Quan chủ khảo Lâm Duẫn Thư ngừng một chút, : "Chỉ cơ thể hiện tại của em là 95 điểm."
Lê Dạng diễn đạt biểu cảm kinh ngạc, hỏi ngược : "Sao như , đó em đo là 90 điểm mà."
Không sai, chính nàng cũng tại thế, rốt cuộc nàng chỉ là một cô nhi ở thành phố nhỏ bình thường.
Lâm Duẫn Thư tuy đầu tiên gặp mặt Lê Dạng, nhưng thực bà theo dõi nàng qua màn hình suốt ba ngày.
Cảm quan của bà về Lê Dạng .
Học sinh kiên định trầm , bắt đầu từ cây cối vô phẩm mà đạt thành tích sáng ch.ói như . Cuối cùng khi đại chiến dị thực nhị phẩm, nàng cũng thể hiện vô cùng xuất sắc, hề khoanh tay mà cùng Chung Càn, Lâm Chiếu Tần chung sức tác chiến, lực ứng phó giành chiến thắng.
Thiên kiêu xuất hàn môn, xưa nay đường gập ghềnh.
Lâm Duẫn Thư khỏi mềm lòng : "Có nhiều khả năng. Thứ nhất, dụng cụ đo tổng hợp của trường quân đội tính hạn chế, chắc thể đo chính xác chỉ cơ thể 90; thứ hai là em vẫn đang trong thời kỳ trưởng thành, thể trong ba ngày thực chiến khảo nữa kích phát tiềm năng, chỉ cơ thể tăng trưởng bùng nổ."
Lê Dạng thật sự đến ngẩn , quả nhiên giao cho chuyên môn giải thích a, nàng ngây thơ gật đầu : "Hóa là như ..."
Lâm Duẫn Thư hỏi nàng: "Em đo chỉ tinh thần ?"
Lê Dạng lắc đầu: "Chưa ạ."
Lâm Duẫn Thư : "Ở đây dụng cụ đo chỉ tinh thần, chờ về em thể đo thử, chắc là cũng cao."
Bà ngừng một chút, : "Không đo cũng , dù với thành tích của em trường nào cũng thành vấn đề, đến lúc đó chọn khoa cũng thể tùy tâm sở d.ụ.c."
Trường quân đội tuyển sinh xem chỉ tinh thần, nhưng nếu chỉ tinh thần cao thì khi chọn khoa sẽ nhiều khả năng hơn.
Tuy nhiên chỉ cơ thể và thành tích thực chiến khảo của Lê Dạng quá cao, cần thêm chỉ tinh thần cũng thể " ngang" trong đám tân sinh năm nay.
Lê Dạng cảm ơn các giám khảo xong liền khỏi phòng kiểm tra.
Bên ngoài đám thí sinh đều trợn mắt há hốc mồm nàng. Lâm Duẫn Thư : "Được , bài thi thực chiến kết thúc, các giáo viên chuẩn về, nhất thiết điểm danh theo tiểu tổ, đảm bảo đưa từng thí sinh khỏi khu cách ly."
Trên đường về, khí xe Tổ 8 khác hẳn lúc .
Mọi đều trầm mặc , thỉnh thoảng liếc Lê Dạng, bọn họ cứ như đang rình coi đại minh tinh, căn bản dám chủ động mở miệng chuyện!
Trời ơi!
Chỉ cơ thể 95 điểm!
Trời ơi!
Trạng Nguyên tỉnh Đông Hóa 380 điểm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sinh-vien-truong-quan-doi-nhung-lai-dam-me-lam-ruong/chuong-47.html.]
Mãi đến khi về tới khu trường học, Trần Tung mới lấy hết can đảm, câu nữa đến bên miệng: "Trước đây..." là , xin .
Đáng tiếc, vẫn thể , bởi vì cửa phòng học Tổ 8 đang một đống .
Nam sinh cầm đầu vẫn mặc đồ tác chiến màu đen, mặt mày lạnh lùng như kiếm, vỏ kiếm đeo bên hông thêm một vết nứt gần như thể phát hiện, chính là Chung Càn bại tay Lê Dạng.
Chung Khôn cũng ở đó, mái tóc xám khói mất độ bóng, ủ rũ cụp đuôi dán mặt, cả tiu nghỉu như con cá mặn mắc cạn bờ cát.
Lê Dạng thấy thế trận , trong lòng thót một cái.
Tình huống gì đây?
Sao cảm giác tới ý .
Chung Càn sải bước về phía nàng, mở miệng liền : "Cậu thi trường quân đội nào?"
Lê Dạng: "Trung Đô."
Chung Càn: "Được."
Nói xong câu , Chung Càn xoay bỏ . Chung Khôn cũng dám Lê Dạng một cái, cũng xám xịt theo.
Lê Dạng: "......"
Gì trời? Hỏi mỗi câu luôn?
Nàng lười quản Chung Càn gì, cái nàng để ý là Chung Khôn —— bạn học , Dẫn Tinh Đan , đừng quên nha, thẹn với lương tâm mới nha.
Anh em nhà họ Chung , quần chúng vây xem vẫn đang ánh mắt sáng quắc Lê Dạng.
Không còn cách nào, thật sự là quá hiếm lạ.
Tuy rằng cũng chẳng manh mối gì, nhưng nhiều một chút tăng chỉ cơ thể?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trần Tung: "......" Trước mặt nhiều như , thật sự thể câu !
Lúc , trong đám đông một cao to vạm vỡ chen tới, chỉ thấy mặc bộ đồ sinh tồn đặc chế lấm lem bùn đất, tóc tai dính ít cành khô lá mục, mặt mũi thì rửa sạch sẽ, lộ ngũ quan mày rậm mắt to.
Người tới chính là Vu Hồng Nguyên, kịp đến Tổ 6 xem trực tiếp, nhưng ngóng bộ quá trình.
Trâu bò a bà chị!
Hắn tâm phục khẩu phục!