếng gào thét náo loạn bên trong lập tức im bặt. Cả đám ngay ngắn như học sinh, đến cả kẻ đang gõ chai bia loạn cũng thẳng , lặng lẽ nuốt rượu.

Cung Hi bước tới, liếc đầy ẩn ý về phía Tô Nam, nhếch mép: “Xong nhanh thế ?”

Cả phòng lập tức đổ dồn ánh mắt về phía hai . Ánh ám khiến mặt Quý Ngộ đỏ bừng, cô theo bản năng nép lưng Tô Nam. Hành động càng giống như chuyện thật.

Tô Nam chẳng buồn giải thích, kéo cô ôm lòng.

“Lắm lời thế. Uống ?”

“Ơ kìa Nam ca! Hai hòa cơ mà? Tiền cược thực hiện chứ!” Có vẫn nhớ vụ cá cược ở phòng leo núi.

“Nếu hòa thì mỗi một nửa !” Có nhanh tay kéo một két bia.

uống .” Tô Nam dứt khoát kéo két bia , phịch xuống sofa, quên kéo Quý Ngộ sát góc, vòng tay che chắn kín kẽ.

“Chị dâu uống một ly trắng hoặc đỏ, đổi một chai bia của Nam ca, thế nào?” Có kẻ vẫn chịu buông tha. Đi chơi mà, càng kích thích càng vui.

“Cút sang một bên. Mày tính gì tưởng tao ?” Tô Nam uống liền nửa chai, liền đá một cái xuống đất, vật gì đó lăn lóc xa.

“Bọn em đang tạo cơ hội cho Nam ca thôi mà!” Có chen , hề hề, còn chu đáo đặt một ly nước mặt Quý Ngộ, bày rượu trắng và rượu vang đỏ lên bàn.

Trước đây họ từng chơi như . Có mấy cô gái cùng còn phóng khoáng hơn, trắng đỏ pha chung, uống hề do dự.

Hôm nay là nể mặt lắm . Có Tô Nam che chở, chẳng ai dám động Quý Ngộ.

đưa cho cô một ly đồ uống màu sắc lạ lẫm. Quý Ngộ do dự nhận lấy, một tiếng cảm ơn, đặt xuống bàn, uống.

Tô Nam uống cạn một chai, khóe mắt lướt thấy ly đồ uống mặt cô, lập tức vươn tay lấy , mượn men say c.h.ử.i một câu: “Đệt, ai mang cái tới?”

Trong lòng đều hiểu rõ mấy thứ ở đây là gì. Một câu mắng đó khiến cả đám thật sự ý thức cô gái mắt Tô Nam — đến chạm cũng nỡ để khác chạm.

“Thôi uống thế đủ . Vốn dĩ là hòa mà, tiền cược riêng ai thua tự chịu ! Người ôm mỹ nhân trong lòng , còn ép rượu nữa thì !” Cung Hi bước giảng hòa, khí trong phòng dịu xuống.

Tô Nam uống quá gấp. Ý thức vẫn tỉnh táo nhưng đầu choáng váng khó chịu.

“Anh ? Muốn uống nước ? Hay nghỉ một lát?” Quý Ngộ thấy cứ xoa huyệt thái dương, sắc mặt thì vẫn bình thường nhưng rõ ràng .

“Khó chịu.” Tô Nam ghé sát tai cô thì thầm. Mùi rượu phả mũi. Quý Ngộ vốn quen rượu cũng thấy đầu lâng lâng.

“Hay là thuê phòng nghỉ một lát?” Cung Hi thò , giả vờ quan tâm nhưng trong lòng thầm mắng: ngày thường thấy nó thế , Quý Ngộ ở đây là bắt đầu diễn.

Chiêu nào cũng hiệu quả. Quý Ngộ thật sự lo lắng: “Hay là về nhà ?”

Không khí ở đây nồng nặc mùi rượu, thuê phòng cũng chắc thoải mái bằng ở nhà. Huống hồ say thế , cô thể bỏ mặc . hai chữ “thuê phòng” thế nào cũng nhạy cảm…

Cô gần như kéo Tô Nam rời ngay. Chỉ trong chốc lát cô rõ, ở đây chẳng ai hiền lành gì, gia cảnh đều tệ, chơi cũng điên.

Ánh mắt cô vô thức rơi xuống Tô Nam.

“Trước đây tới đây ?”

“Ừ.” Hai trong góc. Những khác thức thời ai hát thì hát, ai uống thì uống. Tô Nam mượn rượu ôm c.h.ặ.t cô, gần như dồn cả trọng lượng lên cô, như nhuộm cô bằng mùi rượu của .

Quý Ngộ đám cuồng nhiệt. Họ từng mang những cô gái khác tới đây chứ?

Khi đó Tô Nam thế nào? Cùng họ điên cuồng? Hay một góc uống rượu?

kiềm mà tưởng tượng cuộc sống của khi . Những câu hỏi đó cô . Cảm giác lạ lẫm nhàn nhạt cô ép xuống tận đáy lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/so-tay-cong-luoc-hoc-tra/30.html.]

“Tô Nam, say . Đứng dậy , em đưa về.”

“A Ngộ…” Anh tựa lên cô, cuối cùng điều nghẹn trong lòng, “Đừng để ý tới cái thằng Kỳ Ngôn gì đó ? Hắn ý .”

Bàn tay đang xoa thái dương khựng .

“Anh là bạn chơi từ nhỏ của em. Đã gặp thì thể như quen.” Quý Ngộ câu gì, nhưng điều thì ích gì.

“Không . Anh cho phép.”

Tô Nam kéo tay cô, đưa ngón tay cô miệng khẽ c.ắ.n. Đôi mắt đào hoa vì men rượu mà trở nên mê ly, sâu thẳm như dòng điện chạy qua, nguy hiểm quyến rũ.

Quý Ngộ thấy nhíu mày c.h.ặ.t, liền dùng tay còn xoa nhẹ giữa trán , thì thầm: “Anh đang lo cái gì ?”

“Anh sợ em sẽ chạy mất,” giọng trầm xuống, “sợ em khác cướp .”

Quý Ngộ câu trả lời của cho dở dở , nhưng vẫn kiên nhẫn đáp:

“Không .”

Ngón tay ngậm trong miệng khẽ rụt , cô lẩm bẩm: “Sao thích c.ắ.n em thế?”

Tô Nam cuối cùng cũng thẳng dậy, kéo cô lòng.

“A Ngộ, em còn em thích .”

“Anh cũng mà.” Quý Ngộ liếc đám đang cuồng hoan phía xa, như thể họ trút hết năng lượng nơi .

“Vậy để .”

Anh xoa nhẹ tóc cô, giọng chậm : “Ngay từ đầu thấy em, nghĩ cô bé nhất định là vợ . Sau đó nhận càng ngày càng thích em, thương em, em dựa . Anh thấy em , chỉ bảo vệ em cả đời.”

Lời chút vụng về, nhưng chân thành đến mức thể nghi ngờ.

Nói xong khẽ , như nhớ quãng thời gian đây theo đuổi mà đáp . Yêu đương đúng là chua ngọt.

“A Ngộ, tới lượt em.”

Quý Ngộ tựa đầu n.g.ự.c , xuyên qua lớp áo mỏng rõ nhịp tim mạnh mẽ của .

Giọng từ đỉnh đầu truyền xuống: “Em thích ?”

Cô gật đầu, khẽ dụi áo . Nhiệt độ cơ thể xuyên qua lớp vải truyền sang, ấm áp vô cùng.

“Vậy là .” Tô Nam ôm c.h.ặ.t cô, giống như đứa trẻ cho kẹo, vẻ mặt thỏa mãn.

Quý Ngộ chống tay dậy: “Anh say , về nhà thôi.”

“Em đỡ .” Tô Nam đưa tay , vẫn bệt sofa nhúc nhích.

Thấy bày bộ dạng vô như , Quý Ngộ bất đắc dĩ dìu . Tô Nam cũng chẳng khách sáo, gần như dồn hết sức nặng lên cô, cánh tay khoác lên vai cô, bước loạng choạng.

“Mọi uống tiếp , ghi tài khoản . về .” Anh đầu một câu, chẳng quan tâm ai bất mãn, giả vờ như kẻ say khướt Quý Ngộ đỡ ngoài.

KTV họ tới là một nơi xa hoa bậc nhất thành phố S. Bên ngoài là sàn nhảy trụy lạc. Lúc họ đến còn đông, nhạc mở lớn, đèn bật hết. Giờ bước là biển .

Quý Ngộ gần như dọa choáng. Cô từng thấy cảnh tượng như . Trên sàn nhảy, điên cuồng lắc lư. Bên quầy bar, ít kẻ săn mồi ban đêm đang quét ánh mắt đầy tính toán lên những qua .

Cô cảm nhận rõ những ánh nóng rực đổ dồn lên , vội vàng né tránh.

Ngay lúc đó, Tô Nam còn dáng vẻ say rượu. Anh cúi bế bổng cô lên, bước chân vững vàng, nhanh ch.óng rời khỏi nơi ồn ào đó.

Quý Ngộ vòng tay qua cổ , sự điên cuồng phía ngày càng xa, mới thở phào nhẹ nhõm. Như trốn khỏi một chiếc l.ồ.ng giam khổng lồ. Chỉ khi khỏi KTV, trái tim treo lơ lửng mới thật sự hạ xuống.

Tô Nam đặt cô xuống. Hai nắm tay bộ màn đêm ngày càng dày.

Quý Ngộ lo khó chịu, nhưng khi sang, trong mắt nào còn nửa phần say. Ánh mắt sâu thẳm, tỉnh táo, cô như ánh lấp lánh.

Anh chỉ lặng lẽ nắm tay cô. Anh sợ chỉ cần thêm điều gì, sẽ khống chế nhiều hơn. Cồn thể khiến đủ chuyện. Anh tổn thương cô dù chỉ một chút. Cô gái của xứng đáng với những điều nhất.

Khi trở về tiệm bánh, Quý Ngộ thấy đàn ông từng xuất hiện trong ác mộng của .

Gã lang thang dường như đang đợi cô. Thấy cô, ông gõ gõ chiếc bát cô đưa tối qua.

Trong mơ cô sợ đến mức chỉ chạy trốn, nhưng lúc gặp còn sợ như . Cô trong, lấy đồ ăn từ tủ lạnh hâm nóng mang cho ông .

Vẫn một lời. Chỉ khẽ gật đầu, bóng lưng còng xuống của ông khuất dần con hẻm.

Hà Lễ tối chín giờ mới tới tiệm. Trước đó, Tô Nam về nhà một chuyến. Khi Hà Lễ đến đúng giờ ăn, Tô Nam mang theo cháo và đồ ăn kèm từ nhà. Hai để phần cho Hà Lễ.

Sau khi ăn xong, ba kiểm tra cửa hàng. Ngoài tiền Quý An lấy , tổn thất đáng kể nào khác. Hà Lễ một ngày một đêm di chuyển mệt rã rời, về nhà liền ngủ một mạch.

Còn Tô Nam, tối đó vẫn ở trông tiệm suốt đêm.

Loading...