Show hẹn hò: Trêu chọc Ảnh đế bỗng hóa nổi danh - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:15:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cháu cũng giữ thể diện mà."
Thích Thư cũng tự kiếm thức ăn.
Cô mấy tán thành hành động ăn chực của , khổ tâm khuyên nhủ:
“Cậu ơi, qua một câu ?
Tự thì mới no đủ ."
Tiêu Huy vô :
“Chưa bao giờ."
“..."
Nhóm La Khôn gốc cây một lúc, giơ cao tay chào hỏi:
“Thích Thư, bên chúng quả nè, ăn chút ?"
“Có ngọt ?"
“Ngọt lắm."
Nguyễn Man Man .
Thích Thư lập tức tiền đồ mà bước tới.
Tiêu Huy dùng chính lời cô để phản kích:
“Ai lúc nãy tự thì mới no đủ nhỉ?"
Thích Thư lời nào.
Cô lấy vài quả từ trong giỏ , c.ắ.n một miếng, cảm giác mọng nước thật tuyệt.
“Quả ngon thật đấy, tìm thấy ở ?"
“Ở ngay phía thôi, thẳng chừng năm trăm mét là thấy... ngọn cây vẫn còn..."
La Khôn ăn một miếng quả, rõ chữ:
“Chúng hái hết ."
Tiêu Huy ngay lập tức đưa quyết định:
“Cháu gái ơi, cháu cứ đây đừng nhúc nhích, để hái quả cho cháu."
[Lời thoại quen thế nhỉ?
Con cứ ở đây đừng nhúc nhích, để cha mua cam cho con!! (Trích tác phẩm “Bóng lưng")]
[Ai mà , Tiêu Huy thực sự giống một , ông nhập vai phận ?]
[La Khôn đối xử với Thích Thư cũng khá đấy chứ.]
[Thực sự là chịu , Thích Thư rốt cuộc thể dựa chính kiếm thức ăn , đừng chờ ăn nữa.]
Một giờ , Thích Thư và Tiêu Huy chỉ quả, chỉ thể bổ sung vitamin và tinh bột, thể bổ sung protein, cũng thể bổ sung chất béo.
Trở về nơi trú ẩn, Thích Thư tấm ván giường cấn mà suy ngẫm nhân sinh.
Tiêu Huy thì lưng về phía ống kính, lén dùng bộ đàm để đối thoại với ở bên ngoài rừng mưa.
“Chị ơi, em cố gắng hết sức ."
“Chị ơi, tiền quỹ đen của em vốn dĩ chẳng còn bao nhiêu, chị đừng với vợ em nhé."
“Em sai , em nhất định sẽ chăm sóc Thư Thư thật , ngày mai... ngày mai thế nào, chị cứ xem biểu hiện của em ."
Mẹ Thích ở đầu dây bên bộ đàm mới chịu thôi:
“Cho em cơ hội cuối cùng đấy, đói ở Thư Thư, đau ở lòng chị."
Tiêu Huy vì cuộc chiến bảo vệ tiền tiêu vặt của , từ đó quyết định, từ ngày mai thể tiếp tục chờ ăn nữa.
Chỉ phấn đấu mới thứ !
Thích Thư đột nhiên bật dậy như cá chép quẫy đuôi.
Khuôn mặt cô nghiêm nghị, bắt đầu lục tìm công cụ khắp nơi, đầu tiên rừng tìm một đoạn gỗ cứng độ cong tự nhiên phù hợp, mục nát khô héo nứt vỡ.
Sau đó c.h.ặ.t nhiều cành cây sợi thô.
[Thích Thư đang gì ?
hiểu.]
[Cái dễ nhỉ, Thích Thư thật ?]
[Có một ván cược , cá là Thích Thư sẽ bỏ cuộc.]
[Con ơi, chúng vẫn nên chọn cách ăn chực uống chực , bên Chúc Tĩnh Dạ và Nguyễn Man Man đều thức ăn mà.]
[Người phụ nữ Trung Quốc chịu khuất phục.]
Thích Thư bày tất cả nguyên liệu xuống đất, đúng lúc , Tiêu Huy tới thử, nhíu mày giơ tay sờ trán cô.
Miệng lẩm bẩm tự :
“Lạ thật, cũng phát sốt mà."
“Cậu ơi, cháu ."
Đầu Thích Thư ngả phía một cái, tránh né sự tiếp xúc của ông, đang rầu rĩ rốt cuộc nên tiếp tục .
Thứ , hiệu quả chắc lắm.
Đang lúc do dự, bên ngoài truyền tới giọng vui vẻ của Khổng Kiều:
“Thích Thư, Tiêu đại thúc, hai ở đó ?"
Tiêu Huy đáp , bước khỏi nơi trú ẩn:
“Đều ở đây cả, chuyện gì ?"
“Chúng bắt thỏ !!"
“Cái gì??"
Giọng điệu nghi ngờ nhân sinh của Thích Thư:
“Con thỏ cháu bắt bắt ?"
“..."
Khổng Kiều cô cũng bắt thỏ, nhưng nếu là bắt ... chắc cô sẽ thất vọng lắm nhỉ.
Khổng Kiều choàng vai cô:
“Không , cô thể qua ăn cùng, La Khôn xử lý sạch sẽ ."
“Tiêu thúc, Tứ tiểu thư ăn cơm ạ?"
Lại một giọng nữa truyền tới từ phía bên trái, chính là Ngô Tiêu Nhiên.
[Nếu nhầm thì Thích Thư thế tính là cả nhóm cưng chiều nhỉ.]
[Đối với một chương trình sinh tồn thì thức ăn là quan trọng nhất...
Nhóm Ngô Tiêu Nhiên và Khổng Kiều nghĩ gì nhỉ?]
[Còn thể nghĩ thế nào nữa, dùng ngón chân cái cũng là đang nịnh nọt Thích Thư .]
[Sao thế, mấy bạn nào đó màn đạn, các bạn ghen tị ?]
Ngô Tiêu Nhiên Khổng Kiều, ánh mắt giao với cô , hàm ý từ trong mắt đối phương:
“Cậu cũng tới rủ Thích Thư ăn cơm ?”
Khổng Kiều cậy là con gái, thản nhiên khoác tay Thích Thư:
“Thích Thư, cô với chúng , thỏ con đáng yêu như thì nên ăn thịt nó mới ."
Thích Thư:
“Diêm Vương đại nhân ?"
Khổng Kiều “ừm" một tiếng:
“Chúng mau thôi, kẻo thịt nguội mất."
Tiêu Huy bóng lưng họ xa, gãi gãi đầu, sầu não :
“Hai dứt khoát thế, thì ?"
Ngô Tiêu Nhiên hận tới muộn, tới sớm vài phút thì đến mức Khổng Kiều cướp mất.
Ngô Tiêu Nhiên kéo Tiêu Huy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/show-hen-ho-treu-choc-anh-de-bong-hoa-noi-danh/chuong-113.html.]
“Tiêu thúc, ông ăn với chúng ."
“..."
Ông đương nhiên là chẳng ý kiến gì , ăn chực một bữa.
Thích Thư theo Khổng Kiều ăn thịt thỏ, chính vì quá thơm nên cô hạ quyết tâm cũng bắt một con thỏ.
Nhóm của La Khôn nhiều thức ăn.
Sau bữa cơm, Nguyễn Man Man ăn quả cạnh Thích Thư tán gẫu:
“Ngày mai chúng định thám hiểm phía nam một chút, hòn đảo khá lớn, càng về phía nam thì môi trường càng đổi lớn, động vật trú ngụ nhiều hơn, thể kiếm thức ăn."
“Thỏ cũng nhiều hơn nữa."
Thích Thư gật đầu:
“ ."
Nguyễn Man Man véo má cô, trong đầu bỗng hiện lên lời dặn dò của Lâm Thính Tứ:
“Chăm sóc cô nhiều một chút.”
Hazzz.
Đại mỹ nữ xinh còn sớm trở thành món mồi ngon trong lòng bàn tay .
Nguyễn Man Man che giấu sự tiếc nuối, cảm thán:
“Thích Thư cô đáng yêu quá mất."
“..."
[Trên mặt Thích Thư rõ năm chữ:
bắt thỏ.]
[Liệu cô về cung tên gì đó nhỉ?
Liệu thật ?]
……
Sáng sớm ngày thứ hai, Thích Thư thức dậy bắt đầu việc, còn mười phút thì ba La Khôn, Nguyễn Man Man, Khổng Kiều từ trong rừng tới.
“Thích Thư, chúng xuất phát thôi."
Thích Thư dọn dẹp đống thành phẩm dở dang của đạo cụ săn b-ắn đất, gọi Tiêu Huy .
“Cậu ơi, đành nhờ cầm giúp cháu ."
Tiêu Huy:
“Người đại oan chủng của cháu tới đây."
[Hahahahaha ngờ ông chú trai cũng đùa nữa.]
[Cái danh hiệu đại oan chủng cũng khá là thú vị đấy.]
[Qua bên cạnh xem thử , cảm thấy rời khỏi 《Gặp Gỡ Tình Yêu》 thì tình cảm của Tư Minh Nhiên và Mộ Yên Yên đang bờ vực thẳm?]
Phát biểu màn đạn thật đúng trọng tâm.
Có liền chuyển phòng livestream để xem Tư Minh Nhiên và Mộ Yên Yên.
Hình ảnh phòng livestream đúng lúc là cảnh Mộ Yên Yên đang ăn đồ, những quả rửa sạch sẽ là do Hạ Sướng Lỗi rửa.
Tư Minh Nhiên ngoài tìm thức ăn .
[Mộ Yên Yên và Hạ Sướng Lỗi vẻ thu hút hơn đấy, sự tiếp xúc riêng tư của họ liệu nảy sinh chút tia lửa khác biệt nào .]
[Mộ Yên Yên mà cùng Tư Minh Nhiên, ngược ở tán tỉnh Hạ Sướng Lỗi ?]
[Chẳng chút cảm giác cp nào luôn, 《Gặp Gỡ Tình Yêu》 chắc chắn là hiệu ứng chương trình thôi.]
[Tư Minh Nhiên nông nổi thật đấy, thế giới hai chịu tận hưởng, để kẻ đào góc tường ở .]
“Hạ tổng, là chúng theo Minh Nhiên ?
Em lo Minh Nhiên gặp chuyện."
“Cậu là một đàn ông lớn xác , đừng thương hại ."
Hạ Sướng Lỗi dịu dàng chỉnh mái tóc rối của cô:
“So với , lo cho em hơn."
“Nữ minh tinh thì rạng rỡ xinh , em cứ ở bên cạnh , bảo vệ em."
“Được .
Yên Yên, em thật ."
[Hạ Sướng Lỗi ý gì ?
Định tiểu tam ?]
[ mà là Mộ Yên Yên, một theo đuổi hào hoa phong nhã, tiền, cũng sẽ ngoại tình thôi.]
[Cứu mạng, lời khó lọt tai quá mất, cũng kết hôn , chỉ là đang yêu đương thôi mà, hợp thì chia tay thôi.]
[ , phụ nữ độc lập thời đại mới đừng quá gò bó bản như .]
Mộ Yên Yên mặt , vì lời của mà trái tim khỏi xao xuyến.
Lúc bấy giờ, Tư Minh Nhiên càng càng về phía nam, đợi đến khi khu rừng rậm hiểm trở hơn, mới phát hiện một điều, lạc đường !
Tư Minh Nhiên:
...
Lại về phía nam thêm một đoạn nữa.
Tư Minh Nhiên coi như ngựa ch-ết thì chạy như ngựa sống, bên tai thoáng thấy một tràng tiếng đùa.
“Sao cảm thấy giống giọng của Thích Thư nhỉ?"
Trời nắng chang chang, trong rừng vô cùng nóng bức, ánh mặt trời đỉnh đầu ngừng tỏa cái nóng rực, Tư Minh Nhiên dùng những cành lá xanh đan thành một chiếc mũ đội lên đầu.
Lần theo tiếng đó tới gần, ngược tiếng đùa biến mất.
Tư Minh Nhiên thắc mắc, ngay đó m-ông truyền tới một cơn đau nhức nhối.
Điểm chịu lực nhỏ, nhưng cơn đau mang rộng.
“A——"
Cực kỳ thê t.h.ả.m.
Vài vọt , ánh mắt Tư Minh Nhiên họ từ vui mừng lúc ban đầu dần trở nên cạn lời.
Thích Thư “tặc" một tiếng:
“ nhớ hòn đảo diện tích lớn lắm mà, săn con mồi mà cũng săn trúng Tư Minh Nhiên nhỉ."
“ thế đúng thế."
“Chẳng thú vị gì cả."
“Chúng thôi, đừng mất thời gian nữa."
Tư Minh Nhiên gào lên:
“Là ai đ.á.n.h hả!?"
Tiêu Huy khó hiểu :
“Tư Minh Nhiên, cái gì thế?
Ai đ.á.n.h chứ?
Đừng ăn vạ kiểu lên tận mặt trăng như thế."
La Khôn cũng phụ họa:
“Chẳng ai đ.á.n.h cả, Tư Minh Nhiên chắc chắn là tự ngã một cái thôi."
“Ngã một cái mà vặn ngã trúng m-ông ?"
[ màn hình , là cái s-úng cao su trong tay Thích Thư đấy.]
[Họ thật đấy, bộ đều đang bảo vệ Thích Thư.]
[Nghĩ kỹ thì Tư Minh Nhiên chẳng lẽ đáng thương ?
Người em lạc đường, gặp những sinh tồn khác để họ cũng là lẽ thường tình mà.]
[Ồ, cho nên trai các bạn gánh nặng ?]