Diệp Phạn ngập ngừng một lát, khẽ hỏi: "Anh nhận em là Diệp Phạn từ khi nào?"
Nụ môi Hạ Hàn càng sâu hơn: "Kể từ lúc đóng máy, gặp em tại Hoa Thụy."
Anh hồi tưởng những ký ức ngày hôm đó.
Chỉ bằng một cái thoáng qua, bóng lưng cô gợi nhớ về những chuyện trong quá khứ.
"Lúc chỉ thấy hình bóng em khi diễn nét quen thuộc." Giọng trầm ấm, nhẹ nhàng.
Diệp Phạn ngạc nhiên: " đây chúng từng gặp ."
Hạ Hàn giải thích: "Lúc em học ở New York, ghé thăm trường em một ."
"Em đang tập trung sáng tác nhạc nên nhận ." Diệp Phạn hề rằng, ngày hôm đó Hạ Hàn dõi theo bóng lưng cô rời , và ghi khắc hình ảnh tâm trí.
Diệp Phạn cụp mắt xuống, giọng phần nuối tiếc: "Thì là ."
Khi đến thế giới , Hạ Hàn nhiều ôn những ký ức xưa cũ.
Sợi dây liên kết duy nhất giữa và Diệp Phạn đứt đoạn, cứ đinh ninh rằng sẽ bao giờ gặp cô nữa.
Thế nên, khi nhận thấy Diệp Phạn nét thuộc, Hạ Hàn chủ động chú ý đến cô. Dù chỉ là một tia hy vọng mỏng manh.
Hạ Hàn khẽ nhích gần: "Thế còn em?"
Diệp Phạn ngước lên, ánh mắt họ giao . Cô chậm rãi đáp: "Hôm đó ở nhà , em thấy chiếc tủ kính chứa những chiếc đĩa than."
Diệp Phạn: "Trước đó em nghi ngờ, nhưng đến khi em mới dám chắc chắn."
"Tất cả những chiếc đĩa than , xem qua ." Hạ Hàn nhẹ nhàng liếc chiếc tủ kính, "Những chiếc đĩa đó mua tặng em đấy."
Hạ Hàn từng ngờ rằng sẽ gặp Diệp Phạn ở thế giới . Dù , những giai điệu cô yêu thích, niềm đam mê âm nhạc của cô, vẫn luôn là những ký ức tuyệt vời nhất trong .
Còn nhiều điều Hạ Hàn chia sẻ cùng Diệp Phạn.
Sự nỗ lực, những bước tiến của cô.
Và cả việc cô đang nghiêm túc tiến về phía .
Tất cả, đều rõ.
"Diệp Phạn, em ." Cơ hàm Hạ Hàn căng lên, ánh trăng vằng vặc soi rõ những đường nét góc cạnh gương mặt .
Anh nhẹ nhàng cô, thổ lộ: "Mọi buổi biểu diễn của em, đều mặt."
Diệp Phạn sững sờ, mím môi hỏi: "Anh những bản nhạc em sáng tác ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/showbiz-me-ruot-cua-nhan-vat-phan-dien-song-doi-an-yen-kwjg/chuong-392.html.]
Hạ Hàn mỉm đáp, nhưng qua ánh mắt , Diệp Phạn tìm thấy câu trả lời.
"Ừm... để đoán thử xem." Hạ Hàn cúi sát, sâu mắt Diệp Phạn, giọng trầm tĩnh vang lên, "Có mấy bản nhạc là em cho ?"
Diệp Phạn bối rối né tránh ánh của , vành tai đỏ ửng.
Dù lời Hạ Hàn là sự thật, nhưng việc thẳng thừng vạch trần như khiến cô lúng túng, trả lời .
"Diệp Phạn, em thích bao lâu ?" Hạ Hàn mỉm đầy ẩn ý, thẳng cô, "Mười năm, đúng ?"
Đó là những lời chính miệng Diệp Phạn từng thốt . Tuy nhiên, lúc đó cô chỉ thanh minh rằng yêu là thật. Không ngờ, giờ dùng chính những lời đó để trêu ghẹo cô.
Diệp Phạn mặt , lầm bầm: "Đâu lâu đến ."
Hạ Hàn kéo dài giọng, đầy hàm ý: "Thế , chắc cũng ngắn nhỉ."
Khi biến cố xảy , Diệp Phạn chỉ mới là cô nữ sinh cấp hai. Phải , khi nhiều cơ hội tiếp xúc hơn, tình cảm giữa hai mới nảy mầm.
Không gian chìm im lặng, Diệp Phạn vẫn hé môi.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hạ Hàn đặt vô vàn câu hỏi, cô đáp lời . Thôi thì cứ để tự biên tự diễn .
Hạ Hàn bật , vòng tay ôm trọn Diệp Phạn lòng. Anh cúi xuống, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy cô.
Tim Diệp Phạn đập thình thịch, ánh mắt sâu thẳm, dịu dàng. Ánh trăng tinh khiết soi sáng gương mặt hai , nổi bật từng đường nét thanh tú, đồng thời tạo nên một bầu khí lãng mạn, mờ ám.
Hạ Hàn chậm rãi thu hẹp cách.
Hơi thở ấm áp, thuộc của phả da thịt cô.
Diệp Phạn nín thở, nhắm nghiền đôi mắt.
Ánh của Hạ Hàn lướt nhẹ gương mặt Diệp Phạn, từ hàng mi khẽ run đến đôi môi quyến rũ. Mọi sự căng thẳng, bất an của cô đều thu tầm mắt .
Khóe môi cong lên một nụ nhẹ, cúi xuống, cho đến khi còn trống nào giữa hai .
Giây phút tiếp theo, Diệp Phạn cảm nhận một nụ hôn mềm mại, ngọt ngào chạm lên môi .
Nhịp tim cô đập loạn xạ, nụ hôn của dịu dàng, cẩn trọng, chỉ là những cái chạm nhẹ nhàng, hề vồn vã, thô bạo.
Anh hôn cô liên tục, nhẹ nhàng phác họa đường cong mỹ môi cô.
Hơi thở Diệp Phạn trở nên dồn dập, Hạ Hàn thoáng dừng . ngay đó, tiếp tục những nụ hôn trêu chọc đôi môi cô.
Dưới nụ hôn của , khí lạnh lẽo của mùa đông dường như cũng trở nên ấm áp lạ thường.