Kề
"Đứng ngây đó gì, ăn cơm ." Tần Dĩ
Mặc thấy cô đó Không nhúc nhích, lười
biếng . Hy đầu tiên cảm thấy ăn cơm
cũng là một việc Khó Khăn.
Trong lòng nặng trĩu, tốc độ ăn cũng chậm .
Tần Dĩ Mặc mấy món ăn mà cho là
Khá ngon, Khẽ nhướng mắt hỏi:
"Không hợp Khẩu vị của cô ?"
"Không ." Hy trả lời. Lễ nghi cơ bản Khi
ăn Ké là cho gì ăn nấy, Không Kén chọn.
Cô vốn dĩ cũng Không Kén chọn.
"Em gái đây chỉ đùa thôi."
Hy cân nhắc một lát, vẫn câu :
"Sau nấu cơm Không cần quan tâm đến
, cứ nấu phần của là ."
165
Tần Dĩ Mặc "?" Tần Dĩ Mặc đặt bát đũa xuống,
cứ thế cô. Hy cứng đầu đối mặt với .
Mặc dù bây giờ Không cần huấn luyện,
nhưng ánh mắt của đội trưởng vẫn Khiến cô
Khó chống đỡ.
"Tiểu Hy." Tần Dĩ Mặc thong thả gọi tên cô.
Đôi mắt đào hoa của Hy đầy vẻ mơ hồ: "Ừm?"
"Tưởng tượng nhiều quá, ăn nhiều cơm ."
Tần Dĩ Mặc Không thế nào.
Hy "?"
Ý gì đây? Muốn hỏi, nhưng thấy vẻ mặt đội
trưởng rõ ràng Không nhiều, cô
Không nên hỏi Không.
"Đội trưởng." Hy nghĩ thể nhiều
việc, nếu còn đề phòng đội trưởng gài bẫy
thì đầu óc thể Không đủ dùng. Tần Dĩ Mặc
cô. Hy cầm đũa Không nhúc nhích, hỏi
một câu:
"Lời đây còn tính Không?"
"Lời gì?"
166
"Sau Khi về hứa với một chuyện."
Tần Dĩ Mặc Khựng , Không ngờ cô đột
nhiên nhắc đến chuyện : "Tính."
"Chuyện gọi điện cho để t.h.u.ố.c
giải đây, thể Không tính toán nữa
Không?" Thần sắc của Hy vẫn bình thản, nhưng
tim đập nhanh hơn một chút. Tần Dĩ Mặc Khẽ
nhướng mày: " tính toán Khi nào?"
"Anh đồng ý ?"
"Ừm." Hy cả đều thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng trút một gánh nặng,
cũng nhẹ nhõm hơn một chút, đến nỗi tốc độ ăn
cũng nhanh hơn lúc nãy. Tần Dĩ Mặc vốn định
hỏi gì đó, nhưng thấy cô ăn ngon nên cũng
Không hỏi
Sau bữa ăn, Hy chủ động nhận việc rửa bát,
nhưng cuối cùng bát vẫn là Tần Dĩ Mặc rửa.
Anh mời Hy đến ăn cơm, vốn dĩ Không nghĩ
đến việc để cô việc.
"Đã điều tra chuyện của Nhiếp Ngôn Thâm
và Thẩm Tư ?"
167
Tần Dĩ Mặc dọn dẹp xong bưng một cốc nước
đưa cho cô, xuống ghế sofa bên cạnh.
"Chưa." Hy đến chuyện thì vẻ mặt trở
nên nghiêm trọng:
" định đích tìm Thẩm Tư hỏi một
chút." Ánh mắt Tần Dĩ Mặc sâu. Hy nghĩ
đến công việc, vẫn với :
"Công việc của giao cho Tịch Mạc
, gì cứ hỏi , hiểu
An Ngữ Quốc Tế hơn ."
"Được." Tần Dĩ Mặc cân nhắc một lát đồng
ý. Bên còn một việc giải
quyết, Thẩm Tư là nhiều mưu mô, nhưng
Không , Hy thể đối phó .
Hy thêm một lúc về, Không trực tiếp
điều tra Thẩm Tư ở , mà gửi cho một
email, đại ý là gặp một .
Gửi xong thì định tắm rửa. ... Còn về phía
Thẩm Tư. Sau Khi đưa Nhiếp Ngôn Thâm
chữa trị, vẫn luôn đợi bên ngoài phòng
phẫu thuật.
168
Thấy mấy tiếng trôi qua mà vẫn xong,
chút Không yên, thậm chí còn nảy
sinh ý định trả Nhiếp Ngôn Thâm.
"Sếp, lo lắng thế?" Trợ lý của
hỏi.
"Bên trong là Nhiếp tổng của tập đoàn Nhiếp
thị." Thẩm Tư tùy tiện ném một câu cho ,
vẻ mặt vẻ Không quan tâm nhưng thực
vẫn lo lắng:
"Nếu thực sự c.h.ế.t ở chỗ , Không
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-than-phan-cua-phu-nhan-bi-lo-nhan-hy-nhiep-ngon-tham/chuong-270-nhiep-ngon-tham-nguy-hiem-can.html.]
đến nhà họ Nhiếp, cô tiểu thư Kia cũng sẽ
Không tha cho ."
Quan trọng nhất là tên Khó Khăn lắm mới
đồng ý giao dịch với , giúp đỡ
những gì cần giúp, nhưng tên đang thoi
thóp ở đây. Anh Không lỗ lớn . Một lát
. Bác sĩ bước từ bên trong, trán còn
lấm tấm mồ hôi.
"Thế nào ?" Thẩm Tư hỏi.
"Tình hình tệ." Bác sĩ thành thật :
169
"Nhiệt độ của Không ngừng giảm, mất
máu quá nhiều, cộng thêm vị trí viên đạn
gần tim, Không dám tùy tiện lấy ."
"Hết cứu ?" Thẩm Tư hỏi một câu vô nghĩa.
"Cũng Không ." Bác sĩ cân nhắc một chút,
một câu:
"Nếu thể liên hệ với bác sĩ Tô Dạ,
mệnh danh là Bàn Tay Của Chúa,
thì chắc là Không vấn đề gì."
"Tô Dạ?" Thẩm Tư Khựng .
"Vâng." Thẩm Tư nhíu mày, luôn cảm thấy
lỗ lớn. Ai mà Không Tô Dạ nổi tiếng
là tính Khí Kỳ quái
Chỉ cần lợi ích đủ lớn thì thể tay,
nhưng Tô Dạ cứu Không
phụ thuộc tâm trạng, nhưng y thuật
của thực sự thể cướp từ tay
Diêm Vương. Quan trọng nhất là, và Tô
Dạ Không quan hệ lắm...
170
"Nếu mười hai tiếng nữa vẫn Không liên hệ
, e rằng tính mạng của Nhiếp tổng Khó mà
cứu ."
Bác sĩ nhắc nhở. "Biết ."
Thẩm Tư thứ n cảm thấy giao dịch
lỗ lớn:
"Các giữ định tình hình của Nhiếp Ngôn
Thâm, thì liên hệ."
Nói xong cầm điện thoại ngoài. Đi
trong hành lang một lúc lâu, một cuộc
điện thoại gọi .
Tút tút. Rung hai tiếng, đối phương Không
chút do dự cúp máy. Thẩm Tư tiếp tục gọi,
cúp máy.
Anh vẫn gọi, tiếp tục cúp máy. Khi
gọi cuộc điện thoại thứ mười hai, đối phương
cuối cùng cũng máy, giọng lạnh
Truyện nhà Hoa Anh Đào
lùng: "Nói ."
"Bên một cần đến cứu." Thẩm
Tư cũng Không lãng phí thời gian, giọng điệu
dịu một chút:
171
"Điều Kiện cứ tùy ý đưa ."
"Không hứng thú." Ba chữ lạnh lùng, cúp điện
thoại.
Thẩm Tư "..." Thẩm Tư hít sâu một ,
chằm chằm điện thoại một lúc, tiếp tục
gọi . Kiếp nợ Nhiếp Ngôn Thâm
?
Làm một giao dịch mà lỗ đến mức .
dù gọi thế nào nữa,
Tô Dạ bên Kia cũng Không máy nữa. Có
một Khoảnh Khắc còn nghĩ, tên
Không điện thoại Không trực tiếp
chặn điện thoại của , cắt đứt
ý nghĩ của ?
Sau Khi gọi thêm hơn mười cuộc điện thoại mà
đối phương vẫn Không , Thẩm Tư đành
chuyển sang gửi tin nhắn, nhưng tất cả tin
nhắn gửi đều chìm im lặng. Trì hoãn gần
nửa tiếng, Thẩm Tư cảm thấy đầu óc
nổ tung.
Không liên hệ với Tô Dạ, Nhiếp Ngôn
Thâm sẽ Không cứu.
172
Thật là... Khi đang nghĩ những điều điện
thoại của đột nhiên hiện ên một thông
báo email. Anh nhíu mày định xóa nó như
một email rác, thì thấy gửi là - K.
K??????
Vẻ mặt lo lắng của Thẩm Tư lập tức tan biến,
hóa thành tươi sáng. Sao quên mất
chuyện . Mối quan hệ giữa Tô Dạ và K
Không là bình thường, mời
Tô Dạ Không Không quan trọng, chỉ cần
thuyết phục K là . Lời của K, Tô Dạ
cơ bản đều theo.
Nghĩ , cảm xúc u uất trong lòng biến
mất, dùng đường linK trong email để gọi
điện thoại, đây là cách duy nhất họ liên hệ
với K, cũng là một điện thoại ảo.