Ác Chi Hoa: "..."
Khóe miệng Tư Quỳ nhịn cong lên, : "Được , đừng cãi nữa, thử cách xem, thì nghĩ cách khác."
Lê Dạng luôn nhớ thương Liên Tâm, cô còn thêm: "Cô ơi, là cô truyền 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 cho Liên Tâm , em sợ kinh nghiệm của em đủ..."
Tư Quỳ lắc đầu : "Việc 'truyền thụ' 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 một điều kiện cứng, đó chính là truyền thụ hiểu đủ rõ về truyền thụ."
Lê Dạng mờ mịt : "Em mấy sư thúc ..."
"Ừ, tâm pháp 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 giới hạn trong nội bộ hệ Tự Nhiên, ai cũng thể lấy tu hành, nhưng cái là truyền thụ, chứ tự lĩnh ngộ."
"Chỉ dựa tự lĩnh ngộ cũng thể đại thành, chỉ là thời gian lâu hơn một chút, tình huống của Liên Tâm, vẫn là truyền thụ nhanh hơn."
Lê Dạng hiểu.
Truyền thụ thì tốc độ tu hành nhanh hơn.
Cũng giống như Lê Dạng , cô rõ thiên phú của , tuy cũng đích xác gặp nhiều cơ hội thích hợp để tu hành 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》, nhưng cô thể đại thành trong thời gian ngắn như , cũng là vì cô giáo "truyền thụ".
Đừng thời gian Tư Quỳ và Lê Dạng ở chung nhiều lắm, nhưng sự hiểu của Tư Quỳ đối với Lê Dạng đủ sâu.
Khi Lê Dạng khăng khăng đăng ký hệ Nông học, cô nhờ Ngưu Thiên Thiên tra xét lai lịch của cô bé.
Vốn tưởng là ai cài vùng, nghĩ rằng chỉ là một đứa trẻ mồ côi ở khu an sạch sẽ.
Lý lịch của Lê Dạng sớm Tư Quỳ tra rõ ràng.
Sau đó cô tạo hình tinh khiếu cho Lê Dạng, cũng hiểu rõ tình trạng cơ thể của cô.
Tư Quỳ tuy vận linh của Lê Dạng là thuộc tính gì, nhưng cũng cảm ứng .
Chỉ khi hiểu đến mức độ , cô mới thể truyền thụ 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 cho cô bé.
Hiện tại sự hiểu của Tư Quỳ đối với Liên Tâm kém xa.
Lê Dạng hiểu về Liên Tâm, là đủ .
Tư Quỳ : "Huống hồ các em còn đang ở trong Khế ước Cộng sinh, việc truyền thụ sẽ càng đơn giản hơn."
Lê Dạng yên tâm, nếu do cô truyền thụ hơn một chút, để cô !
Cô nghĩ : "Cô ơi, thế tính là em nhận Liên Liên truyền ?"
Nói xong cô cảm thấy kỳ quái, ho nhẹ một tiếng.
Tư Quỳ lập tức : "Chỉ là truyền thụ mà thôi, cần thiết nhận đồ ."
Không ngờ Liên Tâm chủ động mở miệng, nghiêm túc : "Ta nguyện ý bái nhập hệ Tự Nhiên, nguyện ý bái đạo hữu ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sinh-vien-truong-quan-doi-nhung-lai-dam-me-lam-ruong/chuong-1128.html.]
Tư Quỳ: "Không thể!"
Liên Tâm: "..."
Lê Dạng chớp mắt, cô nghĩ tới cô giáo sẽ phản đối kịch liệt như .
Chẳng lẽ hệ Tự Nhiên nhận ngoại tộc ?
Tư Quỳ Liên Tâm, mà trừng mắt Lê Dạng, : "Suốt ngày trong đầu nghĩ cái gì thế? Liên Tâm sống bao nhiêu năm? Em mới sống mấy năm! Hơn nữa vốn là vị cách cửu phẩm, cho dù rớt cảnh giới cũng ngũ phẩm cảnh, em mới chỉ là thất phẩm cảnh, thể hổ nhận đồ ?"
Lê Dạng: "Dạ." Ít nhiều chút mất mát.
Tư Quỳ ho nhẹ một tiếng, cô về phía Liên Tâm, một câu ba cái nào cũng : "Cách để thiết với khác nhiều, cứ nhất thiết trở thành thầy trò, hơn nữa hai là quan hệ bình đẳng, một khi trở thành thầy trò, ngược biến chất."
Liên Tâm: "!"
Anh hiểu ý của Tư Quỳ, vệt đỏ ửng nhàn nhạt nổi lên gương mặt, khuôn mặt vốn tái nhợt suy yếu chút sinh cơ.
Ác Chi Hoa cũng hiểu, đầy bụng chua lòm, dám , chỉ thể thầm mắng trong lòng: "Không ngờ 'Mặt Trời' cũng thích Liên Tâm, dựa cái gì! Chờ thể hiện một phen thật , để 'Mặt Trời' rửa mắt mà !"
Lê Dạng vẫn còn chút mờ mịt.
Sao quan hệ biến chất?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Rõ ràng là thể thiết hơn mà.
Đối với Lê Dạng, thiết nhất thế giới chính là cô giáo.
Lý Yêu Hoàn là thiết thứ hai với cô, mà bà cũng là cô giáo của cô.
Cho nên cô mới nảy sinh ý định nhận Liên Tâm đồ .
cô giáo đúng, đích xác tư cách.
Liên Liên tuy trải nghiệm ít, nhưng cũng thật sự sống 90 vạn năm.
Chờ khi bình phục, phỏng chừng thể nhanh trở vị cách cửu phẩm.
Cô giáo thất phẩm... Học sinh cửu phẩm...
Thật sự là quá kỳ quái!
Lê Dạng còn rối rắm những chuyện nữa, : "Vậy em đem 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》..."
"Không vội," Tư Quỳ , "Đây cũng là lý do vì bảo em truyền thụ, bởi vì em đợi khi trở Liên Vực, dùng xong hạt sen cửu phẩm, mới tu hành 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》."