Show Hẹn Hò? Nhìn Gần Mới Biết Đại Hội Võ Lâm Của Dàn Người Yêu Cũ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 03:02:35
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi ôm, cả Cố Lương đỏ lựng như một con tôm luộc, năng cũng lắp ba lắp bắp.

 

Nhìn bộ dạng của , nhịn mà nổi hứng t.r.ê.u. .g.h.ẹ.o.

 

véo véo tai , như một tên du côn nhí, nâng cằm lên.

 

T.i.ệ.n thể còn huýt sáo một tiếng t.r.ê.u. .g.h.ẹ.o.

 

“Sao nào, thấy chị đây mà còn ngại ?”

 

Giây phút , trông y hệt một nữ sinh hư hỏng đang chặn đường học sinh ưu tú tan học về nhà.

 

Cố Lương trêu chọc đến mức cứ lùi mãi về , đụng tường.

 

Lúc còn định tiến thêm một bước, vài hành động quá trớn hơn.

 

Cố Lương nắm lấy bàn tay đang loạn của , mềm giọng nũng: “Chị, đừng quậy nữa.”

 

sâu mắt Cố Lương, đôi mắt ươn ướt như thỏ con của ánh lên niềm tin tưởng tuyệt đối.

 

Đột nhiên, cảm thấy bàn tay đang nắm lấy nóng lên.

 

vờ như chuyện gì xảy , rút tay về, lưng bước , sắp xếp ba lô hỏi về hoạt động hẹn hò tiếp theo:

 

“Tiếp… tiếp theo thì ? Chúng đây?”

 

“Đi đồ thủ công.”

 

theo Cố Lương vòng vèo mãi, đến một con hẻm hẻo lánh.

 

Nếu vẫn còn phim theo , chẳng nghi ngờ gì chuyện nhóc định lừa bán đó.

 

Bỗng nhiên, dừng chân một cánh cửa trông vẻ cũ.

 

lên tấm biển hiệu ghi: “Lỗ Phường”.

 

Két… Cánh cửa gỗ nặng nề đẩy , phát một âm thanh trầm đục.

 

Đây là một nơi mang đậm dấu ấn thời gian.

 

Xung quanh đều là những công trình kiến trúc từ thế kỷ .

 

Trong nhà cũng là gỗ và mùn cưa vương v.ã.i khắp nơi.

 

Chắc hẳn là một xưởng mộc.

 

Ngay lúc đang tò mò ngó xung quanh, một ông cụ chống gậy, từ trong nhà chậm rãi bước .

 

“Ông.”

 

Cố Lương cất tiếng, tiến lên một bước đỡ lấy ông cụ.

 

“Cái thằng nhóc , lâu lắm đến thăm ông! Ông còn tưởng m..y quên mất ông già chứ!”

 

Ông cụ gõ nhẹ một cái đầu Cố Lương, vẻ ngoài thì vẻ giận dỗi nhưng giấu sự yêu thương dành cho .

 

Cố Lương ôm lấy chỗ gõ: “Cháu nào dám ạ, ông.”

 

“Vị là?”

 

Ông cụ , rõ ràng là thấy , bèn hỏi Cố Lương.

 

“Là…”

 

“Chào ông ạ, cháu là bạn của Cố Lương.”

 

Sợ là bạn gái gì đó tương tự, nhanh hơn một bước trả lời câu hỏi của ông cụ.

 

“Vậy , thế hôm nay hai đứa đến đây gỗ ?”

 

Cố Lương bừng tỉnh một thoáng ngẩn cắt ngang: “Dạ , chúng cháu đến gỗ ạ. Ông ơi, cháu dùng miếng gỗ mà cháu gửi ở chỗ ông.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/show-hen-ho-nhin-gan-moi-biet-dai-hoi-vo-lam-cua-dan-nguoi-yeu-cu/chuong-5.html.]

Nghe đến đây, ông cụ thu nụ , phần nghiêm túc một lượt.

 

?

 

Sao đột nhiên như .

 

Mặt dính gì ?

 

hoang mang Cố Lương, hai mắt dán c.h.ặ.t , chỉ thiếu nước mấy chữ “Có chuyện gì ?” lên mặt.

 

Cố Lương trả lời thắc mắc của lúc .

 

thấy kéo thẳng ông gian nhà trong, gì đó.

 

Cuối cùng vẫn mang miếng gỗ ngoài.

 

“Chị thể cùng em khắc nó ạ?”

 

Cố Lương cắt một mẩu từ miếng gỗ tay, đưa dụng cụ cho .

 

chị khéo tay cho lắm .”

 

“Không , em sẽ chỉ cho chị.”

 

Dứt lời, Cố Lương nhận dụng cụ từ tay , cầm tay chỉ việc, bắt đầu dạy gỗ.

 

Trong một buổi chiều lộng gió, ngắm hàng mi dài của rủ xuống, mái tóc dài che nửa bên mắt, cạnh , vô cùng nghiêm túc cúi đầu dạy tạc hình nhân gỗ trong tay.

 

Kết quả là: tạc một Cố Lương mà đến cũng chẳng nhận nổi.

 

Đừng mắng nữa, cố gắng lắm .

 

Hội những đôi tay tàn phế như nhất là nên tránh xa hoạt động thủ công, ơn mà!

 

Cố Lương vẻ bận tâm, còn vui vẻ cầm gỗ trong nhà, cất một chiếc hộp nhỏ, cẩn thận bảo quản.

 

Lạ thật.

 

12

 

Làm gỗ xong, ông vốn định giữ chúng ăn một bữa cơm, nhưng chúng về ngôi nhà chung.

 

Đành thôi .

Nhà Có Chiếc Ghế Mây

 

và Cố Lương chào tạm biệt ông ở cửa, lên xe của đoàn phim để trở về.

 

“Lúc cuối ông bảo nhất định cùng đến nữa, là ý gì ?”

 

Trên đường về, hỏi Cố Lương ý nghĩa trong câu cuối cùng của ông cụ.

 

“Chỉ là khách sáo thôi ạ.”

 

Cố Lương trả lời qua loa, dường như trả lời câu hỏi .

 

Tuyệt đối khách sáo, vẻ mặt của ông cụ lúc đó thể nào là giả .

 

Ông thật sự mong và Cố Lương sẽ đến nữa.

 

nghĩ mãi nguyên do, hỏi Cố Lương thì cũng chịu .

 

Có gì đó đúng, thằng bé lớn .

 

Bắt đầu bí mật riêng .

 

mơ màng trở về ngôi nhà chung, giọng oang oang của Thương Dịch cho giật : “Hey, tuyệt vời! Ngày mai là đến lượt và Miên Miên hẹn hò .”

 

“Anh ồn ào cái gì đấy?”

 

tháo giày, đến bên cạnh Thương Dịch hỏi.

 

“Buổi hẹn hò cuối cùng, là đến lượt hoặc Lâm Tiêu hẹn hò với em , thắng Lâm Tiêu trong trò oẳn tù tì. Ngày mai là của chúng .”

 

 

 

Loading...