?
"Sao ai với ông già ?" Ông cụ
Đường để tâm đến chuyện . Ông khó
khăn lắm mới một đứa cháu yêu quý.
Kết quả! Chuyện lớn như kết hôn của con bé
mà cũng cho ông .
"Cháu là kết hôn chớp nhoáng." Hy dừng động
tác chơi cờ, an ủi lớn,
"Không chỉ ông , mà ông nội và bố
cháu cũng ." Ông cụ Đường càng
bối rối hơn. Rốt cuộc là con nhà ai mà vô lễ
295
như , cưới Tiểu Hy mà ngay cả lớn
trong nhà cũng . Chuyện quá
hoang đường!
"Người đàn ông đó là ai." Ông cụ Đường bắt
đầu bất bình cho Hy, tức giận đến mức
chịu nổi,
"Ông già nhất định dạy dỗ một
trận trò!"
"Chuyện qua , cháu và kết
thúc ."
"Không , cháu cho ông Đường
là ai." Hy im lặng. Không thế
nào. Nhiếp Ngôn Thâm và ông Đường quen
và chút chuyện là cô . Nếu
vẻ lắm
"Cháu coi ông Đường là nhà
?" Ông cụ Đường thật sự trút giận
cho Hy, một cô gái như mà
trân trọng. Hy xoa xoa quân
cờ trong tay, cuối cùng vẫn
"Nhiếp Ngôn Thâm."
296
"Ai... ai?" Nhiếp Ngôn Thâm? Không là
thằng nhóc đó ?
"Nhiếp Ngôn Thâm." Hy lặp một cách
bình thản. Trên trán ông cụ Đường đầy dấu
hỏi, luôn cảm thấy chuyện thể liên
kết , thằng nhóc Ngôn Thâm
là lịch sự, hiểu lễ nghi
"Nhiếp Ngôn Thâm, tổng giám đốc đương
nhiệm của Tập đoàn Nhiếp thị Giang Thành?"
"Vâng." Hy gật đầu.
"Không đúng, mỗi gặp thằng nhóc đó đều
lịch sự và giáo dưỡng, ..."
Ông cụ Đường thật sự thể hiểu nổi.
Nhiếp Ngôn Thâm ngoài vấn đề với Hy ,
những lúc khác đều là một thể
chê trách.
Hiếu thảo với lớn, hào phóng với nhân
viên. Mặc dù lúc nào cũng đe dọa Trình Vu
bằng tiền thưởng, nhưng bao giờ thực sự
trừ lương.
297
Một như . Khiến ông cụ Đường bối
rối. ông cũng rõ ràng Hy sẽ
dối
"Là cháu cho gia đình
cháu là ai." Hy giải thích, sự thật đúng là như
,
"Anh gặp bố cháu, nhưng cháu từ
chối." Ông cụ Đường càng nghi ngờ hơn
"Chuyện ..."
"Ông Đường, đến lượt ông ." Hy chuyển
chủ đề. Ông cụ Đường bây giờ còn tâm trí
chơi cờ, trong đầu nghĩ đến chuyện của
Hy. Thảo nào hai ngày Nhiếp Ngôn
Thâm đến tìm ông, Tâm Dư
nhiều chuyện tổn thương Hy, lúc đó ông còn
tưởng vì mối quan hệ hợp tác giữa hai nhà mà
Nhiếp Ngôn Thâm mới quan tâm Hy. Không
ngờ là mối quan hệ như ! Hy thấy ông
cụ Đường nhíu mày suy nghĩ gì đó, gọi ông
một tiếng "Ông Đường?"
"Ông Đường hỏi một chút tiện , tại
hai đứa ly hôn?"
298
"Không hợp." Ba chữ đơn giản khiến ông cụ
Đường hiểu . Tiểu Hy và Ngôn Thâm e rằng
xảy chuyện , nếu hai
đứa trẻ như đến ly hôn?
Nghĩ đến đây, ông lặng lẽ thở dài một . Sau
đó trong hai mươi phút, ông cụ Đường vẫn
luôn suy nghĩ về chuyện , đến nỗi khi chơi
cờ cũng lơ đãng.
Ông tác hợp Tần tiểu t.ử với Tiểu Hy.
Tần tiểu t.ử vì Tiểu Hy
kết hôn mà . Ông
thì cả, dù Tiểu Hy luôn là một
cô gái xuất sắc, nhưng dù ông cũng
Tần tiểu t.ử, ông trong lòng
nghĩ gì. Càng nghĩ, ông cụ Đường càng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-than-phan-cua-phu-nhan-bi-lo-nhan-hy-nhiep-ngon-tham/chuong-234-chuyen-nay-doi-truong-cua-chau.html.]
lo lắng!
"Ông Đường." Hy thấy bên đỏ chỉ còn
tướng, mã và hai sĩ một pháo, liền lên tiếng,
"Ông vẫn nên tập trung chơi cờ ạ." Ông cụ
Đường một cái, một nước cờ. Chưa
hai nước. Ông hỏi một câu
299
"Chuyện đội trưởng của cháu
?" Hy sững một chút, như thể
hiểu tại nhắc đến đội trưởng.
nghi ngờ thì nghi ngờ, vẫn trả lời
"Biết ạ." Trước đây khi Bạch Cảnh ,
kể hết chuyện đó cho mấy bọn họ, đội
Truyện nhà Hoa Anh Đào
trưởng đương nhiên cũng . Thêm
chuyện đây, tất cả.
"Thật sự ?" Trong mắt ông cụ Đường
bùng lên hy vọng.
Hy gật đầu "Vâng.
Một chữ đơn giản, khiến lòng ông cụ Đường
lập tức vui vẻ trở , cũng bắt đầu chơi cờ một
cách nghiêm túc. Mặc dù ông cụ Đường
còn nhiều quân cờ, nhưng vẫn chơi với
Hy mấy chục nước mới thua.
"Chơi thêm một ván nữa." Ông cụ Đường bây
giờ còn chuyện phiền lòng, tâm
trạng cũng thoải mái hơn. Hy đương nhiên
đồng ý.
300
Trước đây khi chơi với ông Đường, cần
tập trung cao độ. ván , ông
Đường chơi lơ đãng, đến nỗi cô cũng
tốn quá nhiều tâm sức thắng ván cờ .
May mắn , ván thứ hai cả hai đều tập
trung cao độ.
Đến nỗi một ván cờ hai chơi hơn một
tiếng đồng hồ, cuối cùng kết thúc với chiến
thắng thuộc về ông cụ Đường. Chơi cờ với
lớn, mục đích là vui vẻ, bất kể là với
ông nội Nhiếp ông Đường, Hy đều cố
gắng để lớn thắng, chỉ cần quá trình
chơi đủ thú vị là . Ván thứ hai kết thúc.
Ông cụ Đường đồng hồ, mười giờ năm
mươi ba phút. Ông nhíu mày, Tần tiểu t.ử
, gần trưa mà vẫn về?
Chẳng lẽ mấy ông già kéo chơi cờ
? Vừa nghĩ đến khả năng đó. Ông liền
chuyện với mấy ông già .
Ngày hôm nay quan trọng như , mấy ông
bạn già mắt như
chứ.
301
"Ông Đường, ông việc bận ạ?" Hy thấy
ông đồng hồ mấy , cũng sợ lỡ
việc của lớn.
"Không , ông già rảnh rỗi lắm." Ông cụ
Đường Hy nghi ngờ, nửa thật
nửa giả,
"Trước đây với ông hôm nay sẽ
đến, nhưng giờ vẫn đến, chắc là
đến nữa ."
"Cháu cần giúp ông gọi điện hỏi ạ?"
Hy cũng thật sự nghi ngờ. Dù nghĩ
nát óc cũng thể nghĩ đội trưởng Tần
sẽ ở đây. Dù thời gian là ngày
mai.
"Không cần." Ông cụ Đường
đánh rắn động cỏ, chuyển chủ đề,
"Chúng cứ chuyện của chúng ,
hôm nay cháu đến tìm ông chuyện gì khác
với ông ." Ông thấy cái
túi cô mang theo khi đến
302
Trước đây khi đặc biệt đến chơi cờ giải khuây
với ông, cô bao giờ mang theo túi xách
gì cả. Con bé chắc chắn chuyện.
Hy ông Đường là cẩn thận, nhưng
thật sự đến lúc , chút
thế nào. Nếu chuyện đó, thể
sẽ phá hỏng tâm trạng của ông Đường bây
giờ.
"Có chuyện gì cứ xem nào, với ông già
cần khách sáo." Ông cụ Đường thật
sự thương Hy
Hy do dự. Đối mặt với chú Đường lẽ thể
trực tiếp đưa tài liệu và thẳng vấn đề.
ông Đường... Ông cụ Đường thấy Hy
vẫn , liền thăm dò hỏi một câu
"Có chuyện nhờ ông giúp đỡ?"
"Cũng coi là ."
"Muốn giới thiệu quân đội?"
"Không ."
303