Niềm vui của Thương Dịch hiện rõ mặt.
Lâm Tiêu đội mũ, vành mũ che gần hết khuôn mặt bóng râm nên rõ biểu cảm, giọng của vẻ khàn: “Thế tính, oẳn tù tì quyết định gì cả, do chính Tống Miên quyết định.”
“Được thôi, xem Tống Miên chọn ai!”
Nói đến đây, Thương Dịch ghé sát bên tai , thì thầm:
“Anh đổi một chiếc mô tô mới. Ngày mai chở em dạo.”
“Em với Thương Dịch!”
Nghe đến mô tô mới, mắt lập tức sáng rực lên. Không chút do dự, chọn ngoài cùng Thương Dịch.
Vì thế mà bỏ lỡ tia thất vọng thoáng qua trong mắt Lâm Tiêu.
lặng lẽ bước phòng ngủ, một lời. Cho đến tận khi ngủ, vẫn bước nào nữa.
Nỗi lo khiến nhắn cho Lâm Tiêu một tin buổi tối:
“Anh vẫn chứ? Chẳng cũng như thôi , chỉ là ai ai thôi mà. Anh giận đến ?”
tối hôm đó, nhận bất kỳ hồi âm nào từ Lâm Tiêu.
Chỉ tin nhắn của ba còn :
Lục Trạch: “Chúc ngủ ngon.”
Cố Lương: “Chị ngủ ngon nhé.”
Thương Dịch: “Ngày mai đợi chở em hóng gió.”
---
13
“Thương Dịch, chạy nhanh lên!”
“Tuân lệnh, nữ vương điện hạ của .”
Chớp mắt đến thời gian hẹn hò ngày hôm .
Thương Dịch lái chiếc mô tô mới, đội mũ bảo hiểm đen, cúi lao vun v.út con đường ven biển.
phía , hưng phấn dang rộng hai tay, cảm nhận làn gió biển mát lạnh thổi thẳng mặt.
Cuối cùng chiếc mô tô dừng bãi cát ven biển.
Chúng xuống một tảng đá bên bờ biển.
Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, chống hai tay phía , nhắm mắt , cảm nhận hương vị biển cả trong khí.
A...
Đây chính là tự do.
Thương Dịch lấy từ phía xe hai lon bia, t.i.ệ.n tay đưa cho một lon.
chút do dự uống một ngụm lớn.
“Hình như lâu lắm mới thư giãn thế .”
khỏi cảm thán.
Nghe , Thương Dịch cầm lon bia đến mép bãi cát, đó nheo mắt :
“ thật. Nhớ tụi leo núi chỉ để xem mặt trời mọc. Nghĩ thấy đúng là điên thật. Cả đêm ngủ, lái xe hơn 500 cây chỉ để ngắm bình minh.”
“Lúc đó còn trẻ mà. Muốn gì thì thôi. Không thì hối hận.”
Sau khi uống hết một lon bia, thoải mái tiếp lời.
Nói đến đây, khựng một chút, hỏi câu mà hỏi từ lâu:
“Nói thật nhé, trong , là em ngờ nhất sẽ tham gia chương trình hẹn hò .”
“Dù thì cũng là kiểu theo đuổi tự do. Em cứ nghĩ sẽ bao giờ dính mấy chuyện rắc rối thế .”
Dưới ánh nắng, gương mặt Thương Dịch chút mờ trong tầm mắt .
chỉ thấy khóe môi nhếch lên, đó dường như khẽ thở dài.
“ ? Muốn gì thì thôi. Dù cũng đang chán, tham gia chơi cho vui.”
“Thế còn em? Vì em tham gia chương trình hẹn hò ?”
Anh đầu, ném câu hỏi cho .
“ á? Đương nhiên là vì tiền , chứ còn vì gì nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/show-hen-ho-nhin-gan-moi-biet-dai-hoi-vo-lam-cua-dan-nguoi-yeu-cu/chuong-6.html.]
Nghe câu trả lời , Thương Dịch lập tức cạn lời.
“ là phong cách của em thật. Muốn gì thì .”
“Anh cũng định dạy đời ? Người đề nghị chia tay lúc chẳng là .”
Đến bây giờ vẫn nhớ rõ.
Lúc đó chính rằng chán kiểu quan hệ .
Và chủ động đề nghị chia tay.
Mối quan hệ giữa và Thương Dịch cũng coi như yêu tự do.
Bắt đầu nồng nhiệt.
Kết thúc cũng nhanh.
tôn trọng suy nghĩ của , nên đồng ý dứt khoát.
Nhà Có Chiếc Ghế Mây
Dù thế nào nữa, tư cách dạy dỗ .
“Thế mấy cô bạn gái của ?”
tò mò hỏi về tình trạng tình cảm hiện tại của .
Thương Dịch liếc một cái đầy bất lực.
“Cắt đứt hết từ lâu .”
“Thế ...”
định hỏi tiếp.
“Lâm Tiêu bệnh !”
Giọng của tổ chương trình đột nhiên vang lên cắt ngang cuộc chuyện của chúng .
Bị bệnh?
Sáng nay đúng là thấy khỏi phòng.
bắt đầu lo cho tình trạng của .
Thương Dịch chỉ cần một cái đang về.
“Em về . Anh đây thêm một lúc sẽ về.”
“Ừ... Vậy nhớ về sớm nhé.”
Buổi hẹn hò hôm nay kết thúc dang dở như .
một về căn nhà chung.
hiểu vì , lúc đang rời , bỗng đầu .
Dưới ánh hoàng hôn, thấy bóng Thương Dịch một uống rượu.
Trông chút cô đơn.
?
Tên dạo gần đây chuyển sang phong cách u sầu ?
---
14
Sau khi trở về nhà chung, rón rén đến phòng của Lâm Tiêu.
Nhìn thấy đang ngủ say, thử đưa tay chạm trán .
May quá.
Không còn nóng lắm nữa.
lúc đó, Lâm Tiêu mở mắt .
Có lẽ mê man khá lâu. Ánh mắt đảo vài vòng mới tập trung .
Giọng vốn trầm của giờ càng khàn hơn:
“Em về ?”
“Ở đây một tên ngốc tham gia chương trình mà cũng thể bệnh. Tất nhiên là về chứ.”
vắt chiếc khăn đặt tủ đầu giường đắp lên trán .
Có lẽ vì đang bệnh, Lâm Tiêu trông mềm yếu như một con mèo nhỏ, cả dịu nhiều.