321
Những chữ Hy đều hiểu, nhưng khi ghép
với cảm thấy xa lạ. Chỉ điều thứ
nhất, với vẻ mặt phức tạp :
"Anh ... xảy chuyện ?"
"Không gì nghiêm trọng, vẫn sống ."
Thẩm Tư tránh ,
"Ăn uống , chỉ là còn một chút vấn đề nhỏ
giải quyết ." Nghe thấy lời .
Hy cũng yên tâm. Cũng nghĩ nhiều, chỉ
cho rằng Nhiếp Ngôn Thâm chuyện
Thẩm Tư liên lạc riêng với cô. Biết thì , xác
nhận gì nghiêm trọng thì gọi
điện cho chú Nhiếp, bảo họ đến đón , còn
về những tổn thất mà Thẩm Tư , đều là vấn
đề nhỏ.
"Được." Cô cầm b.út của chuẩn ký.
Ngay khoảnh khắc đặt b.út, Hy khựng . Thẩm
Tư lúc đang hoảng loạn, sợ cô đưa
, cố tỏ bình tĩnh hỏi:
"Sao ?"
322
"Anh còn giấu chuyện gì ?"
Hy ngẩng đầu . Nếu nhầm,
Nhiếp Ngôn Thâm giao dịch với Thẩm Tư
để cứu cô, với tính cách của Thẩm Tư,
thể nào khi mục đích của đạt
mà để cô đưa . Điều rõ ràng
vấn đề. Thẩm Tư tỏ vẻ khó hiểu, giả vờ
giống:
"Chuyện gì?" Hy tiếp tục chằm chằm
. Thẩm Tư vẫn giữ vẻ bình tĩnh tự nhiên,
chỉ là hai tay buông thõng hai bên, toát một
chút mồ hôi mỏng. Trong lòng thấp thỏm
yên.
"À đúng ." Anh kịp thời chuyển chủ đề,
"Mặc dù Nhiếp Ngôn Thâm bây giờ thể nhảy
nhót, nhưng mỗi tháng vẫn đến tái khám
Truyện nhà Hoa Anh Đào
một ."
"Được." Hy đồng ý. Thấy từ đầu đến
cuối gì khác thường, cô liền ký tên.
Kết quả tệ nhất, là tình hình của Nhiếp Ngôn
Thâm vẫn còn tệ, Thẩm Tư thể chữa
khỏi, nếu thật sự như thì Thẩm Tư sẽ để cô
323
khi gặp đưa cũng là chuyện bình
thường
Hợp đồng thành hai bản. Thẩm Tư đưa bản
của Hy cho cô, lập tức như trút gánh nặng.
Cái gánh nặng Nhiếp Ngôn Thâm , cuối
cùng cũng thể vứt bỏ !
"Tiểu thư mời theo ." Thẩm Tư bây giờ
nhiệt tình. Hy theo , hướng
là phòng y tế đây, mà là
hướng ngược của phòng y tế. Toàn bộ quá
trình qua tổng cộng bốn cánh cửa mã hóa,
khi cánh cửa mã hóa thứ tư mở , Thẩm
Tư mặc áo blouse trắng bước , dùng giọng
dỗ trẻ con :
"Ngôn Thâm, chị gái đến đón em về nhà ."
Hy: "?"
Ngôn Thâm? Chị gái? Cô mơ hồ đến căn
phòng mà Nhiếp Ngôn Thâm đang ở. Khi bước
, cô thấy Nhiếp Ngôn Thâm đang
ghế sách, lúc mặc bộ đồ
bệnh nhân, sắc mặt hồng hào. Như cảm nhận
, về phía cửa.
324
Bốn mắt . Lông mày xinh của Hy
nhíu . Ánh mắt và thần thái của Nhiếp Ngôn
Thâm... ...
"Chị gái?" Nhiếp Ngôn Thâm lẩm bẩm một
tiếng, ánh mắt mơ hồ mang theo vài phần thăm
dò.
Anh cũng tại . Rõ ràng
thích tiếp xúc với khác, ngay cả bác sĩ
chữa bệnh cho cũng thích,
nhưng khi thấy chị gái , trong
đầu cảm giác quen thuộc mạnh mẽ, cứ
như quen từ lâu .
Hy giật . Gần như ngay lập tức, cô rút
một kết luận từ một loạt phản ứng của Nhiếp
Ngôn Thâm. Anh mất trí nhớ.
" , chính là chị gái của em." Thẩm Tư
đến, khóe miệng nở nụ ôn hòa,
"Bây giờ em thể về nhà với chị ."
Nhiếp Ngôn Thâm về phía Hy, đôi mắt
đen láy của tràn ngập hình bóng của Hy.
Khoảnh khắc tiếp theo. Anh dậy. Bước
325
hai bước về phía , mơ hồ mang theo vài
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-than-phan-cua-phu-nhan-bi-lo-nhan-hy-nhiep-ngon-tham/chuong-289-tinh-hinh-cua-nhiep-ngon-tham.html.]
phần thăm dò hỏi:
"Chị thật sự là chị gái của em ?"
"..." Hy cố gắng mở miệng.
"Chính là chị gái của em." Thẩm Tư tiếp lời,
tiện thể dặn dò ,
"Em thu dọn đồ đạc của ,
chuyện với chị gái của em." Trong
lúc chuyện, hiệu cho Hy
ngoài với .
Ngoài hành lang. Trong lòng Hy dấy lên
ít sóng gió.
Cô nghĩ đến đủ loại triệu chứng mà Tô Dạ
đây,"""Chỉ là từng nghĩ đến
điều .
"Rốt cuộc là chuyện gì?" Cô hỏi Thẩm Tư.
"Mất hết ký ức, trí tuệ chỉ như đứa trẻ năm
tuổi." Thẩm Tư giấu giếm, cũng qua
một điều cần chú ý,
"Tuy tệ, nhưng so với những trường hợp khác
thì hơn nhiều ." Điều quan trọng nhất
326
là. Mặc dù trí tuệ lùi về như đứa trẻ năm tuổi,
nhưng Nhiếp Ngôn Thâm là loại
thông minh. Đây cũng là lý do tại
đưa , nếu để ở nữa,
thiết của sẽ tháo tung hết!
"Cô nên may mắn, mất
trí." Thẩm Tư đặc biệt điều . Hy trong
lòng dậy sóng, ngũ vị tạp trần
"Có thể khỏi ?"
"Có thể." Thẩm Tư đảm bảo, liếc
trong,
" khi nào thể hồi phục thì
chắc, khi đưa về nhất
đừng để kích động."
"Không cần đưa đến những nơi quen
thuộc để kích thích trí nhớ của ?" Hy
hỏi.
"Tạm thời ." Thẩm Tư ,
"Bây giờ tâm trí của một đứa trẻ nếu
kích thích dễ dàng xuất hiện các vấn đề khác,
327
cuộc sống càng bình yên và ấm áp, càng lợi
cho việc hồi phục của ."
"Được." Hy khẽ đáp. Thẩm Tư mím môi. Một
lúc lâu . Anh vẫn một điều vẻ
phù hợp, nhưng
" chuyện gì xảy giữa cô và ,
nhưng hy vọng cô thể tạm thời gác
chuyện cũ và chăm sóc thật , đợi
hồi phục , mỗi một đường cũng
muộn."
Hy nhớ chuyện cũ, chằm chằm
. Thẩm Tư chút lo lắng "Sao ?"
"Anh cùng như xa lạ,
phiền ?" Hy nhắc
chuyện
, "Nếu , để đưa , sẽ
kích thích ?"
"Chuyện thì dài." Giọng Thẩm Tư
nhẹ, dù Hy ký tên, vấn đề của Nhiếp
Ngôn Thâm cũng giải quyết phần lớn,
328
" cô yên tâm, vì bảo cô đến đón
về, điều đó nghĩa là cô đưa
lợi cho việc hồi phục của ." Hy sẽ
cho cơ hội lấp l.i.ế.m
"Nói ngắn gọn ."
"Chuyện ảnh hưởng lớn đến cô."
Thẩm Tư một câu,
"Mục đích của cô là mỗi một đường với
, khi hồi phục cũng sẽ thực hiện
lời hứa, còn những chuyện khác, quá nhiều
chỉ tăng gánh nặng tâm lý, cần
thiết."
"Có cần thiết , chỉ ."
Mắt Hy lạnh nhạt.
Có lẽ là do tính cách, đối với những vấn đề
nghi vấn, đều rõ, nhưng đối với
những chuyện nghi vấn, cũng sẽ
truy hỏi đến cùng. Những lời Nhiếp
Ngôn Thâm nhờ Thẩm Tư truyền quá kỳ lạ,
nếu giải quyết nghi vấn , tương lai sẽ
thỉnh thoảng nhớ . Tuy gì nghiêm
329
trọng, nhưng dù cũng là một vết mực
tờ giấy trắng.
"Được." Thẩm Tư cũng giấu nữa,
"Nói , chuyện thể cho cô
, nhưng khi Nhiếp Ngôn Thâm hồi phục
nếu tìm tính sổ, cô giúp cản ."