Sổ Tay Công Lược Học Tra - 23
Cập nhật lúc: 2026-05-07 18:50:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
(Tiếu: Từ chương sẽ để Tô Nam xưng – em với Quý Ngộ nhé, còn Quý NGộ vẫn xưng – câu, khi nào Quý Ngộ xác định tình cảm sẽ đổi xưng hô )
Sự mập mờ giữa hai hề phá vỡ bởi tình tiết “cha đột ngột về nhà” như trong phim truyền hình. Ba Tô vẫn trong trạng thái rõ tình hình, là thật sự phiền, đơn giản là nhận gì .
Tô Nhất ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, coi như chẳng thấy gì.
Nhắc đến Tô Nhất mới nhớ, vẻ ngoài mềm mại thực chỉ dùng để lừa những mềm lòng như Quý Ngộ. Trên thực tế, tâm trí bé chỉ dừng ở mức trẻ con năm sáu tuổi. Bình thường chỉ cần cách Tô Nam chuyện với là , cũng từng coi Tô Nhất là một đứa trẻ con thực sự.
Quý Ngộ cúi đầu đếm từng hạt cơm trong bát. Cô hiểu từ chỗ đến kèm học cho Tô Nam, biến thành ăn cơm trong nhà , hơn nữa mối quan hệ giữa hai còn nhanh ch.óng mật đến mức .
Tiến triển quá nhanh khiến cô cảm giác chân thật.
Tô Nam gần cô. Rõ ràng bàn ăn rộng như , cố tình sát bên cạnh. Hơi thở xung quanh đều là mùi hương của , tay Quý Ngộ cầm đũa suýt nữa kẹp vững, hô hấp vô thức chậm , giống như đang mơ , cẩn thận chờ đợi đừng tỉnh giấc.
“Tay nghề của A Ngộ .” Tô Nam lặng lẽ thu hết sự căng thẳng và bất an của cô mắt, ăn giống như đang thưởng thức mỹ vị. Món ăn do thích nấu, dù bằng đầu bếp nhà hàng, ăn vẫn khiến thấy dễ chịu.
“Vậy… ăn nhiều một chút.” Quý Ngộ nghiêng mắt, nhưng thật sự , đầu đũa chạm thành bát phát tiếng lanh canh.
“Vất vả .” Tô Nam gắp đồ ăn cho cô.
“Không vất vả, tiện tay thôi.” Quý Ngộ cúi đầu thấp hơn.
Hai một câu một câu , khách sáo đến mức còn hơn lúc mới quen. Qua đầy lễ nghĩa, tạo nên bầu khí phần kỳ lạ. Bữa cơm nhanh ch.óng kết thúc, Tô Nhất lau miệng, nhảy xuống ghế, chân ngắn chạy thình thịch lên lầu, cố ý chừa gian cho hai .
“Em cần lo, để rửa bát.” Tô Nam chủ động dọn bàn.
đại thiếu gia quen sống trong nhung lụa hiển nhiên từng mấy việc . Mặt bàn dọn loạn cả lên, nước canh văng ngoài, cái bát suýt nữa rơi xuống đất.
Thấy bưng mâm chén lóng ngóng bếp, Quý Ngộ yên tâm nên theo.
“Để cho.” Cuối cùng cô cũng nhịn , bước tới bồn rửa nhận lấy mâm từ tay .
Tô Nam ngượng, rút tay về, tựa bàn bếp bằng kính, mái tóc mềm mại của cô buộc gọn đầu, đường nét gương mặt nghiêng dịu dàng, trong lòng khẽ động, khóe môi bất giác cong lên.
Anh l.i.ế.m môi, thừa lúc cô để ý lặng lẽ vòng phía , hai tay ôm lấy eo cô, cằm đặt lên hõm vai. Lần chú ý lực tay, ôm cô thật nhẹ, thật cẩn thận.
Cái ôm bất ngờ khiến Quý Ngộ khẽ run. Tay cô vẫn đang rửa bát nước ấm, ánh nắng chiếu phản chiếu những điểm sáng lấp lánh. Qua lớp vải mỏng, cô cảm nhận rõ nhịp tim của , chỉ cần nghiêng đầu một chút là thể ngửi thấy mùi dầu gội thoang thoảng tóc .
“A Ngộ, còn chuyện gì là em ?”
Cánh tay nơi eo siết , giọng trong trẻo đặc trưng của thiếu niên chui tai. Có một khoảnh khắc, cô thậm chí để ý đang gì, chỉ nghĩ rằng giọng dễ đến .
“Hử?” Không nhận phản hồi, lực tay tăng thêm vài phần, giọng trầm xuống, thấp thấp vang lên.
Quý Ngộ hồn, lúc mới nhớ gì, tiếp tục tráng bát. Cô ngầm thừa nhận, cánh tay ở bên hông như đang thiêu đốt.
“Ba dạy.” Quý Ngộ nghiêm túc rửa bát, bọt xà phòng phủ đầy tay, nắng hiện lên ánh bảy màu. Có lẽ ánh sáng quá ch.ói, cô cảm thấy mắt cay.
Đây là đầu tiên Tô Nam cô chủ động nhắc đến gia đình. Anh nhớ đến đầu tiên cô nhận thích cô, những lời cô khi .
Anh mấp máy môi, nhưng cuối cùng hỏi thêm, chỉ lặng lẽ ôm cô như .
Khi hai trở phòng ngủ, Tô Nhất sấp ngủ giường của Tô Nam. Bình thường thấy cảnh , Tô Nam chắc chắn sẽ ghét bỏ mà ném xuống, nhưng chỉ liếc qua một cái dồn sự chú ý Quý Ngộ.
Dưới sự thúc giục của cô, Tô Nam miễn cưỡng uống thêm vài ngụm t.h.u.ố.c. Buổi sáng ngủ đủ, giọng Quý Ngộ bài đều đều như niệm chú, bắt đầu buồn ngủ.
“A Ngộ, là em cũng nghỉ một lát . Cuối hành lang hai phòng cho khách, chọn một phòng.” Tô Nam ngáp dài, giọng mũi nặng hơn, nhưng vẻ trêu chọc vẫn giảm, “Hoặc là… ngủ giường .”
“Cậu ngủ , bài ở đây một lát.” Quý Ngộ phớt lờ nửa câu của , mở đề thi trong tay, trải phẳng bàn. Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng b.út lướt giấy.
Tô Nam cô một lúc lâu, cuối cùng vẫn chống nổi cơn buồn ngủ. Anh gom Tô Nhất thành một cục đá sang góc giường, động tác vô cùng thuần thục. Tô Nhất dường như cũng quen, tự giác cuộn , chỉ chiếm một góc nhỏ, ngủ say.
Tô Nam thoải mái giường, tay gối đầu, Quý Ngộ bàn học chăm chú bài. Không bao lâu , chìm giấc mơ dịu ngọt, mang theo ánh nắng và mùi hương quen thuộc.
Theo nhịp hô hấp đều đều của hai , ánh nắng dần dần rời khỏi gương mặt Tô Nam, chỉ còn sót một mảng sáng nhỏ nơi góc giường, phủ lên nhóc con. Suốt cả buổi trưa, Quý Ngộ dường như hề cảm nhận thời gian trôi . Hết bộ đề đến bộ đề khác cô xong, từng trang giấy dần lấp đầy, ở một góc bàn chồng lên một xấp mỏng.
Khi Tô Nam tỉnh , ánh chiều tà thu về, bầu trời dày mây nhuộm đủ sắc màu, rực rỡ như gương mặt thiếu nữ đỏ hồng, mê ch.ói mắt.
Ánh mắt rơi xuống vẫn đang bài bên bàn học. Cô dường như gặp câu khó, ngón tay c.ắ.n nhẹ, hàng mày nhíu , tay cầm b.út vẫn ngừng tính toán giấy nháp.
Quá tập trung, đến khi Tô Nam ngay lưng, cô vẫn .
“A Ngộ, đưa em về.”
Giọng đột ngột vang lên trong căn phòng yên tĩnh, Quý Ngộ giật run lên, ngẩng đầu, trong mắt còn vương nét hoảng hốt.
Trên giấy nháp kéo một vệt b.út dài ngắn.
Tiếng trong trẻo vang lên từ phía . Quý Ngộ nheo mắt lên, Tô Nam tỉnh ngủ, mấy sợi tóc nghịch ngợm dựng lên, đôi mắt vốn lười biếng lúc sáng đến lạ.
Mỗi Quý Ngộ đôi mắt , cô đều vô thức nín thở, tim đập nhanh hơn, sợ vỡ hình ảnh như cả dải ngân hà đang phản chiếu trong hồ sâu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/so-tay-cong-luoc-hoc-tra/23.html.]
“A Ngộ, em còn như nữa là… hôn em đó.”
Tô Nam cúi , ghé sát tai cô, cố ý kéo dài giọng, c.ắ.n thật rõ hai chữ cuối, mang theo chút đắc ý.
Quý Ngộ giật hồn, lúc mới nhận quá lâu.
“Em ở ăn cơm tối ? Tối đưa em về.”
Tô Nam bỗng để cô rời . Ngay khoảnh khắc , bao giờ khao khát trưởng thành đến thế — lập tức cưới cô về nhà.
“Không cần.” Lời từ chối bật quá nhanh, đến khi dứt lời Quý Ngộ mới nhận giọng cứng quá, liền bổ sung,
“ tự về . Cậu còn đang cảm, buổi tối đừng ngoài.”
Cuối cùng vẫn thắng nổi sự kiên trì của Tô Nam, Quý Ngộ đành bất đắc dĩ theo ngoài. Trước khi còn quên đ.á.n.h thức nhóc con.
Dưới ánh mắt như d.a.o của Tô Nam, Tô Nhất ngoan ngoãn nuốt lời tiễn cùng, nghiêng đầu vẫy tay tươi: “Chị dâu tạm biệt, mai tới nha!”
Tô Nam chợt nhận , gương mặt nhỏ hồng hào còn xinh hơn cả ráng chiều trời.
Hai cùng đường, gió chiều mang theo lạnh thổi qua, Quý Ngộ kéo c.h.ặ.t áo khoác. Tô Nam nắm lấy những ngón tay lạnh của cô, đặt trọn lòng bàn tay . Hơi ấm khô ráo khiến cái lạnh dịu vài phần.
Đèn đường lượt sáng lên, phủ thêm một lớp mơ hồ, mập mờ cho màn đêm chạng vạng.
Quý An tiệm bánh ngọt, gọi điện lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn:
“Con , tiêu hết . Bây giờ, ngay lập tức, chuẩn tiền cho con.”
Cậu hề hạ giọng, giọng điệu lệnh khiến ít qua đường ngoái .
Đầu dây bên lờ mờ truyền đến giọng phụ nữ dỗ dành: “Được , chuyển tiền cho con ngay.”
Rồi khó xử thêm, “Con , tháng lương phát, chuyển cho con hai nghìn ?”
“Năm nghìn. Không thiếu một đồng.”
“Ừ… , để vay thêm. À mà, kỳ nghỉ con thể về nhà…” Chưa xong cắt ngang kiên nhẫn.
“Con bận, cúp máy.” Nói xong liền lạnh lùng ngắt cuộc gọi.
Quý An ngẩng đầu cánh cửa tiệm bánh đóng kín, mặt hiện rõ cảm xúc.
Điện thoại rung lên hai cái, WeChat báo chuyển khoản 3000, kèm theo một tin nhắn thoại.
Anh mở .
“Con , chỉ xoay ba nghìn thôi, chờ phát lương gửi thêm cho con nhé, ?”
Ngừng một chút, như sợ kiên nhẫn, bà liền một mạch, “Kỳ nghỉ con thể về nhà ở hai ngày ?”
Quý An xong trả lời, thoát khỏi khung chat WeChat, lướt lên lịch sử cuộc gọi, gọi cho một ở cùng.
“A Tề, ngoài chơi ?”
“Ừ, chỗ cũ.”
“ bao.”
“Dẫn tới là .”
“Lát gặp.”
Cậu chống bằng một chân, chân còn tùy ý co lên, định rời thì khóe mắt chợt liếc thấy phía xa, lập tức dừng bước, nheo mắt về hướng đó.
Hai bóng nắm tay đang về phía . Quý Ngộ cũng thấy Quý An, theo phản xạ buông tay Tô Nam, dịch sang bên, cố ý cách xa .
Động tác giấu đầu hở đuôi khiến trong mắt Quý An lóe lên tia mỉa mai.
Tô Nam khó hiểu nghiêng đầu cô, hiểu vì cô đột nhiên buông tay. Theo ánh mắt Quý Ngộ sang, thấy Quý An tiệm bánh.
Quý An yên tại chỗ, Quý Ngộ cũng từ xa , ánh mắt Tô Nam qua giữa hai .
Vài chục giây , Quý An lạnh, xoay rời , bước chân nặng nhẹ đều.
Trong mấy chục giây , Quý Ngộ như dội một gáo nước lạnh. Hàn ý trào lên từ lòng bàn chân, theo m.á.u và xương bò dọc sống lưng. Nhìn nụ lạnh nơi khóe môi , cô kìm mà rùng .
Lời tác giả:
Nhiều năm , Cung Hi từng hỏi Tô Nam, vì ngay từ đầu nhận định Quý Ngộ, cam tâm tình nguyện ngã gục cô.
Nhắc đến chuyện , gương mặt Tô Nam hiếm khi lộ vẻ thâm tình. Anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c đầu ngón tay, giọng khàn thấp:
“Ngay từ ánh mắt đầu tiên thấy cô , ôm c.h.ặ.t lòng, cho bất kỳ ai bắt nạt. Ngay cả bản cũng nỡ cô tổn thương, chỉ dành trọn cả đời dịu dàng cho một cô .”